XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chạy Đâu Cho Thoát

Chạy Đâu Cho Thoát

Tác giả: Minh Nguyệt Thính Phong

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342015

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2015 lượt.

i giận đùng đùng, nhưng trước mặt lái xe, cô không dám mắng anh.
Lái xe vừa lái vừa nhịn trộm hai người, còn cố nhịn lại nụ cười. Trần Nhược Vũ thấy vậy, càng khó chịu với Mạnh Cổ hơn.
Đến nhà Mạnh Cổ, cô hung hăng mắng anh: ”Lấy ví tiền ra đây.”Cô sẽ không trả tiền xe cho anh!
Mạnh Cổ chậm chạp lấy ví tiền ra, đưa vào tng tay Trần Nhược Vũ. Trần Nhược Vũ nhanh nhẹn móc tiền trả cho lái xe, hận không thể đá bay tên say rượu này một cước lên nhà.
Lái xe nhận được tiền boa, rốt cục kiềm chế không được, trêu chọc lại: “Cô gái à, chồng của cô cũng không tệ, biết ăn biết nói, còn biết bảo vệ cho cô, đừng hung dữ với cậu ấy như vậy, dỗ dành mới đúng chứ.”
Trần Nhược Vũ cắn răng không nói lời nào, rất muốn nói thằng nhãi này không phải chồng của cô. Nhưng Mạnh Cổ ở bên cạnh, hừ một cái rồi nói: “Đúng thế.”
Trần Nhược Vũ quay phắt đầu lại, trừng mắt với anh: “Đúng cái đầu anh!”
Lái xe tìm tiền trả lại, cười haha, nói: “Hai người rất hợp nhau.”
Mạnh Cổ ‘ uhm’ một tiếng, còn muốn phát biểu ý kiến nhưng đã bị Trần Nhược Vũ kéo xuống xe.
Trần Nhược Vũ kéo Mạnh Cổ thẳng vào thang máy, ở đây không có ai, cô hung hăng đánh vào người anh. Mạnh Cổ dáng vẻ lười biếng dựa vào thang máy, bỗng nhiên nói: “Đói quá.”
“Đáng đời.”Trần Nhược Vũ không quay đầu lại.
“Dạ dày đau quá.”Mạnh Cổ tiếp tục nói.
“Đáng đời.”Cô tức giận đến mức không biết nên mắng anh cái gì nữa.
Mạnh Cổ bị mắng cũng không đáp lời.
Hai người yên lặng đi tới nhà Mạnh Cổ. Anh đứng bất động, Trần Nhược Vũ đợi mãi rồi không nhịn được, lại quát anh: “Mở cửa.”
Mạnh Cổ chậm chạp lấy chìa khóa, Trần Nhược Vũ liền giằng lấy, mở cửa đẩy anh vào tng.
Mạnh Cổ vào tới cửa, đụng phải sofa kê ở phòng khách, ngã vật xuống. Trần Nhược Vũ đuổi theo phía sau, kéo anh lại: “Anh đừng ngủ ở đây, sẽ bị cảm.”
“Dạ dày đau còn chẳng sợ, bị cảm có gì phải sợ.”
Cái miệng vô lại này khiến cho Trần Nhược Vũ muốn nện anh một trận: “Dạ dày đau còn dám uống rượu!”Cô nghĩ một lúc, lại quát: “Gần đây anh có hút thuốc không?”
Mạnh Cổ quay đầu nhìn cô, ra vẻ ân cần nhẫn nại, giảng đạo: “Hút thuốc là liên quan đến phổi và hô hấp, không liên quan đến dạ dày.”
Trần Nhược Vũ nghẹn họng: “Tôi có nói là có liên quan sao? Tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi.”
“Sao em không hỏi đến trọng điểm của chuyện khác?”
Trần Nhược Vũ rất tức giận, dù sao anh muốn khiêu khích cô thôi mà. Cô lớn tiếng: “Cái này mà không quan trọng sao? Quan trọng nhất!”
Mạnh Cổ nhìn cô chằm chằm, sau đó bỗng nhiên quay đi chỗ khác, không để ý tới cô.
Trần Nhược Vũ đứng ở trước sofa một lúc, tức giận đến hoa mày chóng mặt, muốn mặc kệ anh đi về nhà nhưng lại thấy anh nằm trên sofa bất động thế kia. Cô cắn môi, do dự một lúc lâu, sau đó xoay người đi vào phòng bếp. Mở tủ lạnh của anh ra xem, sau đó nhìn đến ngăn tủ tng bếp, lấy ra một chiếc nồi, mì, trứng gà cùng với thịt, vặn bếp đun nước.
Cô vừa nấu mì vừa tức giận, lồng ngực như bị đá đè. Người gây chuyện tày trời kia loạng choạng đi vào bếp nhìn cô.
Trần Nhược Vũ không để ý tới anh, Mạnh Cổ phát biểu ý kiến: “Anh thích ăn nhiều hành.”
Trần Nhược Vũ không thèm nhìn anh đến một cái.
Qua một lúc lâu, mì chín. Trần Nhược Vũ thổi cho nguội. Cô đúng là, quá hèn mà, cô phải đem báy mì này úp vào đầu anh chứ không phải đi lo lắng cho cái dạ dày của anh.
Mạnh Cổ lại còn nói tiếp: “Trần Nhược Vũ, tng mắt em, điều quan trọng nhất chính là anh có uống rượu hay không, có ăn cơm hay không, dạ dày có đau hay không, có hút thuốc hay không sao?”
“Đúng!”Giọng nói của cô rất lớn, sau đó bưng bát mì tới, đặt thật mạnh lên trên bàn. Anh còn muốn xỏ xiên như nào đây? Trọng điểm chính là cô và anh khác nhau, không cùng một dạng, còn muốn thế nào nữa?!
Mạnh Cổ không lên tiếng, cúi đầu nhìn bát mì.
Đương nhiên là hai bát. Không có cọng hành nào.
Trần Nhược Vũ không để ý tới anh, cầm đũa chuẩn bị ăn mì.
Mạnh Cổ đợi một lúc, đành đi vào bếp lấy đôi đũa, ngồi xuống quan sát sắc mặt của cô.
Trần Nhược Vũ nhịn không được, quát lớn: “Nhìn cái gì? Tôi tự nấu chẳng lẽ cũng không được ăn sao?”Vì hôm nay chờ anh, cho nên cơm chiều cô chỉ ăn có một cái bánh, còn gặp loại chuyện như này nữa, vừa tức vừa đói.
“Trần Nhược Vũ, anh muốn làm bạn trai của em.”Anh không trả lời câu hỏi của cô, mà đưa ra đề nghị của mình.
Cái đồ lưu manh này, lợi dụng cô, cô càng điên hơn.
“Ai thèm để ý tới anh!”Cô bắt đầu gào rú, trừng mắt nhìn anh, bỗng nhiên giằng lấy bát mì, đem thịt và cơm tng bát đổ hết vào bát của mình.
Tên đàn ông mặt trắng xấu xa này, cho hắn ta ăn mì chay!
“Uhm.”Mạnh Cổ nhíu mày, tỏ vẻ mất hứng.
“Anh có ăn hay không!”Cô càng mất hứng hơn.
Anh há miệng thở dốc, cuối cùng cũng không dám lên tiếng, cúi đầu ăn mì.
Trần Nhược Vũ buồn rầu ăn mỳ, cũng không nhìn anh, ăn xong, cầm chén vứt vào bồn rửa bát.
“Tự anh đi mà rửa!”Sau đó cô lau miệng, cầm lấy túi xách chuẩn bị ra về.
“Trần Nhược Vũ.”
Mới đi ra tới cửa, cô nghe thấy giọng nói khó chịu của Mạnh Cổ cất lên.
“Làm sao!”Cô quay đầu, hung