Tác giả: Nam Lăng
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341507
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1507 lượt.
động ra tay. Nhưng cuối cùng anh vẫn ra đi, không lời từ biệt, vội vàng chạy trốn khỏi gia đình cô. Dù Thượng Linh có giả vờ như không quan tâm thì hình bóng ấy vẫn khắc sâu trong tim.
Vì vậy dù thế nào chăng nữa Mễ Mễ cũng không thể hiểu được.
Thực ra, Phong Duy Nặc chính là mối tình đầu của Thượng Linh. Mối tình từng làm trái tim cô lỗi nhịp, từng khiến cô có những hành động ngớ ngẩn. Giờ đây dù có mạnh mẽ đến mức nào, cô cũng không thể cưỡng lại những giấc mơ trong sáng nhất của người con gái. Niềm vui ấy khiến Thượng Linh như vút bay, đến nỗi cô bỗng thấy vừa lòng với tất cả mọi người trong phòng đối ngoại. Chỉ trong thời gian ngắn, tất cả mọi ác cảm đều biến mất, nụ cười luôn nở trên môi, ngọt ngào đến nỗi bao người đều xao xuyến khi thấy cô.
Tình hình vẫn tiếp tục duy trì đến hai tuần sau đó.
Tháng Mười Hai, thời tiết không quá lạnh, trong lúc đang chuẩn bị quà giáng sinh, Thượng Linh thấy một bức ảnh trên chồng tài liệu đang cần photo khiến cô vô cùng bất ngờ.
Sau một hồi mè nheo vặn hỏi chị Thái Hoa, cô biết được người trong ảnh chính là người phụ trách đàm phán dự án mới với VIVS, vừa từ thành phố B đến. Một ngày trước, người này đã vào ở tại phòng tổng thống của VIVS.
Rốt cuộc, năm tháng qua đi có thể khiến một người thay đổi nhiều đến thế sao? Trong quãng đường ngắn ngủi chạy đến phòng tổng thống, Thượng Linh liên tục tự hỏi điều này, chợt nhận ra mình đã lún sâu vào mớ bòng bong.
Cô không hề do dự, gõ cửa thật mạnh khi thấy biển số phòng 1818. Người ra mở cửa là A Ảnh, anh hơi ngạc nhiên khi nhìn cô. Thượng Linh đẩy anh ra, bước vào phòng, hai người trong đó đang ngồi trên ghế sô pha ngoài phòng khách.
Diệp Thố vẫn chưa đặt cốc cà phê trong tay xuống, khi cô vào có gì đó vừa thoáng qua mắt anh. Thượng Linh bước đến gần sô pha bên phải, người phụ nữ ngồi trên ghế tươi tắn, ăn mặc sang trọng, lịch thiệp, chỉ có những vết nhăn mờ mờ ở đuôi mắt để lộ tuổi tác của bà.
Đó là người cô chưa từng gặp lại kể từ năm mười bảy tuổi. Cô thốt lên một tiếng: “Mẹ…”
Liên Quan Đến Bí Mật Thứ Hai
A Ảnh càng ngày càng cảm thấy, anh bắt đầu không hiểu nổi ông chủ của mình. Sự thay đổi ấy bắt đầu kể từ khi Thượng Linh xuất hiện.
Augus trước đây, lạnh lùng hờ hững, phần lớn thời gian anh như bức tượng điêu khắc hoàn hảo không tì vết. Khi đàm phán với người khác, thỉnh thoảng cũng mỉm cười, nhưng nụ cười xã giao nhạt nhòa ấy tuy đẹp thật nhưng lại vô cùng xa cách. Anh luôn luôn giữ khoảng cách hợp lý với người khác, không gần gũi mà cũng chẳng cách xa.
Augus không thích tiệc tùng, không thích những nơi ồn ào, lại càng không thích gái đẹp. Những khi rảnh rỗi anh thường ở nhà đọc sách hoặc chơi đàn.
Augus biết chơi đàn, tuy A Ảnh đã nghe anh chơi đàn mấy lần khi đến chung cư, nhưng lần nào cũng chỉ lặp đi lặp lại một bản nhạc. A Ảnh không am hiểu âm nhạc, nên cũng không biết đó là bản nhạc gì.
Mẹ con gặp lại, cô tưởng rằng mình sẽ khóc, hoặc ít nhất cũng run rẩy ôm chặt lấy mẹ. Hỏi mẹ bao năm qua đã đi đâu? Có còn nhớ mình vẫn còn cô con gái này hay không?
Nhưng ngay lập tức, Thượng Linh nhận ra những hành động sướt mướt ấy giờ đây đã không còn phù hợp với mình. Bà có thể trở thành đối tác của VIVS, kinh tế chắc chắn phải ổn định.
Mẹ sinh cô từ khi còn trẻ, tính ra năm nay cũng chỉ bốn mươi bảy tuổi. Trông bà có sức sống hơn xưa nhiều, thần thái nhẹ nhõm, hết hẳn vẻ đanh đá sắc sảo của ngày xưa. Bà cởi mở nói với cô: “Ngồi xuống đây!” Tư thế vô cùng khoan thai, điềm tĩnh giống như một người mẹ thực sự, nhưng Thượng Linh lại thấy bứt rứt khó chịu. Tự nhiên xồng xộc chạy đến, rõ là mất mặt, ngu xuẩn hết chỗ nói!
Sau mấy câu nhạt nhẽo vô vị kiểu như: “Con dạo này có khỏe không?” “Con vẫn khỏe!” “Ừ! Vậy thì được!”, tất cả nhiệt tình hào hứng của Thượng Linh đều tan biến. Cô nhìn người phụ nữ sang trọng trên sô pha, nôn nóng đứng dậy bước ra khỏi phòng. Lúc đi ra, cô vờ như không thấy, cố giẫm thật mạnh lên đôi giày cao gót đắt tiền của bà.
Thượng Linh trốn làm, chạy đến cửa hiệu đàn, nện thật mạnh lên những phím đàn, trút hết mọi căm giận lên đó. Nhưng hành động ấy không giúp cô thấy thoải mái hơn, ngược lại càng khiến tâm tư thêm buồn bực. Cô đành chạy về khách sạn, lao một mạch đến tận tầng năm, đẩy toang cánh cửa chạm khắc màu bạc.
Cô đập mạnh tay lên bàn làm việc của anh: “Anh mau nói xem! Anh biết chuyện của bà ấy từ lúc nào?”
Sau bàn làm việc, Diệp Thố nghiêng đầu, đôi mắt đẹp lạnh lùng nhìn cô rồi lại cúi xuống tập trung vào tài liệu trong laptop.
Thượng Linh bước lên gập mạnh laptop lại, ấn xuống vai anh, quay cả người lẫn ghế về phía cô: “Anh đừng có nói với tôi, đến khi gặp đối tác, anh mới biết đấy là mẹ tôi!”
Anh vẫn chưa trả lời cô, điện thoại trên bàn đổ chuông, anh chỉ “ừ” một tiếng, sau đó kéo cô rời khỏi phòng.
“Đi đâu chứ!” Cô vội kêu lên.
“Đi ăn!” Anh thốt lên hai tiếng, thấy cô nhìn mình có vẻ ngỡ ngàng, nên nói tiếp: “Đi với mẹ em, có muốn đi cùng không?” N