XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chạy Đâu Cho Thoát

Chạy Đâu Cho Thoát

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341917

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1917 lượt.

cười này rất đáng yêu. Thế nhưng vừa rồi biết rõ thân phận của cha mẹ Chu Triết, lại còn hỏi cô, đây là đang thử cô sao? Muốn xem cô có đang nói dối không sao?
Trần Nhược Vũ thiếu chút nữa không kìm chế được mà đưa tay buộc lại tóc và lau mồ hôi.
Nguy hiểm thật, nguy hiểm thật!
May thay cô phản ứng chậm, không thông minh, nếu đầu linh hoạt hơn chút nữa, nghĩ ra cách ứng phó nhanh hơn một chút, rồi biện minh một đống, lúc đó mới ngượng mặt làm sao.
“Tiểu Vũ, cháu và Mạnh Cổ yêu nhau lâu như vậy, bác chờ hai đứa tới gặp bác, thế sao cháu vẫn chưa tới?”
“Cái đó ...”Cô sai rồi, phản ứng chậm kết hợp với không thông minh cũng không phải là chuyện hay, lúc này nên nói gì mới phải đây?
“Cháu cảm thấy thời cơ chưa tới.”Thật sự không biết nên nói gì cả, đành nói tình hình thực tế.
“Vậy khi nào mới có thời cơ?”Mẹ Mạnh uống một hớp cafe, vẫn cười hihi.
“Đại khái là ... chưa có thời điểm thích hợp.”
“Vậy sao.”Mẹ Mạnh buông tách cafe trên tay xuống, nhìn Trần Nhược Vũ, cười: “Mạnh Cổ quen biết bạn gái bác đều gặp qua, tính cả cháu nữa là người thứ tư.”
Trần Nhược Vũ nhếch miệng, gật đầu. Hiện tại là đang đến thời điểm đối đáp sao?
“Chuyện không tin tưởng như này không chỉ có mình cháu.”
“Dạ?”Trần Nhược Vũ có chút không phục: “Bác à, người không tin tưởng hẳn phải là Thích Dao. Cảm thấy gia thế và điều kiện không thể sống cùng nhau tới già, cô ấy so với cháu càng thiếu sự tin tưởng. Cháu cảm thấy mình và bác sĩ Mạnh có thể sống với nhau tới già, chỉ là chúng cháu cần thời gian để hợp lí hóa một số vấn đề, không phải cháu không có lòng tin.”
Mẹ Mạnh cười haha, cười xong nói: “Cháu sai rồi, Thích Dao không phải không có lòng tin, Thích Dao rất tự tin, cô ấy cảm thấy Mạnh Cổ nhất định sẽ chờ mình, thế nhưng không thể ngờ rằng, điều mà Thích Dao nghĩ là sai lầm.”
Nói rồi cười, nhưng mà rất có khí thế. Trần Nhược Vũ gật đầu, cái này đúng là sự tinh tường, quả nhiên là một người mẹ vì con mình mà che chở, cười hihi, nhưng rất sắc bén.
Trần Nhược Vũ không biết nên nói gì cả, vì thế chỉ trầm mặc ngồi đó.
Mẹ Mạnh đợi một lúc, nói tiếp: “Tiểu Vũ, cháu có biết chó có bao nhiêu chiếc xương không?”
“Dạ?”Trần Nhược Vũ há hốc mồm, nghĩ nghĩ: “Hình như, hình như là 204 ...”
“Là 206 chiếc.”
“Vâng.”Trần Nhược Vũ cúi đầu, cảm thấy quá thiếu hiểu biết. Nếu đây là ra oai phủ đầu, thì mẹ Mạnh đúng là quá bình thản.
Mẹ Mạnh lại nói tiếp: “Tiểu Vũ, cháu có biết mạnh máu cũng phân ra từng loại không?”
Trần Nhược Vũ không dám trả lời, sợ lại hớ hênh.
Thế nhưng mẹ  Mạnh còn nói tiếp: “Tiểu Vũ, cháu có biết thần kinh con người có bao nhiêu dây không?”
Trần Nhược Vũ cảm thấy mình không thể trầm mặc mãi như này được, cô trả lời: “Bác à, cháu chỉ biết thần kinh của cháu rất thô kệch.”
Mẹ Mạnh sửng sốt, sau đó cười haha.
Trần Nhược Vũ không biết chuyện này có gì buồn cười, hai tay chà xát vào đầu gối, nói: “Bác à, cháu không biết làm thế nào để lấy lòng người khác. Hay là bạn gái của bác sĩ Mạnh, phải trải qua cuộc khảo sát về kiến thức Y học sao?”
“Đương nhiên không cần.”Mẹ Mạnh cười hihi: “Tuy rằng bác cũng học Y nhưng bác đã trở thành bà nội trợ từ lâu rồi, cháu là bạn gái của Mạnh Cổ, không phải đồng nghiệp, làm sao lại muốn khảo sát kiến thức Y của cháu chứ.”
“Vâng.”Vậy vừa rồi là cô tự giễu cợt bản thân mình sao? Trần Nhược Vũ có chút bực mình, cô cảm thấy chuyện này chắc có chút hài hước nào cả.
“Cháu không tới gặp hai bác, bác cảm thấy đây không phải là chuyện xấu.”Mẹ Mạnh uống một hớp cafe, chậm rãi nói: “Tuy rằng Mạnh Cổ có trách bác, nhưng bác cảm thấy cháu nghĩ như vậy không có gì là sai. Không phải bác tự khen con trai mình nhưng điều kiện của Mạnh Cổ quả thực rất tốt, không ít có người theo đuổi nó không những thế còn tới nhà tặng quà cho hai bác rất nhiều, đây là tỏ vẻ lễ phép.”
Trần Nhược Vũ sắc mặt đen sì, nhớ lại, quả thực lần ngoài món chân kia ra thì cho tới nay chưa tặng cho bà món quà nào cả, cho nên cô không lễ phép?
Mẹ Mạnh tiếp tục nói: “Mà Mạnh Cổ quen biết bạn gái, trừ cháu ra, người nào sau khi xác định tình cảm đều vội vàng tới ra mắt. Gặp người lớn để xác định chuyện nghiêm túc rồi phát triển từng bước, nhưng cuối cùng đều chia tay với Mạnh Cổ. Cho nên, có thể xác định quan hệ của hai đứa tới bây giờ không phải do phía người lớn, mà vấn đề ở hai đứa.”
Trần Nhược Vũ nhìn mẹ Mạnh, vô cùng khẩn trương, lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi, bây giờ cô rất hồ đồ, không biết nên nói gì với mẹ Mạnh. Rốt cuộc là đồng ý hay không đồng ý cô?
“Tiểu Vũ, cháu nói thần kinh cháu thô kệch, kì thực một chút cháu cũng không phải, bác cảm thấy thần kinh thô không đúng phải là khôn khéo mới chính xác. Nó nói qua với bác không ít chuyện khi hai đứa ở bên nhau, cũng nói về suy nghĩ của cháu. Tiểu Vũ, cháu suy nghĩ rất nhiều, bác nghĩ cháu nghĩ nhiều như vậy là thật lòng muốn ở bên cạnh Mạnh Cổ. Nhưng mà lúc trước Thích Dao cũng nghĩ nhiều, cô ấy rất cá tính nhưng cháu thì không.”
Trần Nhược Vũ càng hồ đồ, mẹ Mạnh à, bác có thể nói thẳng ra được không.