Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341484
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1484 lượt.
gì cho mệt người, anh là cái thá gì mà làm tôi tức giận?” Cô biết, thực ra cô đang tức giận thực sự.
Đứng trước mặt cô, Diệp Thố không có chút động tĩnh nào, đôi mắt hơi chớp càng lúc càng lạnh lùng tăm tối, sự lạnh lùng ấy càng khiến cô tức giận ngút trời. Cô mở túi xách, rút hết tiền mặt có trong ví ra ném thẳng vào mặt anh.
“Chẳng qua là tiền thôi chứ gì? Tôi trả lại anh đấy!” Thượng Linh nắm chặt túi xách, ngay lập tức đi thẳng về phía cánh cửa. Khi đi ngang qua, những ngón tay anh như xiềng xích cùm chặt lấy tay cô. Cô ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào gương mặt thản nhiên của anh.
Một hồi lâu sau, anh mới thốt lên hai tiếng: “Đừng đi!”
Nếu giờ phút này Thượng Linh bình tĩnh được như khi đối mặt với “kẻ thứ ba”, cô đã có thể nhận ra biết bao cảm xúc mâu thuẫn, dữ dội đang cuồn cuộn trào dâng sau vẻ mặt thản nhiên của anh: tức giận, tiếc nuối, không cam chịu, thậm chí là… sợ hãi. Có lẽ lần này cô sẽ không bao giờ còn quay lại nữa.
Không, không phải là có lẽ! Là chắc chắn! Dù cho giờ đây anh đã hoàn hảo đến mức này, nhưng một khi bí mật bị tiết lộ, đối với cô, anh mãi chỉ là A Thố. Là A Thố mà cô căm ghét.
“Bỏ tay ra!” Cuối cùng cô đã vớt vát lại được chút dáng vẻ công chúa.
Không có tiếng động nào, anh cũng không hề buông tay. Cô nặng nề hít vào một hơi, lạnh lùng bất lực nhìn anh, hành động giống hệt bao lần ngày xưa: “A Thố! Tôi ra lệnh cho anh bỏ tay ra ngay lập tức!”
Người anh như hơi run rẩy, những ngón tay đang giam cầm cánh tay cô đã nới lỏng. Cô gạt anh ra, không hề quay đầu lại, đẩy cửa bước ra ngoài.
Đôi Nam Nữ Cô Độc Trong Đêm
Thượng Linh nhìn bàn tay mình lần thứ năm mươi sáu rồi thở dài. Vào giờ này hôm qua, trong ví vẫn còn 1000 USD cô chuẩn bị đi du lịch. Cô đã phải đổi tiền để tiện mang đến Sabah tiêu. Nhưng tối qua, chính bàn tay này đã không hề do dự ném thẳng một nghìn đô ấy vào mặt người ta.
Giờ này phút này… Cô đang ngồi đây vô cùng tiếc nuối.
Mễ Mễ không thông cảm cho cô: “Đáng đời cậu! Lúc ném tiền vào mặt anh ta, cậu oách thế cơ mà!”
Cô không còn hơi sức đâu mà phản bác lại Mễ Mễ, giờ đây cô đang đau đầu tìm cách sinh tồn.
Thượng Linh không thể quay về sống tiếp tại chung cư của Diệp Thố, cũng may nhờ đã chuẩn bị sẵn hành lý đi du lịch nên còn có thể tạm thời quay về sống cùng Mễ Mễ. Tuy nhiên, cuộc sống sau này phải làm sao đây?
Lúc đi lang thang trên đường cô cũng để ý thấy những biển quảng cáo tìm người làm ở các cửa hiệu bên đường. Với học vấn của cô, để tìm được một công việc không khó, nhưng nếu muốn tìm một công việc đủ để chi trả chi phí tại viện an dưỡng của cha lại là một việc không dễ chút nào. Không thể phủ nhận, tình hình hiện nay thật tàn khốc.
Lúc chiều tối, khi đi qua một cửa hiệu piano, cô thấy có một phụ huynh đưa con đến học, cô biết ở đây có mở lớp dạy đàn piano. Nghĩ đến việc mình đã lâu không chơi đàn, cô định vào đây tìm một công việc bán thời gian làm tạm. Nhưng vì quá lâu không tập piano, ngón tay cứng lại không ấn nổi phím, cô vấp lỗi liên tục khi chơi một bản Invention hai chương của Bach nên không qua được vòng phỏng vấn nghiêm ngặt của ông chủ cửa hàng.
Thượng Linh đi lang thang đến tận tối, cho đến khi những hạt mưa bắt đầu rơi rả rích, cô mới nhận ra mình đã đi quá giờ cơm tối. Đang ngơ ngẩn ngồi trong chòi hóng mát tại công viên thì điện thoại đổ chuông, cô kinh ngạc khi thấy giọng nói ở đầu bên kia.
“Sao anh biết số của em?” Cô chưa từng cho anh số điện thoại của mình.
Giọng nói anh không giống hôm trước, có vẻ rất lo lắng, sau khi hỏi cô đang ở đâu, liền dặn đi dặn lại cô đứng chờ ở đó đừng đi đâu cả. Chưa đến mười phút sau, tiếng phanh xe vang lên trong cơn mưa, tiếp theo đó là tiếng bước chân vội vàng.
Tiếng chân dừng lại ngay trước khi bước vào chòi hóng mát, anh như thở phào nhẹ nhõm khi thấy cô bình yên vô sự, gương mặt nặng nề cũng dần giãn ra, cuối cùng nở nụ cười tuyệt đẹp.
“Em là người không mang ô nhưng sao anh lại ướt như chuột lột thế kia?” Trong lúc cô vẫn còn đang trêu đùa anh, Phong Duy Nặc đã bước lên ôm cô vào lòng. Những giọt nước mưa trên áo anh làm ướt gương mặt cô, hơi lạnh nhưng lại khiến cô cảm nhận được hơi ấm dịu dàng.
Thượng Linh ấp úng nói trong lòng anh: “Có phải anh đã biết từ lâu rồi không?”
“Anh chẳng biết gì cả!” Tiếng anh khẽ cười vọng trên đầu cô.
“Đồ xảo quyệt!”
“Ăn cơm tối chưa?” Anh vuốt ve mái tóc mềm mại trong lòng: “Đi thôi, anh đưa em đi ăn!”
***
Điện thoại của Thượng Linh đổ chuông nhiều lần lúc đang ăn cơm, tất cả đều là cuộc gọi của Diệp Thố. Tiếng chuông đổ ầm ĩ không ngừng như đang gào thét nỗi tức giận của người ở đầu dây bên kia. Lúc đầu, cô còn ấn phím tắt, nhưng sau đó cô cho luôn số điện thoại của Diệp Thố vào danh sách đen.
Phong Duy Nặc không nói gì cả, chỉ ngồi yên lặng bên cạnh khẽ mỉm cười. Đương nhiên anh biết ai đang gọi đến, anh đến tìm Thượng Linh cũng vì nhận được cuộc gọi của anh ta. Rõ ràng, Diệp Thố không nên gọi điện thoại cho anh