Phúc Hắc Tổng Tài, Đừng Ăn Tôi
Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342009
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2009 lượt.
Nhược Vũ sợ tới mức chết khiếp. Không khỏi nghĩ đến một vấn đề, vì sao người nào đó thấy có N cuộc gọi nhỡ thì thấy vui vẻ, còn cô thì lại thấy khiếp đảm?
Quả nhiên là quá biến thái.
Mà cô thì trình độ còn quá non.
Cô ở trong phòng đi tới đi lui, rất muốn tìm một ai đó để nói chuyện.
Loại quan hệ nam nữ như này nên giải quyết thế nào? Việc này không thể lại đi hỏi Tư Tư, loại logic của cô ấy, đều bắt đầu từ . đó.
Còn Trần Nhược Vũ không cho là vậy.
Cô theo đuổi Mạnh Cổ, cô biết, cô và anh không có khả năng.
Không chỉ nhìn thấy không có khả năng, mà còn thấy sự thật tàn khốc đã xảy ra ngay trước mắt. Bạn gái trước kia của anh là Thích Dao – người đang chảy máu đầm đìa là một ví dụ. Lấy điều kiện của Thích Dao, đóng vai cô bé lọ lem yêu thương hoàng tử mà còn thua trận, huống chi cô là loại dân dã bình thường, cô gái làng quê hiền lành gió thổi bay, đã là cái gì.
Hơn nữa, ác bá tiên sinh không phải dạng ăn uống tạp nham!
Mà cô, vừa có chút tận hưởng, đã bắt đầu tham lam!
Bỏ qua anh, không nói đến đi. Chính cô cũng đã sớm xác định được phương hướng, cô muốn tìm đối tượng khác, không thể nghĩ đến hình ảnh của anh được. Thực ra, người qua đường tốt bụng – Chu Triết, nếu sống cùng anh ta, thì cũng không tệ .
Dừng, dừng. Trần Nhược Vũ nhắc nhở chính mình không thể chuyển sang đề tài khác, chuyên tâm đem chuyện Mạnh Cổ suy nghĩ thật cẩn thận.
Tóm lại, tình huống hiện tại hơi loạn, chưa xác định rõ ràng. Đừng nói hai người bọn họ đều không có cảm giác, không có khả năng sống chung, chỉ cần hai bên cha mẹ gặp nhau thôi, cũng sẽ tạo ra bi kịch.
Nghĩ xa quá, nghĩ xa quá, đời này có lẽ tình huống cha mẹ anh gặp cha mẹ cô sẽ không xảy ra.
Dù sao, hiện tại hôn thì cũng hôn rồi, nói thuần khiết một chút thì coi như đi đường gặp phải ma đi.
Thế nhưng, cô không muốn mất anh.
Trần Nhược Vũ ngồi ở mép giường, trong lòng rất hỗn loạn. Rất muốn kề dao vào cổ Mạnh Cổ, lớn tiếng quát mắng anh, vì sao lại hôn cô, vì sao lại phá đi mối quan hệ bạn bè thân thiết này.
Cô quý trọng như vậy, cô thích cảm giác ở bên anh, cho dù là bạn cũng có thể cùng nhau nói những lời thiếu dinh dưỡng, cùng nhau làm trò cười, cùng nhau tán gẫu tâm sự, cô cũng rất vui vẻ.
Cô muốn dùng dao chém anh, chặt đầu anh, vì sao lại phá hỏng nó!
Được rồi, lấy chiều cao chênh nhau một cái đầu, hình như cô chưa đủ cao để kề dao vào cổ anh, nhưng nếu đá anh mấy phát thì có thể. Vừa rồi, cô chỉ đá một cái. Tiếc quá, đá quá ít!
Lúc đang miên man suy nghĩ, tiếng chuông điện thoại lại kêu lên. Trần Nhược Vũ hoảng sợ, nhịp tim đập càng nhanh, không dám nhìn nhưng lại không kiềm được. Lần này, may quá, là Cao Ngữ Lam gọi điện tới.
Trần Nhược Vũ nhanh chóng nghe máy, những lúc như này rất cần bạn bè an ủi.
“Nhược Vũ, sao bạn lại dây vào Mạnh Cổ?”Cao Ngữ Lam vừa lên tiếng, đã hỏi luôn vấn đề này.
Trần Nhược Vũ trợn mắt, há hốc mồm: “Làm sao vậy? Mạnh Cổ làm sao?”
“Anh ấy gọi cho Doãn Tắc, gào rú trong điện thoại tròn nửa tiếng đồng hồ. Mình không nghe rõ, chỉ nghe thấy mỗi tên bạn.”
Hả! Tên đàn ông xấu xa này còn dám gọi cho Doãn Tắc tố cáo cô.
“Vậy bạn giúp mình hỏi Doãn Tắc một chút, Mạnh Cổ nói gì về mình?”
“Thăm dò không được, anh ấy ra ngoài rồi. Nói là hẹn Mạnh Cổ đi uống rượu. Mình thừa dịp anh ấy không có nhà, mới dám gọi điện thoại cho bạn. Bạn với bác sĩ Mạnh Cổ sao vậy?”
“Mình thì có thể làm gì được anh ấy chứ. Sao bạn không hỏi anh ấy đã làm gì mình?”
“Được rồi, vậy anh ấy đã làm gì bạn?”Cao Ngữ Lam tò mò như đang ngồi trên đống lửa.
“Mình .”Trần Nhược Vũ nói không nên lời. Cô cũng không biết rốt cuộc là như nào, vì sao cô lại tỏ ra thích thú với nụ hôn đó, cô lại rối rắm, lại hỗn loạn.
“Haiz, phản ứng như này, có thật là không có gì chứ? Mau nói cho mình nghe.”
Trần Nhược Vũ đau đầu: “Mình cũng không biết nên nói như nào, chờ mình suy nghĩ lại, để mình hiểu rõ rồi sẽ nói cho bạn.”
“Thật sao? Không được che giấu đấy.”Giọng nói của Cao Ngữ Lam khiến cho Trần Nhược Vũ hiểu được, con người này đã bị lây bệnh của Doãn Tắc rồi.
“Uhm, không che giấu. Nhưng để cho mình mau chóng hiểu được vì sao mình lại như thế này, bạn hãy giúp mình hỏi Doãn Tắc, rốt cuộc Mạnh Cổ đã nói với anh ấy chuyện gì.”
“Chuyện này không cần bạn phải nhắc, mình nhất định sẽ hỏi. Mình rất tò mò đó! Nhược Vũ, bạn lợi hại thật, đó là bác sĩ Mạnh Cổ, sao có thể gào rú trong điện thoại nửa tiếng được, mình có xem đồng hồ, không hơn không kém, tròn nửa tiếng.”
Trần Nhược Vũ sắc mặt đen sì. Một cô gái đáng yêu vậy là xong đời rồi, biến thành Doãn Tắc phiên bản nữ, thật khiến cho người ta phiền muộn.
Trần Nhược Vũ cúp điện thoại, trong lòng càng rối loạn. Cô hơi sợ, ác bá tiên sinh phun lửa hết nửa tiếng, vấn đề chắc ghê gớm lắm. May quá, cô không nghe điện thoại của anh, bằng không sẽ có tai nạn chết người.
Chờ một chút, chờ một chút, Trần Nhược Vũ bỗng nhiên nghĩ tới trọng điểm nào đó.
Cô gọi lại cho Cao Ngữ Lam.
“Lam Lam à, bạn mau gọi cho Doãn Tắc, nói với anh ấy, hôm nay bác sĩ M