Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em

Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em

Tác giả: Mặc Khê

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 134709

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/709 lượt.


“A, không không, tôi đồng ý,tôi đồng ý.” An Tiểu Tâm liên tục không ngừng nói.
“Hả. . . . . .” Anh Bồi kéo dài âm điệu, “Vậy hiện tại cô có thể nói chuyện cô muốn tìm tôi.”
“Ừ. . . . . . Ừ. . . . . .” An Tiểu Tâm trán đổ mồ hôi, rốt cuộc phải lấy lí do gì đây?”Không có, không có việc gì , tôi sẽ làm việc cho thật tốt . Hắc hắc.”
“À, vậy cô ra ngoài đi.” Anh Bồi rốt cuộc khai ân thả người.
“Tôi ra ngoài đây.” An Tiểu Tâm thở ra một hơi, cái Anh Bồi này, mỗi lần thấy anh trong phòng đang việc, càng khiến cho người ta áp lực cực lớn.
Tay mới vừa sờ tới cửa, chỉ nghe Anh Bồi nói: “Buổi tối đổi mấy món ăn.”
“Khụ khụ khụ, khụ khụ khụ.” An Tiểu Tâm cảm giác mình nhất định là bị sặc nước miếng rồi, cô lung tung ừ một tiếng, mở cửa trốn thoát.
Đứng ở trước cửa, cô sờ sờ mặt của mình, thật sâu thở ra một hơi. Giương mắt chống lại cặp mắt phượng xinh đẹp Đinh Phổ Nguyệt.
“Thế nào, rất căng thẳng?” Đinh Phổ Nguyệt hỏi.
“Ừ, đại căng thẳng.” An Tiểu Tâm gật đầu một cái.
Đinh Phổ Nguyệt cười duyên một tiếng nói: “Không cần căng thẳng thế, thật ra thì khi chỉ có một mình, anh ấy rất dễ tiếp xúc đấy. Chỉ cần đùa đùa nghịch nghịch nhõng nhẽo, thì anh ấy đầu hàng ngay.”
Đinh Phổ Nguyệt càng nói càng nhỏ một tiếng, đem thân thể dính vào trên người An Tiểu Tâm, giọng nhỏ tinh tế nói: “Hơn nữa ở trên giường, ha ha ha, tối hôm qua khiến em mệt chết, bây giờ eo của em vẫn còn nhức nè.”
An Tiểu Tâm nhìn cô ta cặp mắt quyến rũ xinh đẹp , một cảm giác nôn mửa ập tới , cô nói quanh co vài câu rối kiếm lí do chuồn, không thấy được Đinh Phổ Nguyệt đang nhìn bóng lưng của cô cười lạnh.
An Tiểu Tâm một hơi chạy đến bên ngoài ban công, cảm giác ghê tởm thật lâu không tiêu tan.
Chẳng lẽ Anh Bồi tối hôm qua cùng mình ăn cơm xong, lại chạy đi chỗ Đinh Phổ Nguyệt?
Dạ dày vừa một hồi sôi trào, không chỉ có chua, mà lại có chút gì đó đau khổ, tư vị không hiểu rõ không nói được hành hạ cô.






Chiêu thứ năm, chuyển đồ . . .
An Tiểu Tâm dường như rất có khả năng điều chỉnh tâm trạng của mình, rất nhanh, cô đem những thứ cảm xúc không vui thổi bay.
Khi cô ngân nga một giai điệu, vui sướng hết giờ làm, không khỏi hoài nghi mình có phải bị ngược phát điên rồi hay không . Mới vừa rồi Lý Anh Ái nhận một đống lớn công việc trở lại, còn bị cô gào lên, thế nhưng bây giờ An Tiểu Tâm lại trở nên vui vẻ.
Tan việc đi ngang qua siêu thị, nhớ tới người khác muốn tới ăn cơm, không thể làm gì khác hơn là đi vào mua thức ăn.
Chọn một ít thịt bò nạm , hắc hắc,thêm mấy trái cà chua thành nồi canh thịt bò. Trời nóng như vậy, mà nấu canh nóng cho anh uống…, nóng chết anh luôn.
Anh Bồi mỉm cười giúp An Tiểu Tâm trả lời: “Không cần, cô ấy mặc C.”
Nhân viên bán hàng nhìn nhìn cách ăn mặc Anh Bồi , nhanh trí nói: “Chúng tôi vừa mới nhập rất nhiều style mới, kiểu dáng rất đẹp, có rất nhiều size để chọn, hai người có muốn xem qua hay không?”
Anh Bồi cúi đầu mắt liếc An Tiểu Tâm hỏi: “Nếu không, xem một chút?”
An Tiểu Tâm mặt đỏ chót nghiêm lại,dùng hết sức nắm cánh tay Anh Bồi dắt ra ngoài, “Không. . . . . . Không cần. . . . . .”
“Tôi nói cô có ngốc hay không hả, đồ không thích hợp tại sao muốn mua về nhà?” Anh Bồi lười biếng dạy dỗ.
“Làm sao anh biết không thích hợp? Anh thấy à?” An Tiểu Tâm nổi giận, thốt ra ra.
“Đúng vậy , tôi thấy mà.” Anh Bồi làm ra một bộ dáng đang nhớ lại , đảo mắt vừa nhìn An Tiểu Tâm mặt đỏ tới mang tai trợn mắt hốc mồm nhìn mình , anh phốc bật cười nói: “A, thật xin lỗi, thật xin lỗi, tôi phải nói tôi chưa từng thấy. Cô biết đấy, con người của tôi không biết nói láo. . . . . .”- _ -|||
“Lưu manh!” An Tiểu Tâm lẩm bẩm mắng, cũng không để ý xe mua đồ, xoay người đi nhanh. Anh chẳng những xem qua, hơn nữa, còn thấy rất rõ ràng đấy. ( cửa ải đồng sinh cộng tử, ở Châu Phi, Anh Bồi thấy rất rõ ràng nha. )
“Thôi được rồi, đừng tức giận, tôi xong việc vào ngay siêu thị xem cô thế nào, tốt bụng đi vào giúp cô xách đồ đó.” Anh Bồi đẩy xe mua hàng ở phía sau đuổi theo cô nhẹ giọng nói.
“Hừ!” An Tiểu Tâm hầm hừ cầm giấy tính tiền, không để ý tới Anh Bồi.
Anh Bồi giúp An Tiểu Tâm cầm món ăn,đàng hoàng đi theo phía sau cô về nhà. Ra khỏi thang máy, An Tiểu Tâm ở trong túi lấy ra cái chìa khóa, lại phát hiện có một đồ vật cồng kềnh đang chặn trước cửa nhà mình.
Khiến cô ngây người trong chốc lát, bên cạnh cửa có hai công nhân mặc trang phục màu cam một trong hai người người lại gần hỏi cô: “Cô có phải là An Tiểu Tâm không?”
“Đúng vậy .” An Tiểu Tâm ù ù cạc cạc.
“Đây là ghế sa lon ngày hôm qua cô đặt hàng , xin kiểm tra lại xem.” Hai công nhân nói.
“Tôi không đặt ghế sa lon . . . . . .” An Tiểu Tâm nói còn chưa dứt lời, sau lưng Anh Bồi cướp lời , tiến về phía hai công nhân kia nói: “A, đúng rồi, là chúng tôi đặt, trước tiên mang vào đã.”
“Nhanh lên một chút mở cửa.” Anh thúc giục An Tiểu Tâm.
An Tiểu Tâm nhìn chằm chằm Anh Bồi: “Tôi thế nào không biết tôi muốn mua ghế sa lon?