Tác giả: Mặc Khê
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 134703
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/703 lượt.
p lớp, làm nổi bật nên eo thon Tần Xuân Hinh. Bộ áo cưới này thiết kế này giống như làm nền cho vẻ đẹp mỹ lệ của Tần Xuân Hinh dù trải qua bao năm tháng, xa hoa mà kín kẽ, không giống với cô gái trẻ tuổi tinh xảo, làm cho người ta một loại cảm giác lãng mạn phong phú, làm cho người ta vì Tần Xuân Hinh mỹ lệ mà cảm động.
An Tiểu Tâm nhìn mẹ mình , trong lòng cảm động đồng thời hâm mộ. Cô tiến lên một bước thật lòng nói: “Mẹ, mẹ quả thật đẹp ngây người.”
Tần Xuân Hinh hé miệng đối với An Tiểu Tâm cười, ánh mắt lại không nhịn được liếc về Khúc Tín Hách.
Khúc Tín Hách đứng ở đó không động, cái gì cũng không nói, chỉ chuyên nhìn Tần Xuân Hinh, trong mắt có tia sáng rỡ lưu động.
An Tiểu Tâm thoáng chốc liền cảm động, người đàn ông này không nói gì, nhưng cô lại cảm nhận được ông đối với mẹ mình yêu vô cùng. Bất kể quá khứ năm tháng xảy ra cái gì, hiện tại phần năng lượng tình yêu này luôn trọn vẹn , cô vui vẻ thay mẹ và Khúc Tín Hách.
“Nhìn xem, tất cả mọi người nói xinh đẹp. Tôi thấy,không cần đổi rồi.” Một giọng nói trong trẻo dịu dàng vang lên, mọi người lúc này mới thấy đi theo phía sau Tần Xuân Hinh một cô gái trẻ tuổi.
Khúc Tín Hách vội vàng tiến lên một bước nói: “VV, lần này thật sự cảm ơn, cô bận rộn như vậy còn tự tay thiết kế chiếc áo cưới này.”
Mọi người thế mới biết trước mặt một người trang phục bình thường, tướng mạo thanh tú chính là nhà thiết kế nổi tiếng VV.
VV như chuông bạc cười lên nói: “Khúc tiên sinh khách sáo, tôi có bận rộn nữa, cũng không dám không thiết kế cái áo cưới này a. Buổi sáng anh đại thiếu gia còn dặn đi dặn lại đây này.”
“Cô gặp Anh Bồi?” Khúc Tín Hách cười.
“Đúng vậy a, anh ấy tối hôm qua đến Hongkong. Buổi sáng chúng tôi cùng ăn điểm tâm sáng, hiện tại anh ấy ở trên máy bay.” VV cười đáp.
“A, vậy tôi phải cảm ơn cậu ta.” Khúc Tín Hách đùa giỡn nói.
“Đúng vậy!” VV nháy mắt mấy cái, lại nhìn đánh giá một chút Tần Xuân Hinh nói, “Phu nhân là nữ sĩ tôi gặp qua đẹp nhất , xem thử coi có chỗ nào không vừa ý, có thể lập tức đổi.”
“Không có, cám ơn,đây chính là bộ lễ phục áo cưới đẹp nhất tôi thấy.” Tần Xuân Hinh hưng phấn nói.
“A, “ VV vỗ tay một cái nói, “Như vậy tiếp theo chúng nên xem lễ phục của dâu phụ.Chính là hai mỹ nữ này sao?” Nói xong, ánh mắt của co quét về phía An Tiểu Tâm và Đinh Phổ Nguyệt, trong bụng thầm nghĩ, không biết mỹ nhân nào là anh thiếu gia vừa ý đây?
Cô đi vòng quanh An Tiểu Tâm và Đinh Phổ Nguyệt hai vòng, ừ, hai cô nàng này vóc người không tệ, anh thiếu gia thật đúng là ánh mắt có khác. Nhất là cô nàng tóc có chút rối, giống như mới vừa tỉnh ngủ, có vẻ lười biếng hấp dẫn. Theo con mắt Anh Bồi , nhất định là cô gái này. Ừ, vậy thì lấy bộ siêu cấp khêu gợi, khiến anh thiếu gia nhìn chảy máu mũi.
An Tiểu Tâm và Đinh Phổ Nguyệt đi theo nhân phục vụ vào phòng thay quần áo, Đinh Phổ Nguyệt nhỏ giọng oán trách: “Hừ, thì ra là VV cũng quỳ gối dưới quần Anh Bồi .”
Không bao lâu, Đinh Phổ Nguyệt thoải mái bước ra ngoài, mà An Tiểu Tâm lại nhăn nhăn nhó nhó di chuyển từng bước một ra ngoài.
Hai người lễ phục cùng một kiểu dáng. Lễ phục màu trắng tinh tơ lụa , phần ngực thiết kế, hơi trễ xuống lộ ra diện tích lớn da thịt. Làn váy tự nhiên bồng bềnh, váy ngắn đến trên đầu gối ba cm. Trước ngực, ghim một đóa màu hồng tơ lụa thật to nơ con bướm, trường băng thẳng rũ xuống trước gối, cả lễ phục linh động hoạt bát, vô cùng thích hợp cho những cô gái trẻ mặc.
VV hài lòng nhìn đôi chị em này, cảm thán nói: “Thật nên để cho hai người làm quảng cáo cho tôi.”
Đinh Phổ Nguyệt hài lòng soi gương đi tới đi lui, cô căn bản là dáng người ma quỷ, có lồi có lõm, mặc bộ này lễ phục quả thực là làm cho người ta muốn phạm tội.
An Tiểu Tâm là không biết làm gì đứng ở đó cúi đầu nhìn chằm chằm lễ phục trên người, muốn đem váy kéo xuống, lại sợ khiến phía trên ngực lộ ra. Muốn đem phần áo kéo lên, lại sợ phía dưới bắp đùi lộ ra. Hơn nữa, trên chân cô mang đôi giày cao gót màu đỏ bảy tấc, đứng ở đó, thật là nửa bước cũng khó dời .
Sở Úc lúc này đã xem đến mắt choáng váng, thế này mới phát hiện ra, An Tiểu Tâm đã sớm không phải ô liu nhỏ ngây ngô trong lòng anh , mà là hoàn toàn thành thục cây đào mật rồi.
So sánh với Đinh Phổ Nguyệt , An Tiểu Tâm vóc người đường cong hơn nhu hòa cân xứng hơn. Da thịt mềm mại, □ ra ngoài bả vai cùng đôi chân dài,như ánh sáng dịu dàng không chói mắt.Nét đẹp từ cổ mảnh mai chạy thẳng đến bờ vai mịn màng nhỏ hẹp, phía dưới hở ra bộ ngực vừa phải tiếp đến khiến tầm mắt không dời chính là vòng eo mảnh khảnh chỉ muốn ôm gọn trong vòng tay.Đặc biệt là đôi giày cao gót màu đỏ phía dưới chân thon kia, càng khiến cho người ta hận không được nâng niu .
Hấp dẫn trong bọc ngây thơ, thẹn thùng mang theo dí dỏm, An Tiểu Tâm quả thực là hoàn mỹ càng làm tôn lên vẻ sang trọng của lễ phục.
“V. . . . . . V. . . . . .” An Tiểu Tâm khó khăn mở miệng, “Có thể hay không, đổi cái khác, cái này. . . . . . Quá hở hang. . . . . .”
“Không đượ