Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chạy Đâu Cho Thoát

Chạy Đâu Cho Thoát

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342024

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2024 lượt.

ẹn.
Có điều Trần Nhược Vũ không ngờ rằng, ngày hôm sau đã xảy ra chuyện cô không nghĩ tới.
Đầu tiên, đến trưa Chu Triết gọi điện cho cô, nói rằng có người bạn bị bệnh phải đi cấp cứu, anh ta bận đi thăm cho nên không thể cùng cô ăn cơm trưa.
Trần Nhược Vũ nghe xong lập tức chuyển hướng sang món sầu riêng, sau đó cố gắng đá bay suy nghĩ đang lởn vởn trong đầu này đi, an ủi Chu Triết vài câu, bảo anh ta đừng lo lắng quá. Chu Triết trả lời sau đó nói lần khác sẽ hẹn lại cô, rồi cúp điện thoại.
Trần Nhược Vũ ngây người ngồi trên sofa, rất muốn biết có phải Mạnh Cổ mua cho cô sầu riêng hay không, nhưng cảm thấy nếu vì chuyện này mà đi tìm anh sẽ rất mất mặt. Cuối cùng cô quyết định là con gái phải có tư cách, hôm nay nhất định không thể gọi điện cho anh được, nếu không anh sẽ tỏ ra đắc ý. Cô rất vất vả mới thắng được anh một ván, phải duy trì trạng thái như thế này.
Cô ở trong phòng đi qua đi lại, chẳng có chỗ nào cần phải quét dọn. Lương Tư Tư để lại giấy nhắn nói rằng phải đi công tác, trong nhà chỉ còn lại mình cô, có phần hơi chán. Vì muốn giết thời gian, cô chạy ra chợ mua thức ăn, mua một đống đồ ăn về nhà. Cô quyết định sẽ tự mình nấu ăn, như vậy sẽ có việc để làm, sẽ ít nhớ đến anh một chút. Có đồ ăn, sẽ ít nhớ tới sầu riêng một chút.
Cô muốn mua chân gà, cũng muốn mua móng giò, nhưng quyết định là nhịn hết, cô chỉ mua đồ ăn mình thích. Bác bán hàng còn tặng cô bó hành, cô nhìn thấy hành, lại nhớ tên ác bá kia.
Trần Nhược Vũ xách đồ ăn về nhà, vừa nấu ăn vừa nhắc nhở mình, phải thật bình tĩnh, không thể xúc động, phải thuận theo tự nhiên, phải suy nghĩ rõ ràng. Nếu đối tượng là Mạnh Cổ, cô nhất định phải tìm hiểu rõ ràng mới tiến tới yêu đương, sau đó mới tiến tới cuộc sống hôn nhân, có thể dắt tay nhau chung sống đến già.
Cho nên, hiện tại cô không thể lại để đầu óc mụ mẫm, cô hy vọng chính mình có thể hiểu rõ ngọn nguồn của từng vấn đề. Cô thậm chí từng nghĩ, có phải cô nên liệt ra một danh sách, để hai người cùng giải quyết những vấn đề còn tồn đọng, xử lí từng chuyện từng chuyện một, sau đó mới đưa ra quyết định?
Cho đến khi cơm nước xong xuôi, rửa bát sạch sẽ. Cô đang ngồi ngẩn người trên sofa, cô cũng không rõ có nên lập hẳn một danh sách như thế không. Bởi trong đầu cô không nghĩ ra vấn đề nào cần giải quyết ngay lúc này.
Trong đầu cô đầy rẫy những hình ảnh nụ cười đẹp trai mê người của anh, lúc anh dùng cái miệng quạ để ép chết người khác, lúc anh mặc áo blouse trắng, lúc anh cúi đầu xem sổ bệnh, nét chữ rồng bay phượng múa của anh .
Nghĩ rồi lại nghĩ, cô càng nghĩ càng buồn ngủ, bỗng nhiên nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên.
Chẳng lẽ anh tới tận đây? Cô lập tức đứng thẳng người dậy, có chút vui mừng nhưng rồi nhanh chóng lóe ra một suy nghĩ. Không có khả năng là Mạnh Cổ. Cô không nói chuyện cô bị lỡ hẹn với anh, anh sẽ không chọn lúc này để đến nhà cô bấm chuông cửa.
Trần Nhược Vũ đi ra mở cửa, nhìn thấy ngoài cửa có một cô gái chừng hơn hai mươi tuổi, cô không hề quen biết gương mặt này.
“Cô tìm ai?”Cô hỏi.
“Tìm cô.”Cô gái kia trả lời, tỏ vẻ kiêu ngạo.
Trần Nhược Vũ bỗng nhiên dấy lên một dự cảm không rõ ràng, nhịp tim của cô lại nhảy tưng tưng.
“Cô là ai?”Cô lại hỏi.
“Người đàn ông cô yêu, là của tôi.”
Trần Nhược Vũ há hốc mồm, nhịp tim đập nhanh hơn. Không phải vậy chứ, tình huống dở hơi như ở trên mạng lại xuất hiện trong cuộc đời của cô?
Cô trừng mắt nhìn cô gái trước mặt, thân hình cao, xinh đẹp hào phóng, đúng là mẫu người Mạnh Cổ thích. Nhưng cô đã từng gặp qua Thích Dao, cho nên đây không phải là mối tình đầu của ác bá tiên sinh. Vậy đây là ai trong số người tình của Mạnh Cổ? Người thứ hai hay thứ ba? Nhưng trẻ như vậy, chẳng lẽ là người mới xem mắt?
Trần Nhược Vũ và đối tượng xem mắt của anh đâu có quan hệ gì, anh nói anh đã nói rõ với người nhà và đối phương rồi mà.
Trần Nhược Vũ bắt đầu nổi điên, cô chưa hề gặp qua những chuyện như này, trong lúc nhất thời bùng phát cơn tức giận, đương nhiên cũng không biết nên nói gì.
“Tôi còn tưởng cô xinh đẹp đến thế nào, hóa ra cũng chỉ đến thế này thôi.”Người con gái trước mắt nhìn qua có vẻ hơi kích động: “Chị gái này, mọi người đều là con gái, chuyện này không cần nói thì ai cũng hiểu, không nên làm những chuyện đáng xấu hổ như thế này. Đàn ông ai cũng có lòng tham, ăn rồi vẫn muốn ăn, nhưng hiện tại anh ấy là của tôi, tôi muốn nói rõ ràng với chị.”
“Ngừng, ngừng, dừng lại.”Trần Nhược Vũ choáng váng đầu óc, não căng phình, da đầu run rẩy, cô nhanh chóng xua tay, không để đối phương nói tiếp.
Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng tổ chức lại chức năng ngôn ngữ: “Vị tiểu thư này, tôi không biết cô, tôi không nghĩ rằng tôi và cô có chuyện để nói. Hơn nữa, nói thật nhé, tôi ăn nói vụng về, bị người khác tìm tới tận cửa như này tôi không thể đối phó lại được. Cô cũng biết chuyện này rất đáng xấu hổ, tôi đề nghị nên gọi người đàn ông kia đến đây để nói cho rõ ràng.”
Trần Nhược Vũ quay trở lại phòng, lấy điện thoại di động, tức giận đến mức ngón tay run cả lên. Cô đứng ở trước