Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341916
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1916 lượt.
bản thân sẽ quay về nhà để gây dựng sự nghiệp vì thế anh không dám có tình cảm gì đối với Lục Bảo Ny. Với anh mà nói, cô chính là một động lực cổ vũ, ở thành phố này vất vả làm việc, có một cô gái dễ thương cổ vũ cho anh. Có lẽ anh và cô sẽ không gặp lại nhau, nhưng sự ấm áp mà cô dành cho anh, anh sẽ nhớ mãi.
Nhưng anh không dự đoán được, lúc anh tới công ty đưa đơn từ chức, định quay trở về nhà thì Lục Bảo Ny bỗng đuổi theo anh. Thình lình xảy ra, trở tay không kịp, Chu Triết mừng rỡ lại than thầm tình duyên, anh cảm thấy mình không thể để Lục Bảo Ny theo mình chịu khổ, gia đình của cô là trở ngại không nhỏ đối với anh, dù sao anh đã làm công ở Lục gia vài năm, đối với quan niệm của họ và tác phong làm việc anh hiểu rất rõ ràng.
Nhưng đôi khi đàn ông có dũng khí cũng đến từ phụ nữ, không cần phất cờ hò reo, chỉ cần ánh mắt thâm tình cùng bàn tay nhỏ nhắn ấm áp cũng khiến tiềm năng vô hạn phát ra.
Chu Triết không có tính tình mạnh mẽ, nóng nảy, cũng không phải người hô phong hoán vũ, anh chỉ là người dịu dàng, ôn hòa và lương thiện, có lẽ thời gian rời đi không còn nhiều, có lẽ cha mẹ đã mong chờ ngày này từ lâu, cho nên đã trở thành áp lực đối với anh, lại cũng có thể do Lục Bảo Ny thổ lộ khiến cho anh có lòng tin, tóm lại anh không muốn phí nhiều thời gian, rốt cuộc cũng đã hạ quyết tâm gật đầu trước thông điệp tình yêu của Lục Bảo Ny.
Tương lai không rõ, nhưng tình yêu có là được rồi. Hơn nữa, cả hai người đều cảm thấy rằng cho dù sở hữu được tình yêu tốt đẹp thì cũng không thể ngăn được những cuộc phiêu lưu sẽ tới. Cho nên, sau khi suy nghĩ thấu đáo, không bằng thử dũng cảm một lần. Lục Bảo Ny dứt khoát đồng ý với Chu Triết, Tết âm lịch sẽ về anh đón năm mới, rồi quay trở lại thành phố A thuyết phục gia đình.
Chu Triết và Lục Bảo Ny đỏ ửng cả mặt khi nói ra kế hoạch này, Mạnh Cổ lập tức dùng ánh mắt tà ma liếc nhìn Trần Nhược Vũ, chỉ tiếc rèn sắt không thành.
Trần Nhược Vũ giả vờ như không nhìn thấy, nhưng cảm nhận được cảm giác Mạnh Cổ coi thường suy nghĩ của cô đến thế nào.
Về tới nhà, Mạnh Cổ bắt đầu tính toán sổ sách.
“Em xem xem, Lục Bảo Ny đó, người ta so với vấn đề của chúng ta còn nghiêm trọng hơn nhiều, nhưng vẫn quyết định so gan với người lớn, bây giờ còn muốn về thành phố C sống, em có cảm thấy hổ thẹn hay không?”
Trần Nhược Vũ cúi đầu không nói lời nào.
“Không nói đến Lục Bảo Ny đi, nói về Lương Tư Tư bạn tốt của em, người ta cũng lo lắng đến chuyện tình cảm khá nhiều, so với em cũng chẳng kém? Nhưng người ta dám mạo hiểm hơn em? Bây giờ còn kết hôn nữa, em có thấy áy náy không?”
Trần Nhược Vũ không phản bác, bởi không thể nghĩ ra câu nào để nói cả, tiếp tục cúi đầu.
“Không nói đến Lương Tư Tư đã chạy theo tình ái, nói về người bạn tốt khác của em là Cao Ngữ Lam, em xem người ta tiến triển đến thế nào rồi? Doãn Tắc so với anh liệu có độ tin tưởng được hay không? Thế nhưng người ta Tết âm lịch đã trở về nhà tính toán chuyện kết hôn! Còn anh?”Mạnh Cổ càng nói càng điên tiết: “Làm sao anh cứ như người tàng hình không rõ thân phận!”
“Thân phận của anh đã được xác minh mà.”Trần Nhược Vũ lí nhí giải thích, kết quả là bị anh lườm cho một cái.
“Em còn dám nói.”Mạnh Cổ thở hồng hộc, bỗng nhiên nói tiếp: “Đưa chìa khóa cho anh.”
“Chìa khóa nào?”
“Chìa khóa nhà của anh.”
Trần Nhược Vũ ngẩn ngơ, cảm thấy có chút bi thương, cô nhỏ giọng: “Anh đừng như vậy.”
“Như vậy là như thế nào?”
“Có chuyện gì từ từ nói.”
“Anh rất từ từ nói, ăn nói rất rõ ràng, chứng minh đầy đủ.”Anh chìa bàn tay ra: “Đưa đây.”
Trần Nhược Vũ ngơ ngác nhìn anh, trong lòng đau khổ vô cùng: “Bác sĩ Mạnh, anh đừng như vậy. Tết âm lịch lần này em về nhà sẽ nói chuyện với gia đình.”
“Đưa đây.”Sắc mặt Mạnh Cổ không chút thay đổi, rất kiên quyết.
Trần Nhược Vũ cắn môi, hốc mắt đỏ lên, thiếu chút nữa là khóc. Nếu còn cầu xin anh nữa thì rất mất mặt.
Cô cầm túi xách lên, kiềm chế dòng nước mắt lại, lấy ra chiếc chìa khóa, rất muốn đập thẳng vào đầu anh, nhưng trên đó còn có chìa khóa của mình, cô định gỡ chiếc chìa khóa của mình ra, đưa chìa khóa nhà cho anh.
Đưa cho anh, sẽ không để ý tới anh nữa, anh quá đáng rồi, chưa thấy người đàn ông nào vui buồn thất thường thế này, đối với anh tốt như vậy, hóa ra chỉ là kẻ ngốc, đến cả lợn cũng phải cười vào mặt cô.
Thế nhưng anh không cho cô cơ hội tháo chiếc chìa khóa ra, cô vừa đem chiếc chìa khóa gỡ ra thì bị anh giật lấy.
Trần Nhược Vũ cắn răng chịu đau, cũng không thèm nhìn anh, chỉ cảm thấy trái tim như tro tàn, rất đau khổ. Cô ném xâu chìa khóa vào trong túi xách, quay đầu ra cửa chính định rời đi, lần này tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha thứ cho anh.
Thế nhưng Mạnh Cổ bước vài bước đuổi theo, tạch tạch vài tiếng, sau đó còn huýt sáo, thảnh thơi đi tới trước mắt cô, làm trò trước mặt cô sau đó nhét chiếc chìa khóa vào trong ví tiền.
Trần Nhược Vũ trợn mắt há mồm, thằng nhãi này định làm gì đây?
Cô vọt tới cửa chính, định xoay khóa cửa, phát hiện không mở được.
Anh dám khóa cửa!
Dám khóa cửa!
Cơn g