Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh
Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341968
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1968 lượt.
điên tiết, gào thét ở phía sau, cô nghe thấy nhưng cũng chỉ làm cô chạy nhanh hơn.
Chạy một mạch ra thẳng đến cổng bệnh viện, chờ xe bus tới. Đứng ở bến xe, cô ngó nghiêng ngó phải xem, hay lắm, không có người đuổi theo. Trần Nhược Vũ mặt nóng dần lên, không hiểu sao mình lại hành động như vậy. Tâm tình đang tăng vọt bỗng dưng lại cảm thấy rất giận anh.
Xe bus vừa tới, cô vọt vội đi lên, lúc này nghe thấy tiếng chuông di động vang lên. Lấy ra, vừa hay, là người vừa bị cô ngoạm cho một miếng rõ to, cô ấn nút từ chối, không nghe.
Xe bus lăn bánh, tiếng di động lại vang lên, tim cô lại nhảy tưng tưng, nhìn màn hình, vẫn là Mạnh Cổ. Mặt cô càng nóng, tiếp tục nhấn nút từ chối.
Một lát sau, có tin nhắn được gởi tới: “Vốn định nói sẽ lái xe đưa em về, nhưng em lại thích ngồi xe bus, thôi vậy.”
Hừ, giả mù sa mưa. Lái xe đưa cô về chỉ là cái cớ, trả thù mới là mục đích.
Trần Nhược Vũ cắn môi, ngón tay rục rịch khó chịu, rất muốn gởi tin nhắn hồi âm cho anh nhưng viết cái gì, cô nhất thời không nghĩ ra.
Rất nhanh sau đó, tin nhắn thứ hai được gởi đến.
“Trần Nhược Vũ, em có biết hay không, đôi tay của bác sĩ ngoại khoa được ví như thần thánh, không thể xâm phạm!”
“Xì.”Trần Nhược Vũ thiếu chút nữa cười ra cả tiếng, xâm phạm rồi chứ còn gì nữa.
“Tôi xâm phạm rồi đấy, thì sao nào?”Lần này cô không nghĩ nhiều nữa, nhanh như bay trả lời tin nhắn của anh.
Đợi hơn nửa ngày, không thấy Mạnh Cổ trả lời tin nhắn.
Trần Nhược Vũ chờ rồi lại chờ, trong lòng ngứa ngáy như có móng tay mèo đang cào cào. Qua thực muốn nhắn thêm một cái nữa, nhưng không biết nên nói như thế nào. Cô suy nghĩ một lúc, bỗng nhiên cảm thấy câu hỏi: “Xâm phạm thì sao nào?”của mình hơi ngu đần, quá mất mặt.
Đầu óc của cô đúng là nóng quá nên mới nói những câu như thế này.
Trên đường về nhà, cô đều suy nghĩ về vấn đề này, rất nhanh đã về tới nhà. Vừa mở cửa vừa hát, cô đã nhìn thấy hành lí của Lương Tư Tư, hẳn là cô nàng đã đi công tác về.
“Hôm nay phát tài sao? Sao vui vẻ thế?”Lương Tư Tư ôm bát ngồi trên sofa, nhìn thấy Trần Nhược Vũ trở về liền hỏi.
Vui vẻ? Trần Nhược Vũ sờ sờ mặt, lộ rõ đến vậy sao. Cô không phải thẹn quá hóa giận rồi thêm cả hối hận đến mức không chịu nổi sao?
Lương Tư Tư nhíu mày, nhìn biểu hiện khó xử của Trần Nhược Vũ, hỏi tiếp: “Hôm nay gặp bác sĩ Mạnh sao?”
“À, ừm.”Trần Nhược Vũ trả lời cho qua, theo bản năng lái sang chuyện khác: “Sao về sớm thế?”
“Thủ tục hoạt động xảy ra vấn đề, cho nên thời hạn được kéo dài thêm, chúng mình không muốn ở dí một chỗ, cho nên về trước. Quay lại sau.”
“À, ra thế. Mình về phòng trước.”Trần Nhược Vũ xách theo túi trốn về phòng.
Tư Tư đã trở lại.
Trần Nhược Vũ nằm vật lên giường, nhớ tới câu nói của Mạnh Cổ: “Tôi không muốn chơi đùa cùng cô ấy.”, nhất thời tâm trạng cô hơi hoảng loạn. Có nên tâm sự với Tư Tư không nhỉ?
Để cho cô ấy biết rõ Mạnh Cổ là người như thế nào? Hỏi xem cô ấy đối với Mạnh Cổ như thế nào? Cô ấy nghiêm túc chứ? Cô ấy có thể làm Mạnh Cổ động lòng không? Mà nếu đúng là Tư Tư chỉ muốn chơi trò chơi, đem tình yêu trở thành trò đùa thì phải làm sao bây giờ?
Nhìn di động, Mạnh Cổ chưa trả lời tin nhắn của cô.
Trần Nhược Vũ thở dài, nghe được tiếng cười haha của Lương Tư Tư trong phòng khách đang xem tiết mục hài, mọi buồn phiền vơi đi một ít.
Vài ngày gần đây, tâm trạng Trần Nhược Vũ không được tốt lắm.
Mấy ngày nay xảy ra rất nhiều chuyện.
Tiền bồi thường đã lấy được. Cô gởi gấp về cho gia đình, gọi điện về thì tâm trạng của cha mẹ cô không được tốt lắm. Cha cô yêu cầu cô từ chức, cô không đồng ý, sau đó đầu dây bên kia không có tiếng động, cuối cùng cô nghe được tiếng thở dài của cha: “Con phải suy nghĩ cẩn thận.”Đây là câu nói cuối cùng của cha cô trong điện thoại.
Trần Nhược Vũ không muốn nghĩ, cô không muốn trở lại thành phố C, trở về đó cuộc sống của cô sao có thể vui vẻ được. Bỗng nhiên, cô muốn gọi điện cho Mạnh Cổ, cô muốn tìm một người bạn thân để tâm sự. Nhìn dãy số điện thoại của Mạnh Cổ nửa ngày, rồi lại quăng điện thoại vào trong túi.
Mấy ngày nay, Mạnh Cổ và cô chưa liên lạc lại, không điện thoại không tin nhắn. Lương Tư Tư cũng không nhắc đến anh, đi sớm về trễ, nói là tăng ca, công việc bận bịu.
Trần Nhược Vũ nghĩ, căn bản cô không cần lo lắng cho sự phát triển của hai người kia. Bọn họ so với cô đều là bậc lão làng trong việc ứng xử với mọi tình huống, thủ đoạn cao tay, so với cô thông minh hơn rất nhiều, cô không nên ngu ngốc đạp một nhát vào làm gì, rồi chỉ làm đổ bể mọi chuyện.
Mấy ngày nay, bạn của Trần Nhược Vũ có gọi cho cô, giới thiệu đối tượng xem mắt cho cô. Chính là người bạn làm đại lý sản phẩm bao cao su cùng cô, Triệu Hạ.
Ngày đó, Triệu Hạ và Trần Nhược Vũ trong lúc bán hàng cùng nhau nói về chuyện xem mắt, ở công ty chuyển phát hàng hóa có ông chủ nhỏ, hợp tác cùng Triệu Hạ. Anh ta năm nay 29 tuổi, đang độc thân, là một người đàn ông tốt. Hợp tác qua lại đôi bên đều rất vui vẻ, Triệu Hạ cảm thấy người đàn ông này không tệ, hỏi Trần Nhược Vũ có muốn gặp thử