Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342003
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2003 lượt.
Trần xua tay: “Con đừng làm cho mẹ đau lòng là được rồi. Con nói xem, rốt cuộc là chuyện gì? Tại sao không thể phát triển được? Các phương diện, điều kiện đều rất tốt đó sao? Nhà cậu ta cũng không phải là đại gia, cậu ta cũng phải mượn tiền để mở gara, sau này nếu con gả sang bên đó, nói không tốt, cùng lắm thì hai đứa mang món nợ này theo người. Nhưng cũng may, cậu ta có nhà như vậy là bớt được mối lo, cha mẹ cậu ta cũng chỉ có duy nhất một cậu con trai, về sau cũng không lo phân chia tài sản, không có gánh nặng anh em, như vậy là quá tốt. Hai nhà chúng ta, nói thẳng ra là môn đăng hộ đối, không ai có quyền nói ai tốt hơn ai. Cậu ta nói như nào với con? Cậu ta sao có thể nói con không được chứ.”
“Không phải, là con...”Trần Nhược Vũ nhìn sắc mặt mẹ tái nhợt, bỗng nhiên có chút không đành lòng, giọng cô nhỏ xuống: “Con còn muốn trở lại thành phố A.”
Sắc mặt mẹ cô biến sắc, trừng mắt với Trần Nhược Vũ. Nhìn vẩn vơ một lúc, rồi nhìn xuống ngón tay, nói không ra lời. Cha Trần ở bên cạnh không lên tiếng.
Sau một lúc lâu, mẹ Trần vung tay, đứng lên quay đầu vào phòng, dùng sức đóng cửa đến rầm một cái. Cha Trần đuổi theo, cũng không quên quay đầu liếc cô con gái một cái, cũng không lên tiếng, đi thẳng vào trong phòng.
Trần Nhược Vũ cô đơn một mình đứng ở phòng khách, trong lòng đau khổ nói không nên lời.
Đến tối, Trần Nhược Vũ trốn ở trong phòng gọi điện cho Mạnh Cổ.
“Bác sĩ Mạnh, bây giờ nói chuyện có tiện không?”
“Đã hơn mười giờ, có cái gì mà tiện hay không tiện.”
“Chỉ sợ là đại tiệc xem mắt của anh còn chưa chấm dứt thôi.”
Giọng nói Mạnh Cổ tỏ vẻ mất hứng: “Đã nói là không phải đi xem mắt rồi.”
“Được rồi, không phải đi xem mắt.”Trần Nhược Vũ không có tâm trạng tranh cãi với anh, nhưng cô lại bồi thêm một câu: “Nhưng tình huống này của anh là đẩy mạnh quan hệ. Lần đầu tiên là xem mắt, lần thứ hai chính là cùng nhau tham khảo khả năng sống chung.”
Mạnh Cổ tức giận: “Trần Nhược Vũ, em ngứa da phải không?”
“Không có, không có.”Trần Nhược Vũ đặt tay lên chiếc chăn đơn có in hoa: “Bác sĩ Mạnh, tôi có chuyện muốn nói với anh.”
“Em nói đi.”
“Anh đoán xem, hôm nay tôi gặp được ai?”
“Ai?”
“Lần trước, chúng ta cùng chứng kiến vụ tai nạn xe cộ, sau đó tôi thấy máu liền choáng đến ngất đi, có một người qua đường tốt bụng đã giúp đỡ, về sau tôi phát hiện anh ta sống cùng với khu của tôi, là hàng xóm. Hôm nay, tôi đi xem mắt lại gặp được anh ta, anh ta chính là người tôi xem mắt.”
Đầu bên kia im lặng mấy giây, sau đó tiếng Mạnh Cổ truyền đến: “Trần Nhược Vũ, em định khi nào thì trở về?”
“Anh đối với mấy chuyện linh tinh của tôi không có hứng thú nhưng tôi rất muốn kể cho anh. Hôm nay tôi sợ đến nhảy dựng hết cả người lên, hoàn toàn không nghĩ lại chính là anh ta.”
“Em từ chối chưa?”
“Từ chối rồi. Nhưng mẹ tôi rất tức giận, tôi cảm thấy rất chán nản.”
Mạnh Cổ thở phào một hơi, an ủi cô: “Vậy em cũng không thể vì để cho mẹ mình vui vẻ mà ở cùng với người mình không yêu, có đúng không?”
“Nói thật thì Chu Triết là người rất tốt, tên của anh ta với anh cùng một phong cách đó. Chỉ có điều, anh ta muốn trở về thành phố C, còn tôi thì muốn ở lại thành phố A, cho nên mới không có cơ hội phát triển.”
“Nếu anh ta đồng ý ở lại thành phố A cùng em chẳng lẽ em sẽ phát triển với cậu ta?”Mạnh Cổ giọng nói có phần hung dữ.
“Uhm.”Trần Nhược Vũ nghĩ, nếu tình huống này xảy ra thì như nào?
“Trần Nhược Vũ, rốt cuộc khi nào em trở về?”Ác bá tiên sinh bắt đầu hiện hình rồi. Trần Nhược Vũ nhíu mày.
“Ngày mai sẽ trở về, thứ Hai còn phải đi làm.”
“Mấy giờ em lên xe, tôi đến bến xe đón em.”Lời nói rất có lực, ngữ khí tỏ rõ vẻ kiên quyết.
“Không cần, không cần. Chu Triết nói ngày mai cũng trở lại thành phố A, anh ta sẽ đưa tôi về, chúng tôi ở cùng một khu, vừa hay, đưa tôi đến tận cửa.”
“Anh ta làm việc ở thành phố A? Ý em nói là anh ta ở cùng khu với em ở đây, chứ không phải ở cùng khu nhà với cha mẹ em?”
“Đúng vậy. Anh ta làm việc ở thành phố A, nhưng sau một thời gian sẽ trở lại thành phố C, mở gara sửa xe ở đó, mẹ tôi luôn hy vọng tôi sẽ về thành phố C, cho nên bà cảm thấy tôi và Chu Triết rất thích hợp.”
Mạnh Cổ trầm mặc, một lát sau mới lên tiếng: “Hai người cùng làm việc ở thành phố A, sau đó trở về thành phố C xem mắt, sau đó lại trở về thành phố A yêu đương, rồi lại về thành phố C thành gia lập nghiệp? Rốt cuộc chuyện này là như nào?”
“Dựa theo kịch bản của mẹ tôi, thì chuyện nó sẽ diễn biến như thế. Người như vậy cũng bị mẹ tôi tìm được, quả thực mẹ tôi là thiên tài, đúng không?”
Mạnh Cổ không lên tiếng.
Trần Nhược Vũ dừng lại một lúc, phát hiện có chút gì đó không đúng: “Bác sĩ Mạnh, anh không vui sao? Có phải chuyện xem mắt của anh có vấn đề gì không? Anh không thích cô ấy, cha anh ép buộc anh sao?”
“Không có. Cha tôi không ép tôi.”Anh dừng một lúc, lại hỏi: “Vậy em định tính như nào?”
“Mẹ tôi cũng chưa ép tôi, nhưng khi tôi nói muốn quay trở về thành phố A thì bà liền trở nên không vui. Sức khỏe của mẹ tôi không tốt, hôm nay còn phả