Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341492
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1492 lượt.
t anh là ai tôi vẫn khúm núm như trước đây sao? Bỏ tay ra!”
Anh không buông tay, mà đè cả thân mình lên người cô, bị ép chặt lên tường, cô giãy giụa một hồi làm áo choàng của anh lại bung ra. Làn da với những đường nét tuyệt mỹ áp chặt xuống người cô qua lớp váy mỏng ngăn cách.
Cơ thể anh nóng bừng, sức nóng ấy khiến cô không chịu được. Nhưng dường như anh không hề cảm nhận được điều ấy, chỉ nhìn chằm chằm vào người đứng trước mặt mình.
“Không được tôi đồng ý, em đừng có hòng mà đi đâu!”
“Đừng có nói nhảm nữa, tránh ra!” Cô tức giận quát.
Đúng lúc này điện thoại đổ chuông dồn đập, Thượng Linh muốn rút máy ra, nhưng anh nhanh tay hơn rút điện thoại từ túi cô. Anh cúi đầu nhìn số hiển thị trên màn hình, tên người gọi nhấp nháy trên đó làm anh càng tức giận.
Anh ấn nút nghe, giọng nói dịu dàng của Phong Duy Nặc vang lên: “Tiểu Linh, anh đã suy nghĩ về việc em hỏi hôm qua. Nếu em đồng ý hối lộ thêm cho anh một nụ hôn nồng nàn nữa, anh sẽ đồng ý trả tiền…” Giọng nói của Phong Duy Nặc ngừng lại khi điện thoại đã tan thành từng mảnh.
Diệp Thố tức giận đã đạp nát điện thoại của Thượng Linh. Cô ngẩn người, anh ta dám đập điện thoại của cô ư? Sao anh ta dám làm thế vào đúng lúc cô vừa túng thiếu lại sắp thất nghiệp nữa.
Thượng Linh tức giận điên cuồng:
“Anh có quyền gì mà nghe điện thoại của tôi? Có quyền gì mà phá nát điện thoại của tôi? Bây giờ anh có tiền rồi thì sao chứ! Anh đừng quên trước đây anh chỉ là con trai của lái xe nhà tôi! Bố tôi cho các người việc làm, cho các người nơi ở! Bố tôi nuôi anh lớn! Anh làm như vậy là quên ân phụ nghĩa, ăn cháo đá bát!”
Diệp Thố tức giận tóm chặt lấy hai bên má cô, đôi mắt dường như sắp tóe lửa: “Tối qua em hôn hắn ta?”
“Liên quan gì…”
“Nói!” Anh gay gắt ngắt lời cô: “Nói ngay!”
Thượng Linh run rẩy khi bị anh quát. Lần đầu tiên cô thấy anh như vậy, cho dù trước đây cô từng chòng ghẹo Huệ Nhi, lại kéo thuộc hạ của anh đến tận thành phố X, cô cũng chưa từng thấy anh tức giận đến mức này.
“… Không phải hôn hôm qua!” Nụ hôn hôm tám đôi hẹn hò chỉ có thể coi như anh hôn trộm cô.
“Không phải hôm qua?” Đôi mắt anh lạnh lùng đáng sợ, đương nhiên anh hiểu rõ ẩn ý câu nói vừa rồi của cô: “Được lắm!” Đôi môi gợi cảm khẽ nhếch lên, cô nghe thấy tiếng cười ghê rợn từ trong miệng anh và hơi thở mỗi lúc một nặng nề.
Khi Thượng Linh nhận ra có gì đó bất ổn, anh đã nắm chặt cổ cô, hôn cô dữ dội. Đôi môi luôn lạnh băng lúc này trở nên nóng bừng, như ngọn lửa đang nghiền nát trái tim cô.
Thượng Linh cố khép chặt miệng, nhưng chỉ càng khiến anh thêm giận dữ đầm vào miệng cô. Đầu lưỡi mang vị rượu tách răng cô ra, tiến sâu vào trong đó, chiếm đoạt cô như đang phát điên lên.
Đầu lưỡi Thượng Linh đau đớn, cố gắng tránh né nhưng lại bị anh đè chặt, ép buộc cô phải tiếp nhận nụ hôn của anh. Càng lúc càng khó thở, cô vùng vẫy nhưng anh lại bám chặt lấy lưng cô, từ từ kéo cô ra khỏi hành lang. Cánh cửa đẩy ra, cô bị áp người lên đó, thấy mình giống như con cá sắp chết chìm, không thể hít thở hay cử động gì được.
Khi bàn tay anh trượt vào trong váy mình, cô biết anh định làm gì, càng vùng vẫy mạnh hơn, cố gắng làm tất cả mọi điều nghĩ ra được để chống lại anh. Cô ra sức vặn người đấm đá, thậm chí cắn anh, nhưng người đang ép chặt phía trên dường như không để tâm đến. Sự thua kém về thể lực giúp cô nhận ra, việc chọc tức một người đàn ông là điều vô cùng ngu ngốc. Cô cắn môi anh, anh càng ra sức cắn vào đầu lưỡi cô. Cô tức giận đá anh, anh cũng giày vò cô mạnh hơn.
Đống quần áo xộc xệch phủ trước ngực Thượng Linh, khiến cô gần như bán khỏa thân. Anh vùi đầu trên vùng xương quai xanh của cô, hôn thật mạnh lên đó. Anh túm chặt gáy cô, ép cô phải cứng người lại mặc cho đôi môi anh đang trượt dần xuống dưới.
Cơ thể Thượng Linh run rẩy, từng động tác của anh đều chất đầy ham muốn trần trụi, bùng cháy mãnh liệt trên thân thể cô. Nỗi hoảng sợ và một cảm giác lạ lùng khác như đang lan tỏa trong người, làn da cô bắt đầu nóng bừng lên.
Đáng buồn là lúc này, trong đầu Thượng Linh bỗng hiện lên hình ảnh A Thố thời niên thiếu. Ngày đó dù cô đi đâu, anh chàng béo phì ấy cũng đều theo sau. Những khi vui vẻ, Thượng Linh cũng cười với anh, có lúc bẹo má, vỗ vỗ vào bụng anh. Anh luôn ngoan ngoãn nghe lời cô, để mặc cô trêu chọc. Mặc dù lớn hơn Thượng Linh ba tuổi, nhưng A Thố chẳng cao hơn cô là bao. Cô hay chế giễu, nói anh ăn bao nhiêu đều phát triển bề ngang cả nên bề dọc mới không khá hơn được.
Mười ba, mười bốn tuổi đầu mà anh chỉ cao hơn một mét rưỡi, nhưng cân nặng lại vượt quá 75kg… Có lúc thấy A Thố đuổi theo đằng sau, cô cũng thấy hổn hển thay cho anh.
Thượng Linh thuộc diện dậy thì sớm, từ nhỏ đến lớn đều rất thanh mảnh, mái tóc đen dài, gương mặt thanh tú cộng thêm có nhiều quần áo đẹp nên dù đến đâu, cô cũng đều trở thành tâm điểm ngắm nhìn của các nam sinh. Cô nhận được nhiều thư tình đến độ cầm mỏi cả tay và cũng quen với việc được người khác tỏ tình ngay trước mặt.
Thông thường trong mắt cô, nam sinh chỉ chia làm hai loại, vừa mắt