XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chạy Đâu Cho Thoát

Chạy Đâu Cho Thoát

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341995

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1995 lượt.

o cô ấy số điện thoại, là cô ấy tìm bạn học cũ, tôi không nghe điện thoại của cô ấy, cho nên mới tới tận nhà tìm tôi.”
Trần Nhược Vũ đối với chuyện này không quan tâm, cô hỏi: “Cô ấy có hỏi miệng anh vì sao bị thương không?”
Giọng nói Trần Nhược Vũ cho thấy tâm trạng của mình không hề tốt, Mạnh Cổ cũng bày tỏ thái độ mây đen giăng đầy của mình: “Rất lấy làm tiếc, cô ấy không có hỏi.”
“Quá đáng tiếc. Anh sắp xếp vai diễn này cho tôi đúng là không có tác dụng.”
Mạnh Cổ nổi điên: “Em tức giận cái gì chứ?”
Trần Nhược Vũ không để ý tới anh, xoay người đi vào phòng bếp, nhìn một vòng không thấy móng giò đâu, mở tủ lạnh đã đập ngay vào mắt cặp lồng móng giò, bên cạnh còn rất nhiều thức ăn khác.
Trần Nhược Vũ lấy cặp lồng móng giò ra, quay đầu thấy trong bếp có chiếc túi ni lông đặt trên bàn, cô lấy túi bọc lại cặp lồng rồi chuẩn bị rời đi.
Cô quay đầu lại, thấy Mạnh Cổ đang tỏ vẻ ngạc nhiên, đương nhiên anh chỉ nghĩ là cô tới ăn cơm cùng anh chứ không phải đem cặp lồng cơm về.
“Bác sĩ Mạnh, tôi rất thật lòng khi coi anh là bạn. Tôi trước đây không biết lượng sức mình mới theo đuổi anh, có lẽ lúc theo đuổi anh tôi không phải thực lòng, chỉ vì anh có điều kiện, không tự hỏi rằng tôi và anh có thích hợp với nhau hay không.
Nhưng sau khi quen biết một thời gian, tôi cảm thấy con người anh rất tốt, nhiệt tình, có trách nhiệm, cho nên tôi rất quý trọng người bạn như anh. Tôi biết, anh cùng với hội Doãn Tắc là bạn bè thân thiết, cách thức biểu đạt tình cảm tuy rằng hơi dọa người nhưng tôi không phải Doãn Tắc và Lôi Phong, tôi cũng có nét riêng của mình.
Có lẽ, anh cảm thấy tôi làm nhiều chuyện rất buồn cười nhưng anh lại cứ bắt những lỗi đó của tôi để cười chê, tôi cũng biết tức giận là gì. Khi anh và người khác nói những chuyện như vừa nãy trước mặt tôi, tôi cũng cảm thấy rất xấu hổ khó xử. Bác sĩ Mạnh, tôi không thông minh nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Lúc anh nửa đùa nửa thật đùa bỡn tôi, hưởng thụ cảm giác sung sướng, xin anh nghĩ lại đến cảm nhận của tôi.”
“Trần Nhược Vũ ...”Mạnh Cổ định nói gì đó, Trần Nhược Vũ đã lấy tay ngăn lại.
“Bác sĩ Mạnh, quen biết với anh tôi rất vui, rất thoải mái, tuy rằng không theo đuổi được anh nhưng chúng ta vẫn có thể làm bạn. Tình bạn và tình yêu cũng giống nhau, cũng cần phải có sự chân thành. Nói thật, nếu anh cần tôi giúp đỡ, tôi sẽ nhiệt tình nhận lời, nhưng anh lấy lí do vớ vẩn để bắt tôi tới đây, để tôi diễn kịch trước mối tình đầu của anh, trong lòng tôi rất khó chịu.”
“Tôi không có ...”Mạnh Cổ định nói nhưng lại bị Trần Nhược Vũ cắt ngang.
“Bác sĩ Mạnh cảm thấy chuyện mình làm là đúng, phải vậy không?”
Mạnh Cổ há miệng thở dốc, còn chưa nói được từ nào đã bị Trần Nhược Vũ liếc mắt: “Bác sĩ Mạnh, anh cần phải xin lỗi với tôi.”
Mạnh Cổ chưa kịp mở miệng, Trần Nhược Vũ đã nói: “Móng giò tôi tịch thu lại, dù sao anh cũng không thực lòng muốn ăn, về sau tôi cũng không nấu đồ ăn cho bác sĩ Mạnh nữa.
Nếu như bác sĩ Mạnh không xin lỗi tôi, thì mối quan hệ bạn bè thân thiết này rất khó duy trì, bằng không sau này phát sinh những mâu thuẫn khác, sẽ mất hay đi, sẽ dẫn đến chuyện không thể nhìn mặt nhau nữa. Bác sĩ Mạnh thấy tôi nói đúng không?”
Cô hỏi anh ‘ đúng không ‘, không để anh có cơ hội trả lời, nói xong, cô quay đầu rời đi.
Ra đến thang máy bấm nút đi xuống. Động tác nhanh gọn, cách hành văn lưu loát, Trần Nhược Vũ cảm thấy rất sảng khoái, cô ôm trong lòng cặp lồng móng giò của mình, giống như ôm vũ khí. Chỉ thấy rằng có thể đem những suy nghĩ chôn  giấu dưới đáy lòng của mình nói ra, cảm thấy rất nhẹ nhõm.
“Trần Nhược Vũ.”Mạnh Cổ đuổi theo.
Cửa thang máy mở, Trần Nhược Vũ vừa bước vừa quay đầu nhìn anh.
“Tôi muốn cự tuyệt người phụ nữ khác, không cần phải lấy em ra làm lá chắn. Tôi muốn tìm phụ nữ để đùa bỡn, không cần phải tìm em làm mục tiêu.”Anh cảm thấy mình hơi lỡ lời, nói tiếp: “Tôi không phải là loại người tìm niềm vui bằng việc trêu đùa phụ nữ.”
Trần Nhược Vũ bĩu môi, nói: “Giải thích này quá miễng cưỡng, không thể cho là lời xin lỗi.”
“Hả.”Mạnh Cổ nhíu mày.
Trần Nhược Vũ làm mặt quỷ với anh, đóng cửa thang máy.
Thang máy đi xuống tầng dưới, Trần Nhược Vũ nhớ tới biểu tình của Mạnh Cổ vừa rồi, bất giác nở nụ cười.
Hahaha, anh cũng có lúc bối rối như này! Anh sao lại bối rối đến thế nhỉ?
Trần Nhược Vũ ôm cặp lồng cơm, cảm giác ngọt ngào dâng lên trong lòng, cô liền mở máy điện thoại gọi cho Tư Tư.
Cô nghĩ, đây là lần đầu tiên có cảm giác sung sướng vì chiến thắng.






Trần Nhược Vũ, thật ra em rất giống tôi
Trần Nhược Vũ trở về nhà tự mình nấu cơm, hai bát móng giò lớn, tâm tình phấn khởi ra mặt.
Tới đêm, cô nằm trên giường. Nhớ tới  tủ lạnh của Mạnh Cổ, ở trong đó có nhiều thức ăn như vậy, mới tan làm sao có thể mua nhanh đến thế? Cô phải thay đổi thôi, tầm giữa trưa chạy về nhà để mua kịp đồ ăn.
Còn cái người tên Thích Dao kia cũng chẳng liên quan gì đến cô, nhưng cô không thích con người này. Cũng