Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em

Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em

Tác giả: Mặc Khê

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 134708

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/708 lượt.


“Cô ngày hôm qua nói .”
“Tôi nói lúc nào?”
“Tôi nói đổi ghế sa lon, thì cô kêu tôi đưa tiền. Hiện tại, tôi trả tiền, ghế sa lon cũng đưa tới, có cái gì không đúng?” Anh Bồi nháy một đôi mắt sáng trong xanh đen, vô tội nói.
“Anh. . . . . .” An Tiểu Tâm giận đến không nói ra lời, ai mà thèm ghế sa lon của anh chứ.
“Nhanh lên một chút, nếu không mang vào, hàng xóm sẽ ý kiến,có mỗi lối đi mà chắn hết.” Anh Bồi thúc giục.
“Không được, tôi không thể nhận, anh để cho bọn họ mang đi.” An Tiểu Tâm không nghe theo.
“Này, tôi nói An Tiểu Tâm, cô nhất định phải nhận, ngày hôm qua chính cô nói đó. Hiện tại tiền cũng trả, người ta làm sao có thể trả lại hàng? Nếu không, cô bồi thường tiền cho tôi , tôi để cho bọn họ mang đi ném.”
“Vô lại, vô lại. . . . . .” An Tiểu Tâm ở trong lòng điên cuồng la.
Anh Bồi một tay giật lấy cái chìa khóa, mở cửa, chỉ thị công nhân đem bộ ghế sa lon cũ dọn đi ,khênh bộ ghế salon mới đặt vào.
An Tiểu Tâm đứng ở cửa , một mặt tức giận, một mặt buồn bực nghĩ, Anh Bồi người này ánh mắt thật đúng chuẩn hoàn mỹ. Màu xám bạc khẽ cong lượn trên sofa bằng vải bố, cảm giác mạnh mẽ lại không mất vẻ lịch sự tao nhã, bất luận là những chi tiết nhỏ hay phong cách đều cùng với phòng nhỏ của mình hết sức tương xứng.
Tiễn công nhân, Anh Bồi vỗ vỗ bả vai An Tiểu Tâm nói: “Nhanh đi nấu ăn đi, tôi đi đem xe lái về. Xe vẫn còn ở bãi đậu xe siêu thị đấy.”
“Vậy sao khi nãy anh không nói?” An Tiểu Tâm dùng khẩu khí chất vấn hỏi, biết vậy ngồi xe về là được rồi, cũng không cần tốn công xách đồ ăn đi bộ.
“Cô đi nhanh như vậy, tôi tưởng rằng cô thích đi bộ.” Anh Bồi cười nhún nhún vai, vừa đi ra ngoài vừa dặn dò : “Cô ở nhà nấu cơm đi, không được nấu dở, không được cho nhiều muối, hay nhiều giấm nghiêm cấm không cho dở trò.”
An Tiểu Tâm méo miệng, người này thật đúng là biết bảo vệ mình , không sai, cô đang muốn dùng một trong số những chiêu này đấy.
Thực tế chứng minh, An Tiểu Tâm ở Anh Bồi trước mặt không hề có lực phản đòn.
Sau nửa tháng, trừ thỉnh thoảng Anh Bồi có xã giao hoặc đi công tác, anh bảo đảm sẽ đúng giờ xuất hiện ở nhà An Tiểu Tâm ăn bữa ăn tối.
An Tiểu Tâm khóc không ra nước mắt, chỉ có thể nhìn trong nhà mình xuất hiện càng ngày càng nhiều đồ vật gì đó của Anh Bồi.
Anh Bồi nói An Tiểu Tâm uống cà phê dùng cái ly quá quê mùa rồi, cầm hai cái ly gốm nồi sản xuất ở Hàn Quốc. Hai cái ly được cường điệu hóa thành một nam một nữ. Kỳ lạ nhất là, trên cái ly nổi bật hình vẽ. Cái ly cho nữ kia, nhô ra giống như bộ ngực ( hai bấu ngực tròn trịa giắt trên cái ly , 囧. ). Mỗi lần An Tiểu Tâm cầm ly này uống cà phê, cũng sẽ trong lòng thầm mắng, sắc quỷ mới có thể chọn như vậy cái ly.
Anh Bồi nói đến nhà An Tiểu Tâm chân cảm giác không thoải mái, lại đem hai cặp dép . Cũng là hàng Hàn Quốc tinh xảo , một đôi dép màu đỏ, dép trên đầu cũng gắn một đầu heo đáng yêu .
Anh Bồi nói uống cà phê xong không đánh răng rất khó chịu, lại đem hai cái bàn chãi đánh răng đến. Cũng không biết bàn chãi đánh răng chạy này nọ bằng điện,đều đồng loạt đặt ở trong phòng tắm An Tiểu Tâm .
An Tiểu Tâm không thể nhịn được nữa cảnh cáo Anh Bồi, không cho đem đồ của cô bỏ đi hết, nhất là, không thể mang những vật khác thay thế thành đồ đôi .
Tiếp đó, Anh Bồi lại mang Notebook , lý do là, có lúc anh đột nhiên nhận bưu phẩm, dùng cái máy để bàn của An Tiểu Tâm kia không quen. Hơn nữa, lúc này anh mang một cái, mà không phải một đôi.
Vì vậy, vào một ngày nào đó cơn mưa nhỏ tích tụ thành bão phản kháng, An Tiểu Tâm ngồi ở trước bàn cơm, quyết tâm tìm Anh Bồi nói chuyện .
Chuông điện thoại di động vang lên, An Tiểu Tâm nhận điện thoại, là Anh Bồi.
“Thế nào còn chưa tới?” An Tiểu Tâm hỏi.
“Thế nào? Chờ tôi sốt ruột chờ rồi hả ?” Anh Bồi cười hỏi.
“Không phải, hôm nay có chuyện muốn nói với anh.” An Tiểu Tâm âm trầm giọng.
“Cô nói đi, tôi nghe .” Anh Bồi đáp.
“Anh tới đi,lúc này không tiện nói.”
“Thật không có ý, tôi có việc gấp phải ra ngoài, tối nay không thể qua.” Anh Bồi xin lỗi nói.
“A, đi công tác bao lâu?” An Tiểu Tâm hỏi.
“Không rõ r lắm, tạm thời đi Anh quốc xử lý chút chuyện, không biết lúc nào có thể trở về đấy.” Anh Bồi trả lời.
“Hả” An Tiểu Tâm thở phào nhẹ nhõm, như vậy trong khoảng thời gian này không cần luôn khẩn trương hồi hộp chờ anh tới dùng cơm. Nhưng đồng thời, tại sao trong lòng có một loại tâm tình thất vọng tương tự lan tràn ở đây?
“A, An Tiểu Tâm, tôi có một chiếc đồng hồ quả quýt để quên ở chỗ cô, cô giữ giúp tôi nha, đừng làm mất, cũng đừng làm hư.” Anh Bồi dặn dò.
An Tiểu Tâm liếc một cái mảnh đồng hồ quả quýt trên khay trà, không yên lòng đáp ứng.
Để điện thoại xuống, cô cầm khối đồng hồ quả quýt kia lên cẩn thận quan sát. Bề ngoài làm thành hình dáng cái neo , thợ làm rất tinh tế, nhưng hình như có từ rất lâu rồi. Cũng không phải hiếm lạ, cô tiện tay thả lại trên bàn con, đi trở về phòng ăn cơm. Trong khoảng thời gian này thói quen hai người ăn cơm, lúc này một người ăn,cảm giác có chút gì đó thiếu thiếu.