Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chạy Đâu Cho Thoát

Chạy Đâu Cho Thoát

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341992

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1992 lượt.

sang trọng.
Trần Nhược Vũ hớn hở thưởng thức vẻ đẹp nơi đây, cô tìm được tầng nhà mà Mạnh Cổ sống, bấm thang máy đi lên.
Cửa thang máy mở ra, cô nghe được tiếng của Mạnh Cổ. Ngay cả cửa nhà cũng không đóng, sau đó là tiếng nói vang lên.
Trần Nhược Vũ bước vài bước, chợt nghe thấy tiếng của Mạnh Cổ nói: “Em đi đi,”
Cô ngẩn người, giọng điệu này anh đang nói chuyện với ai?
Cô bước nhanh hai bước, thấy được cánh cửa chính nhà Mạnh Cổ đang mở toang ra, Mạnh Cổ đang đứng trước mặt một người con gái đứng ở cửa ra vào.
“Em đi đi.”Ba chữ này là nói với người con gái ấy.
“Mạnh Cổ, em nghe các bạn học cũ nói. Bọn họ nói anh ...”
Lời còn chưa dứt đã bị Mạnh Cổ cắt ngang: “Cho dù bọn họ nói cái gì thì cũng không phải anh nói, anh không có hứng thú nghe các người bạn cũ lâu ngày gặp lại nói mấy câu nhảm nhí.”Anh nói đến chuyện này, nâng mắt đã thấy Trần Nhược Vũ, vì thế nói: “Bạn anh đến rồi, không tiện tiếp em. Em đi đi.”
Cô gái nghe được câu nói này, quay đầu nhìn thoáng qua. Trần Nhược Vũ nghênh đón ánh mắt của cô, bất giác thở dài trong lòng, quá xinh đẹp.
Dáng người cao gầy, mảnh khảnh, mái tóc đen bóng hơi quăn ở đuôi tóc, hai mắt trong suốt, khuôn mặt nhỏ nhắn, tổng thể nhìn rất tri thức.
Trần Nhược Vũ cũng không biết tại sao, nhận thấy rằng người phụ nữ này muốn hàn gắn lại với Mạnh Cổ. Tuy rằng, cô cùng Mạnh Cổ lấy chuyện này ra làm trò đùa, nhưng khi chuyện xảy ra rồi, lại cảm giác trong lòng có điều gì đó rất khó nói nên lời.
Người con gái kia nhìn Trần Nhược Vũ, đánh giá một chút, bỗng nhiên cười, tỏ vẻ thản nhiên đưa tay ra, nói: “Xin chào, tôi tên là Thích Dao. Trước đây học cùng trường Y với Mạnh Cổ ... là bạn bè.”Hai từ bạn bè cố gắng nói dài ra, có ý ám chỉ điều gì đó.
Quả nhiên, chính là mối tình đầu trong truyền thuyết, rất được, có chút quật cường, mạnh mẽ. Trần Nhược Vũ gật đầu, giới thiệu tên của mình.
Thích Dao nhìn cô một lượt, cười cười, xoay người lại nhìn Mạnh Cổ nói: “Bọn họ nói anh không có bạn gái.”
Mạnh Cổ nhìn thoáng qua Trần Nhược Vũ, ám chỉ: “Anh có quen bạn gái hay không, không cần phải báo cáo với họ.”
“Bọn họ còn nói, hai người bạn gái sau này của anh, đều không giống với em.”Thích Dao cũng nhìn thoáng qua Trần Nhược Vũ, cũng ám chỉ điều gì đó.
Trần Nhược Vũ nghe thấy vậy có chút bực tức, rõ ràng cô là người ngoài cuộc, sao hai người này lại lôi cô vào để chiến đấu?
Cái cô Thích Dao này luôn mồm nói “bọn họ nói, bọn họ nói’ thật ra chỉ muốn kiểm chứng điều gì đó. Muốn chứng minh Mạnh Cổ đối với tình cũ còn vương vấn. Mà nay cô ấy cũng quay đầu là bờ cho nên hai người này đang ôm lại khúc tình ca xưa. Lòng vòng nhiều như vậy, nói chuyện chẳng ra đâu vào đâu, quá đáng ghét.
“Anh đã nói rồi, bọn họ nói gì đều không liên quan đến anh, anh quen biết bạn gái như nào, cũng không liên quan đến em. Em muốn nói gì thì cứ nói thẳng ra, nhưng em không cần tự dát vàng lên mặt mình như thế. Em đi đi.”Mạnh Cổ vừa nói, vừa kéo tay Trần Nhược Vũ vào trong nhà, rồi để cô ở sát bên người anh. Bày ra tình huống cho người khác xem, tôi đã có bạn gái mới, biết điều thì biến đi.
Đây là lần thứ ba Trần Nhược Vũ nghe Mạnh Cổ nói ba chữ: “Em đi đi.”Nhưng hiển nhiên Thích Dao vẫn không chịu khuất phục, cô ấy há mồm định nói gì đó, nhưng Trần Nhược Vũ lúc này đã bùng nổ.
“Thích tiểu thư, ngại quá, tôi phải cắt ngang lời cô. Tương lai còn dài, cô hiểu câu này không? Hiện tại, chuyện đã như này, cô có nói gì nữa cũng vô dụng. Cô đã biết nhà anh ấy ở đâu rồi, nếu rảnh quá thì đến trước cửa chặn anh ấy lại cũng được.
Nhưng bây giờ tôi đã đến đây,cô ở trước mặt tôi trước thì nói là bạn học cũ, sau thì nói là bạn gái trước, cô không biết hai chữ ‘ biết ý ‘ viết thế nào sao? Bây giờ cũng đến giờ ăn cơm rồi, hơn nữa tôi còn đang đói. Phiền cô, nếu muốn ôn lại tình cảm hoặc nói chuyện nhảm nhí thì để lúc khác có được không?”
Mạnh Cổ và Thích Dao đồng loạt quay sang nhìn cô. Sắc mặt hai người khó coi vô cùng.
Trần Nhược Vũ nhìn lại, thầm nghĩ nhìn cái gì mà nhìn, tâm trạng cô cũng không có tốt hơn là mấy đâu: “Đề nghị này của tôi không hay sao?”
Thích Dao cắn môi, không để ý tới lời nói của Trần Nhược Vũ, nhìn Mạnh Cổ: “Trở về em sẽ gọi điện thoại cho anh.”
“Lãng phí tiền điện thoại làm gì.”Mạnh Cổ lạnh lùng trả lời.
Thích Dao không nói thêm, cô nhìn Mạnh Cổ với ánh mắt đầy ẩn ý sau đó cũng không chào tạm biệt Trần Nhược Vũ mà xoay người rời đi.
Mạnh Cổ đóng cửa lại, nhíu mày nhìn Trần Nhược Vũ: “Cái gì mà biết nhà anh ấy ở đâu, mỗi ngày đến chặn trước cửa, em sưu tầm đâu ra cái ý tưởng này thế!”
Trần Nhược Vũ cũng nhíu mày, cô nhìn miệng anh, bị thương mà ăn nói vẫn lưu loát lắm. Mặt mày cô bỗng sa sầm lại.
“Tôi không nói ra ý tưởng này thì chắc cô ấy sẽ thôi đến nhà anh? Hôm nay tôi không đến thì cô ấy làm sao đi nhanh đến thế được? Cho nên, về sau nếu cô ấy có tới, anh phải dùng lí trí mà phân tích, không nên đổ lên đầu tôi.”
Mạnh Cổ mặt mày nhăn lại: “Tôi và cô ấy không có liên quan gì cả, lần trước gặp mặt tôi cũng không ch


Snack's 1967