Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Chỉ Được Yêu Mình Anh

Tác giả: Nam Lăng

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341501

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1501 lượt.

, Diệp “mỹ nhân” đã sa sầm mặt mày, giờ lại thấy Thượng Linh đang chuẩn bị lôi anh ta đi, gương mặt anh càng khủng khiếp hơn. Anh với tay kéo cô lại: “Có việc gì vậy?”
“Anh đừng động vào cô ấy!” Đào Thanh đã có phản ứng trở lại.
“Cậu im ngay!” “Mỹ nhân” tức giận trừng mắt nhìn Đào Thanh.
Xung quanh bắt đầu loạn lên, các thành phần ngồi lê đôi mách hào hứng nhao nhao ăn theo.
Người tình nhỏ bé của ông chủ lại đang cắm sừng lên đầu ông chủ ngay trước cổng VIVS! Bùm!...
Nhưng cảnh tượng hỗn loạn đang lởn vởn trong trí tưởng tượng của mọi người lại không diễn ra. Chỉ trong mười giây, không biết Thượng Linh nói gì mà Diệp Thố cũng từ từ buông tay.
Câu nói ấy chỉ có Đào Thanh đang đứng ngay gần đó và bác Hải lái xe nghe rõ được, Thượng Linh bình thản, chỉ khẽ “à” một tiếng, sau đó nhìn bàn tay mình đáp: “Ơ, lại nổi da gà nữa rồi này!”
Diệp Thố không chạm vào cô nữa, chỉ lạnh lùng ra lệnh cho Đào Thanh phải biến ngay, đồng thời cảnh cáo anh ta từ nay về sau không được phép xuất hiện tại VIVS.
Đào Thanh đã hoàn hồn, đương nhiên không đời nào đồng ý, cứ léo nhéo đòi Thượng Linh phải đi cùng. Thấy hai người cứ nhùng nhằng mãi, dây thần kinh kiềm chế trong đầu Diệp Thố cuối cùng cũng đứt phựt. Anh đưa tay ra ôm Thượng Linh, đôi mắt đẹp lạnh lùng thốt lên ba tiếng: “Cút ngay!”
“Anh đừng chạm vào tôi!” Thượng Linh ngay lập tức quát lên khi hơi thở mang hương bạc hà ngay sát bên và hơi ấm từ những ngón tay anh khiến cảm giác căm ghét đã ngủ quên từ lâu dần thức tỉnh trong cô.
Câu nói ấy như liều thuốc trợ tim cho Đào Thanh, anh ta hùng hổ chuẩn bị cướp Thượng Linh đi. Chỉ có duy nhất bác Hải nhận ra bàn tay đã nắm chặt của ông chủ giờ này còn nổi cả gân xanh, ánh mắt ấy như đang chuẩn bị đánh người.
Ông chủ ơi! Phải bình tĩnh lại! Bác Hải than thầm. Bác bất ngờ phát hiện ra vị cứu tinh khi vừa quay đi.
“Sao mà ồn ào vậy?” Phong Duy Nặc như từ trên trời rơi xuống với nụ cười rạng rỡ dịu dàng và giọng nói trầm tư. Thời tiết đang độ cuối thu, anh không mặc nhiều quần áo, chắc vừa từ biệt thự đi ra. Bên ngoài áo sơ mi đen là chiếc áo len thấp cổ màu trắng, từng cử động đều rất lịch thiệp. Khi mọi người vẫn đang ngây ngất vì vẻ đẹp trai của anh, Phong Duy Nặc bỗng kéo Thượng Linh từ lòng Diệp Thố.
Thượng Linh lảo đảo, đang hoa cả mắt thì đã lao ngay vào lòng Phong Duy Nặc.
“Hai người tìm vị hôn thê của tôi có việc gì vậy?” Đôi mắt dịu dàng ẩn chứa sự đen tối đằng sau, thoáng hiện lên trước mắt cô.






Bỗng Nhiên Thành Vị Hôn Thê
Thượng Linh không hề phật ý khi thân thế mình bị thay đổi đột ngột. So với tay quấy rối và Diệp “mỹ nhân”, Phong Duy Nặc cũng có thể coi là tạm được.
Thượng Linh lặng lẽ đứng trong vòng tay anh, nhận thấy những ngón tay đang vuốt ve tóc cô rất tự nhiên, hành động như với chú mèo vừa bị bắt nạt.
Lúc Phong Duy Nặc nói, cô hoàn toàn im lặng, không cần phải để ý nhiều làm gì, anh sẽ tự giúp cô giải quyết xong xuôi mọi việc. Cũng giống như ngày xưa, anh là người duy nhất được phép đi bên cạnh Thượng công chúa. Anh thông minh, tài năng và rất giỏi che giấu con người thật của mình, luôn biết cách thể hiện ra tính cách mà mọi người yêu mến.
Có anh ở bên, cô không cần phải lo lắng bất cứ điều gì. Anh giải thích rất đơn giản, thực ra cũng không cần nhiều lời, hành động của hai người đã nói lên tất cả. Vì vậy Đào Thanh trở thành người qua đường, nhân vật chính đổi thành CEO đại nhân và hoàng tử piano, còn lại tất cả các thành phần buôn dưa lê bỏ qua nhân vật nữ chính.
Tất cả đều do khách sạn chuẩn bị riêng cho Phong Duy Nặc. Theo giao ước, mỗi tuần cô đều đến đây học đàn cùng anh một ngày, một nụ hôn đổi lấy một tiết học.
Cho đến ngày hôm nay, cô đã hôn lên má anh bốn, năm lần. Mỗi lần đều chỉ qua loa như chuồn chuồn đạp nước, lần nào cũng bị Phong Duy Nặc trêu chọc nói còn chẳng bằng nụ hôn xã giao bạn bè chào nhau ở Vienna.
Nhiều lần như vậy, Thượng Linh cũng mặt dày thành quen, mở nắp hộp đàn, để sách lên trên, bước đến trước cửa sổ, chuẩn bị kiễng chân lên hôn anh. Anh đưa tay ra chặn, nụ hôn của cô rơi ngay vào lòng bàn tay anh. Đúng lúc Thượng Linh đang không hiểu gì, anh đã từ từ kéo lưng cô lại, cả người gần như chạm hẳn vào anh.
Gương mặt khôi ngô với nụ cười tuyệt đẹp ngay trước mặt cô, đôi mắt màu nâu đậm như đang suy đoán: “Trước đây em không yêu anh chàng đó phải không?” Cho dù anh không để ý đến những tin đồn, thì những người lấy cớ dọn phòng đến đây cũng sẽ nói chuyện với anh.
“Anh muốn biết sao?” Cô cười.
“Em thử đoán xem!” Anh nhìn cô, mặc dù vẫn cười tươi nhưng không hiểu sao cô cảm thấy có một sức ép vô hình.
Cảm giác ấy khiến Thượng Linh hơi khó chịu, cô đập vào bàn tay đang đặt trên lưng mình: “Được rồi, mau dạy em đi chứ! Buổi tối em còn phải đi với Mễ Mễ đến cuộc hẹn hai đôi!”
Bàn tay trên lưng Thượng Linh càng siết chặt hơn, lúc cô vẫn đang ngờ ngợ anh đã nghiêng đầu, cúi xuống nói: “Em đã có anh rồi, còn phải đến cuộc hẹn đó sao?”
Mùi