Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chạy Đâu Cho Thoát

Chạy Đâu Cho Thoát

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342012

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2012 lượt.

ạnh tăng ca nên chưa ăn cơm tối, bảo anh ấy nhắc Mạnh Cổ phải ăn cơm, dạ dày anh ấy đang đau đó, không thể uống rượu. Bảo Doãn Tắc ngăn anh ấy lại.”
Cao Ngữ Lam hân hoan tiếp chỉ, gọi điện thoại. Một lát sau, gọi điện lại cho Trần Nhược Vũ.
“Doãn Tắc nói với anh ấy rồi, cũng không nói là bạn nói. Nhưng Mạnh Cổ quát lên với Doãn Tắc, nói: “Bảo người con gái kia đích thân nói với tôi.”
Trần Nhược Vũ bắt đầu tưởng tượng, vẻ mặt của Doãn Tắc và Cao Ngữ Lam, cặp đôi này sẽ hưng phấn đến thế nào, sau đó hình ảnh ác bá tiên sinh đang phun lửa.
Cô thở dài một hơi, nhìn màn hình di động, hình ảnh đào hoa tiên sinh, nhìn thế này có phải đẹp hơn bao nhiêu không?
Thế nhưng, cái tên đàn ông xấu xa kia, không ăn cơm, dạ dày thì đau lại còn uống rượu, rốt cuộc là muốn thế nào?
Cô càng nghĩ càng lo lắng, lại gọi điện cho Cao Ngữ Lam: “Lam Lam, bạn có biết bác sĩ Mạnh có lái xe không? Bạn gọi cho Doãn Tắc, nhắc nhở hai người uống rượu thì đừng lái xe.”
“Có lái, lúc Doãn Tắc rời khỏi cửa, mình đã dặn dò anh ấy đừng lái xe, nếu uống rượu, hai người đó tự có cách.”
“Bác sĩ Mạnh có ‘tiền án’, trước đây có uống rượu lái xe, bạn nên nhắc nhở Doãn Tắc một chút.”
Một lát sau, Cao Ngữ Lam gọi điện tới: “Doãn Tắc nói với Mạnh Cổ, anh ấy lại gào lên: “Bảo người con gái kia đích thân nói với tôi.”
Trần Nhược Vũ bĩu môi, tức giận, tên đàn ông chết tiệt này đúng là quá đáng ghét.
Trần Nhược Vũ ngồi đó mười phút, lại có chút không yên tâm. Tên Doãn Tắc kia chỉ biết gây chuyện, không đáng tin cậy, bảo anh ta ngăn chặn Mạnh Cổ không cho uống rượu, không biết có làm không.
Cô nhịn không được nữa rồi, đành gọi điện thoại cho Mạnh Cổ. Kết quả, Mạnh Cổ không nghe máy.
Vì thế, Trần Nhược Vũ gọi điện cho Doãn Tắc, Doãn Tắc nghe.
Giọng nói anh ta vặn hết cỡ volume: “Nhược Vũ à, nhớ anh sao? Sao em gọi điện thoại cho anh vậy? Có muốn đến đây cùng bọn anh làm vài chén không?”
Trần Nhược Vũ biết, anh ta đang cố ý, rất muốn ghi âm lại đoạn này rồi gởi cho Cao Ngữ Lam nghe, mới nghe thấy giọng sang sảng của Doãn Tắc, cô đã như bị lõm màng nhĩ: “Ông chủ Doãn, hai người uống ít một chút. Tâm trạng bác sĩ Mạnh hôm nay không được tốt, lại tăng ca, anh khuyên anh ấy một chút. Hai người uống nhiều chưa?”
Doãn Tắc cười hì hì, nghe xong liền trở nên tỉnh táo: “Không uống là bao nhiêu, tỉnh đến mức còn có thể đánh nhau nữa ấy.
Em đừng lấy lí do tâm trạng của tên này không tốt, đêm nay còn tỏ ra kiêu kì, anh rất muốn đánh cho tên này một trận.”
Trần Nhược Vũ thở dài, cô biết hai người này, hễ vui lên là lôi nhau ra đánh đấm. Biểu đạt tình bạn thắm thiết của hai người này rất đặc biệt. Cô bất đắc dĩ, đành nói: “Ông chủ Doãn, anh có thể đưa điện thoại cho bác sĩ Mạnh được không?”
Cô nghe thấy tiếng Doãn Tắc nói chuyện với Mạnh Cổ, sau đó là tiếng ngà ngà say đang quát tháo của Mạnh Cổ: “Không nghe. Bảo người con gái kia đích thân nói với tôi.”
Hừ! Lần nào cũng là câu này.
Trần Nhược Vũ cắn răng, lễ phép hỏi Doãn Tắc: “Ông chủ Doãn, nơi hai người tụ tập là ở đâu?”
Trần Nhược Vũ sống chết đành lết tới.
Hai tên Doãn Tắc và Mạnh Cổ đang uống rượu ở quán bar, liếc mắt một cái là nhìn thấy dáng vẻ lười biếng to tướng của hai người đang ngồi ở ghế dài. Một người phụ nữ cũng cho là xinh đẹp đang đi tới gần Mạnh Cổ.
Trần Nhược Vũ đi tới, nghe thấy người con gái kia nói: “Anh đẹp trai, không tìm bạn tâm sự sao?”
Mạnh Cổ cười lạnh, đáp: “Nên hỏi thế này trước, cô phải hỏi rằng vì sao tôi không để ý đến cô?”Đặc mùi châm chọc làm cho người con gái kia tức đến tái mặt.
Doãn Tắc ở bên cạnh cười haha, kêu lên: “Nếu cô hỏi tôi, câu trả lời của tôi nhất định sẽ dễ chịu hơn nhiều.”
Người phụ nữ kia quay đầu rời đi, Trần Nhược Vũ đi sát qua người cô ta, vừa hay, đứng trước mặt Mạnh Cổ.
Mạnh Cổ nhìn cô chằm chằm một lúc lâu, sau đó bỗng nhiên nở nụ cười: “A, xem này, xem ai đến đây.”
Doãn Tặc lạnh nhạt nói: “Chính là người con gái cậu mắng cả đêm đó thôi.”
Trần Nhược Vũ không để ý tới lời trêu chọc của hai người, cô hỏi Mạnh Cổ: “Anh ăn tối chưa?”
“Chưa ăn.”Mạnh Cổ trả lời.
Doãn Tắc ở bên cạnh nhìn hai người họ, rồi cười.
“Anh lái xe tới sao?”
“Đúng.”Mạnh Cổ còn gật đầu.
Trần Nhược Vũ kéo tay anh, nghĩ anh sẽ không chịu phối hợp, ai dè anh ngoan ngoãn đi theo.
“Anh nên ăn chút gì đó, sau đó đi về tắm rửa rồi ngủ. Xe để ở đây, ngày mai đến lấy.”
“Em quản lí anh?”Mạnh Cổ không kiềm chế được, vung tay cô ra.
Trần Nhược Vũ quay đầu nhìn Doãn Tắc. Vẻ mặt anh ta như đang xem kịch vui, thấy cô nhìn qua, đành buông tay nói: “Anh không quản được tên này, hắn hung hăng lắm. Anh muốn về nhà, Lam Lam nhà anh đang rất lo lắng cho anh.”
Trần Nhược Vũ trừng mắt nhìn Doãn Tắc, đúng là không thể trông chờ vào con người này được. Cô cũng mặc kệ, kéo Mạnh Cổ ra ngoài. Mạnh Cổ không giãy giụa, ngoan ngoãn đi theo cô ra ngoài.
Ra đến cửa quán bar, tiếng âm nhạc chát chúa không còn nữa, xung quanh yên tĩnh hơn rất nhiều, không khí cũng thông thoáng hơn.
Trần Nhược Vũ thở hắt ra, kéo Mạ