Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Tác giả: Nam Lăng

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341503

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1503 lượt.

, tôi sẽ đến chỗ người tình cô, nói là tôi và cô có quan hệ mờ ám với nhau. Thử xem, hắn ta còn để mắt đến cô nữa không?
Đã hai tháng rồi Thượng Linh không gặp Diệp “mỹ nhân”, tin tức của tay này xem chừng lỗi thời quá!
Cô thở dài chậm rãi: “Được rồi!” Thấy hắn mặt mày hớn hở, cô lại nói tiếp: “Vậy anh tự đến tìm CEO của VIVS mà đòi. Chỉ có điều có gặp được anh ấy hay không, không phải là việc của tôi.” Trong ngõ nhỏ có mấy người đi làm về, nhân lúc có người đi qua, cô lấy sách tránh hắn, mau chóng rời đi.
Tất nhiên về sau, Đào Thanh không chịu từ bỏ dễ dàng thế, cũng không dám đánh liều đi tìm CEO của VIVS, thỉnh thoảng đụng phải Thượng Linh ở cửa hiệu, anh ta luôn lườm cô với ánh mắt cảnh cáo hung ác.
Thượng Linh đã hiểu rõ bản chất con người này, biết rõ hắn không có gan đi tìm Diệp Thố, nên cũng mặc cho hắn tha hồ lườm. Còn con gái ông chủ cửa hiệu đàn, bề ngoài trông có vẻ hiền thục ngoan ngoãn nhưng thực ra bản chất cũng chả khá hơn gì Đào Thanh.
Mạt cưa mướp đắng, kẻ cắp gặp bà già, Thượng Linh cũng chẳng cần phải chen chân vào.
Chỉ có điều, mọi việc lại hỏng cả vì Đào Thanh quá kém cỏi, chưa đầy mười mấy ngày, không biết hắn đã làm gì khiến đại tiểu thư không vui mà đá bay hắn luôn.
Hôm đó sau khi tập đàn xong, Thượng Linh thấy Đào Thanh ôm một bó hoa đứng ngoài cửa hiệu ngơ ngẩn đợi con gái ông chủ, sau đó lại bị chửi rủa thậm tệ thất thểu đi về như thường lệ.
Sau này nghĩ lại, Thượng Linh thấy mình hôm đó có lẽ đầu óc có vấn đề thật, thấy bóng dáng ủ rũ của Đào Thanh, không nén nổi thở dài một tiếng, bước lên phía trước nói: “Anh đừng có hy vọng làm gì nữa, con gái ông chủ này có đến mấy người bạn trai, họ ai cũng giàu có hơn anh. Mặt khác, cô ta lại trẻ trung xinh đẹp, hà cớ gì phải thích anh chứ?” Ngầm ý trong đó thực ra là, chỉ có thể loại già khú đế lắm tiền như Phương Hiểu Quyên mới một lòng một dạ với anh thôi.
Hắn ta quay đầu lại nhìn Thượng Linh, không tức giận cũng chẳng chửi rủa, xem chừng có vẻ thích con gái ông chủ thật nên vô cùng buồn bã khi bị đá.
Cô lắc đầu: “Anh không thấy mình thật ngu ngốc hay sao? Bỏ người bạn gái tử tể như Ninh Ninh, chạy theo bám váy những mụ già giàu có, những cô tiểu thư đỏng đảnh. Có phải anh không kiếm nổi tiền đâu, cũng chẳng phải là kẻ mạt hạng, cả ngày đi nịnh nọt đàn bà thì hay lắm sao? Nếu còn là đàn ông thì biết đường mà thay tâm đổi tính bắt đầu lại! Mặt mũi có đến nỗi nào đâu, lại nhanh nhẹn tháo vát, chẳng lẽ còn sợ không tìm được người yêu hay sao?”
Thượng Linh nói đại vài câu nữa rồi đi về, hoàn toàn không hay biết Đào Thanh đứng nhìn theo bóng dáng nhỏ bé của cô rất lâu. Tiếp sau đó, cô bắt đầu bị quỷ ám. Con quỷ đó… chính là Đào Thanh.
Đại ý những lời thao thao bất tuyệt lặp đi lặp lại mỗi lần của người ôm hoa đứng đợi Thượng Linh tan làm tại cổng VIVS như sau: Thể loại đàn ông thích bám váy đàn bà giàu có như Đào Thanh luôn bị người khác khinh thường. Không ngờ trong lúc anh ta thảm hại nhất, cô vẫn chủ động đứng ra khuyên bảo. Những lời của cô đã làm anh ta tỉnh mộng. Hôm đó sau khi về nhà, anh ta đã suy nghĩ rất lâu, quyết định làm lại từ đầu! Và sẽ bắt đầu từ cô. Tính cách bình thản và những lời lạnh lùng của cô đã tác động mạnh mẽ đến Đào Thanh. Huống hồ anh ta đã có cảm tình với cô ngay khi quen biết trong bar! Giờ đây, anh ta đã thay tâm đổi tính, hy vọng cô cũng sẽ thay đổi, bỏ anh chàng CEO đã có vị hôn thê kia đi, cùng anh tạo dựng tương lai mới.
Thượng Linh không hề muốn tẩn hắn ngay trước mặt mọi người, với lại đây còn là cổng khách sạn nơi bao người qua lại. Nhưng cô thực sự điên tiết khi Đào Thanh cố gắng biến giả thành thật, rêu rao khắp phòng đối ngoại, trước đây hai người từng “qua lại”, giờ đây muốn “nối lại” tình xưa. Tin này còn được các người đẹp trong phòng nhiệt tình loan báo khắp nơi, cả khách sạn ai nấy đều hay biết cả.
Hôm đó khi tan ca, cô dùng vũ khí mang theo bên mình - quả cầu lông, đập điên cuồng vào tên quấy rối này. Đáng lẽ sắp đuổi được Đào Thanh đi, ai ngờ đúng lúc đó chiếc Bentley của Diệp Thố về đến khách sạn. Đào Thanh vừa nhìn đã biết ai đang trong xe, ngay lập tức chạy lên chắn ngang, lớn tiếng làm người ngồi trong phải mở cửa bước xuống.
Khi bóng dáng cao ráo đã bao ngày không gặp từ trên Bentley bước xuống, Đào Thanh đã oang oang tua xong một loạt những câu trên. Cảnh cuối trong màn này là anh ta hất tóc ra phía sau, thể hiện mình đẹp trai, nhưng ngay lập tức đứng như trời trồng khi thấy gương mặt trắng bóc tuyệt đẹp của người vừa bước xuống. Người đàn ông này, gương mặt này là do cha sinh mẹ đẻ hay sao?
Thượng Linh đứng bên cạnh chống cằm thở dài. Thế này là thế nào? Đây mà cũng là kẻ quấy rối ư? Sao khi thấy CEO lại ngớ người như bị nuốt mất lưỡi vậy?
Tình cảnh này thì chỉ còn đường tự mình gánh lấy hậu quả thôi! Các thành viên của “thông tấn xã vỉa hè” đã nhao nhao xung quanh, Thượng Linh đành túm lấy Đào Thanh đang đứng ngơ ngác, định chuồn luôn sau khi cúi đầu nói một câu: “Ông chủ, xin chào! Ông chủ, tạm biệt!”
Lúc vừa nghe Đào Thanh lảm nhảm


pacman, rainbows, and roller s