Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341994
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1994 lượt.
ơn tay tự giới thiệu: “Xin chào, tôi tên là Chu Triết.”
“Trắc trở?”Trần Nhược Vũ không nhịn được bật cười. Cô định thu lại tay đang bị nắm, Chu Triết bỗng nhớ ra, thu tay về: “Ngại quá, ngại quá, xin lỗi tay tôi vừa sửa xe, hơi bẩn.”
“Không sao.”Trần Nhược Vũ cười làm cho anh ta hơi ngại: “Tôi tên là Trần Nhược Vũ.”
“Xin chào, xin chào. Tên của cô mạnh mẽ hơn tên của tôi nhiều. Tên của tôi, từ Triết trong từ Triết học, không phải Triết trong từ trắc trở. Năm đó, cha mẹ tôi đặt tên này cho tôi, lúc đó chỉ suy nghĩ đến triết lý nhân sinh, kết quả bây giờ con đường nhân sinh của tôi rất trắc trở.”
Trần Nhược Vũ cười hahaha: “Tôi có một người bạn, tên cũng rất buồn cười. Anh ta làm bác sĩ nhưng lại tên là Mạnh Cổ.
Chu Triết ngẩn người, hình như hiểu ra chút gì đó, cũng cười rộ lên: “Là vị bác sĩ tài ba đó sao?”
“Anh nói y thuật của anh ta lợi hại hay tính cách của anh ta tài ba?”
“Uhm, cả hai luôn.”Chu Triết cười, nói: “Ngày đó cô ngất đi nên không biết, hai người bị tai nạn đó rất thảm. Tôi nghĩ hai người đó rất hy vọng không được anh ta cứu.”
Trần Nhược Vũ lập tức theo bản năng ra tay nói giúp Mạnh Cổ: “Không thể trách bác sĩ Mạnh được, hai người kia lái xe rất ẩu, còn thiếu chút nữa đã đụng vào xe bác sĩ Mạnh. Lúc ấy, bác sĩ Mạnh bảo họ dừng xe nhưng họ không dừng, còn lái nhanh hơn. Cho nên, mới xảy ra tai nạn, suýt chút nữa đụng vào người khác.”
“Tôi biết, hôm đó tôi có nhìn thấy.”Chu Triết nói: “Tôi cảm thấy vị bác sĩ ấy rất tức giận khi cứu chữa cho họ, hai người kia say rượu lái xe khiến người khác phải gặp tai nạn. Cho nên, dạy dỗ bọn họ là đúng.”
“Ngày đó, bác sĩ Mạnh đã làm gì?”
Trần Nhược Vũ rất ngạc nhiên. Vì thế, Chu Triết bắt đầu nói về chuyện của Mạnh Cổ với hai tên đâm xe ấy, mắng đến bọn họ không ho he được câu nào, sợ tới mức khi tới bệnh viện còn yêu cầu đổi bác sĩ, kết quả lại bị Mạnh Cổ dạy cho một bài học.
Trần Nhược Vũ nghe rất chăm chú, hai mắt tỏa sáng. Chu Triết đối với chuyện ngày đó cũng nhớ mãi không quên, cho nên rất có hứng khi nói đến chuyện này. Hai người trò chuyện rất vui vẻ, khi cạn đề tài mới chịu về nhà, Trần Nhược Vũ phát hiện mình với một người xa lạ có thể nói chuyện về Mạnh Cổ tới hai mươi phút, quá lạ!
Cởi giày, ném túi xách, rót cho mình một cốc nước, đang nghĩ đến chuyện buồn cười này bỗng tiếng chuông điện thoại vang lên. Cô cầm máy xem, là Mạnh Cổ.
“Trần Nhược Vũ, tôi ở dưới nhà đợi em.”
“...”Trần Nhược Vũ cảm thấy rất may mắn khi mình chưa uống nước, nếu không sẽ phun hết ra mất.
“Trần Nhược Vũ.”
“Anh ở dưới nhà tôi sao?”Cô vừa nói vừa cầm điện thoại chạy tới ban công, quả nhiên xe của Mạnh Cổ đang đỗ ở dưới nhà.
“Cũng do em ban tặng, người ta chắn ở cửa, tôi không về được nhà.”
Trần Nhược Vũ há to miệng, quá đỗi kinh ngạc. Không phải thế chứ, cô nói chuẩn đến thế sao?
“Bác sĩ Mạnh, nếu như nhà tôi bắt anh phải cưới tôi, thì mới nói là do tôi ban tặng cho anh. Nhưng bây giờ bạn gái của anh ở trước cửa nhà anh, liên quan gì đến tôi?”
Mạnh Cổ không tranh cãi với cô, chỉ nói: “Em xuống dưới ngay.”
“Xuống để làm gì?”Cô úp sấp người xuống ban công, theo dõi mọi hành động của anh, đáng tiếc không nhìn xuyên qua được lá cây, không thấy được vẻ mặt của anh lúc này.
“Có chuyện cần nói với em.”
“Là nói xin lỗi sao? Nói xin lỗi thì tôi mới xuống.”
“Trần Nhược Vũ, em ngứa thịt sao?”
“Bác sĩ Mạnh, khí thế này của anh thì nên về nhà mà đuổi người đi! Hay do anh luyến tiếc người ta không nỡ bỏ nên mới tới chỗ tôi để trêu đùa? Tôi không dám nhận loại đối xử như này.
Nếu anh cảm thấy cô ấy ở một mình sẽ xấu hổ, thì gọi cả hai người bạn gái trước đây của anh đến luôn, bốn người cùng chơi mạt chược, tán gẫu giải sầu, có ân oán hận thù gì thì giải quyết cả thể. Còn hơn ở đây to tiếng với tôi, anh cảm thấy thế nào?”
“Tôi cảm thấy để em cứ tỏ vẻ kiêu ngạo như này không phải là ý hay.”
“Bác sĩ Mạnh lo nhiều quá rồi, anh không phải gả cho tôi, không phải lo tôi sẽ ngồi lên đầu anh. Hơn nữa, tính tình của tôi rất hiền, đối xử với bạn bè cũng không chê được vào đâu, nhưng bác sĩ Mạnh, anh có bao giờ tự xem lại chính mình không?”
“Có, nhiều lúc tôi cũng tự xem lại bản thân mình.”
Trần Nhược Vũ bĩu môi: “Sao không thấy được.”
“Trần Nhược Vũ, mặc kệ em muốn nghe gì, chẳng lẽ không muốn đối mặt nói chuyện với tôi sao?”
“Tôi phải xét thái độ thành khẩn hơn nữa của anh.”
Đầu dây bên kia im lặng.
Trần Nhược Vũ chờ nửa ngày, kiềm chế không được gọi anh: “Bác sĩ Mạnh.”
Mạnh Cổ bỗng nhiên thở dài: “Trần Nhược Vũ, thật ra em rất giống tôi.”
“Tôi với anh đương nhiên không giống nhau.”Bọn họ là hai loại người, giống thế nào được?
“Chỉ cần đối phương có chút chần chừ, em có thể nhận ra được, đúng không?”
Trần Nhược Vũ nghe xong không hiểu. Cô nhíu mày, suy nghĩ nửa ngày, rồi ngập ngừng nói: “Có gì mà phải chần chừ?”
Tôi sẽ chờ em từ từ nhận ra
Đầu dây bên kia Mạnh Cổ im lặng một lúc, sau đó là một tiếng thở dài: “Em có nhận ra hay không?”
Đây là ý gì? Đang có ý đồ gì sao?