watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1344033

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4033 lượt.

bổ sung thêm: “Là tôi mời…..”
“Lý do!” Trái tim vốn đã trở nên nguội lạnh của Kiều Trạch như vừa bị thứ gì đó gõ nhẹ vào.
“Tôi…..tôi muốn cám ơn anh đã giúp tôi.”
Đôi mắt Kiều Trạch chợt trở nên u ám, anh lạnh lùng nói: “Lên xe!”
Tả Á cau mày, anh đang từ chối hay là đồng ý đây ? Cô chỉ muốn cảm ơn anh đã giúp cô thôi mà, “Anh như vậy là có đi hay không?”
Kiều Trạch không trả lời ngay, đưa tay kéo cô lại, nhét cô vào trong xe, bản thân anh cũng lên xe, đóng cánh cửa sau của xe cái ‘rầm’, hờ hững nói: “Không cần!”
Từ Bân khởi động xe, đi về hướng nhà Tả Á. Tả Á im lặng bĩu môi, hung hăng trừng mắt nhìn khuôn mặt nghiêm nghị của người ngồi bên cạnh, hình như anh đang tức giận, bởi vì cô mời cơm cảm ơn anh giúp đỡ cô sao?
Để hòa thuận với anh, đi một bước này cô đã phải chuẩn bị tinh thần rất lâu. Nhưng, anh lại không cần sự cảm ơn đó của cô, cũng giống như cô không cần anh đối xử tốt với mình vậy. Hai người họ cũng có lúc cùng là một loại người.
Xe chạy đến khu chung cư cô ở rồi dừng lại, Kiều Trạch đưa Tả Á đến cửa, giờ phút này Tả Á mới phát hiện, đèn đường rất sáng, hơn nữa nắp cống thoát nước cũng đã được đậy lại rồi. Đột nhiên Tả Á hiểu ra rằng, đèn đường vì cô mà sáng, nắp cống thoát nước cũng vì cô mà được đậy lên. Đã lâu rồi không có ai quản lý mấy vấn đề này, nhưng sau khi cô bị rơi xuống cống thoát nước thì mọi thứ lại được giải quyết, Kiều Trạch, cô không kìm được lòng mà nghĩ đến anh, là Kiều Trạch làm sao ?
Tả Á cúi đầu, dưới ánh đèn, con đường dưới chân cô sáng rực, rõ ràng.
Đã rất lâu rồi cô không ra ngoài vào ban đêm, ánh đèn sáng ngời kéo dài bóng của hai người, không ai mở miệng nói chuyện, sợ sự đối chọi gay gắt giữa hai người sẽ phá vỡ sự hòa thuận hiếm có này.
Lúc đưa cô đến cửa, Kiều Trạch nói một câu chúc ngủ ngon đơn giản, rồi lập tức xoay người đi về, thân hình cao lớn lại hình như có chút đi không vững. Tả Á nhìn bóng lưng Kiều Trạch, nói: “Kiều Trạch, cảm ơn anh!”
Hóa ra nói ra hai chữ cảm ơn với anh không khó như cô nghĩ, anh đã cứu cô nên cô cảm ơn, anh đã vì cô mà giúp Chung Dương mà nói cảm ơn. Nhưng bước chân anh chỉ hơi khựng lại một chút, rồi lại không chút do dự rời đi.
Lúc Tả Á xoay người định đi vào nhà, một bóng người đột nhiên xông tới trước mặt, khuôn mặt anh tuấn có chút lo lắng hiện ra dưới ngọn đèn, đôi mắt mang theo sự nghi ngờ lẫn một chút tức giận nhìn cô.
Tả Á không dám tin nhìn người trước mặt, không nhịn được sự vui mừng mà hô lên: “Chung Dương!”
Chung Dương đưa tay ôm eo cô, đôi mắt thâm sâu mang theo vẻ gì đó mà Tả Á chưa nhìn thấy bao giờ, cánh tay anh ghìm cô thật chặt, gằn từng chữ nói: “Sao em lại đi cùng với anh ta ? Đi đâu mà muộn như thế này mới về nhà?”






Trộm Vào Nhà
Ánh mắt Chung Dương chăm chú nhìn Tả Á, muốn từ trong ánh mắt cô mà tìm thấy sự khẳng định cô thực sự yêu anh. Những thứ bận rộn trong cuộc sống hằng ngày khiến anh không có thời gian rảnh để quan tâm đến cô. Anh biết vì bận công việc mà mình đã lạnh nhạt với Tả Á, nhưng, sau khoảng thời gian bận rộn này anh mới phát hiện ra, bảo bối của mình hình như rất lâu rồi không gọi cho anh một cuộc điện thoại hay gửi cho anh một tin nhắn nào cả. Anh nghĩ, chắc cô không muốn quấy rầy công việc của anh, nhưng không ngờ sự thật lại là cô đi với Kiều Trạch.
Không phải cô rất hận anh ta sao, không phải cô không yêu anh ta sao, vậy vì sao lúc nãy anh lại thấy hai người đang đi dạo dưới ánh đèn, như một cặp tình nhân lãng mạn đi dạo sau bữa cơm vậy. Hai năm vợ chồng, Tả Á và Kiều Trạch đã có những tiếp xúc thân mật nhất, anh đang ở bên cạnh Tả Á nhưng có khi nào đã bị thay thế rồi không? Trong lòng anh chợt cảm thấy lo lắng.
“Trả lời anh, Tiểu Á, tại sao em lại đi cùng với anh ta?”
“Chung Dương, anh đừng suy nghĩ nhiều, em vừa về nhà, vừa khéo…..vừa khéo Kiều Trạch đưa em trở về, thật sự…..”
Xuống tầng, Tả Á nhận được một tin nhắn, do Chung Dương gửi tới, cho cô địa chỉ một nơi, hẹn gặp mặt cô ở chỗ đó, bây giờ anh không tiện gọi điện. Tả Á khẽ mỉm cười, bắt taxi đi đến chỗ Chung Dương đã hẹn.
Là một khu nhà ở rất nổi tiếng ở khu vực này, một nhà một cổng, quang cảnh xung quanh không hề tầm thường. Sau khi xe taxi dừng lại, Tả Á trả tiền cho tài xế, đang định xuống xe, lại trông thấy xe Chung Dương dừng cách cổng vào không xa lắm, bóng dáng cao lớn từ trong xe bước ra, rồi đi sang phía bên kia mở cửa xe, cúi người bế một người phụ nữ từ trong xe ra, người phụ nữ cũng thuận thế ôm lấy cổ Chung Dương, Chung Dương bế cô đi vào trong sân.
Tả Á đứng sững lại, ngẩn người, trái tim dường như bị ai bóp lấy, đau đến không thể đập được. Tại sao Chung Dương và Lô Hi lại đi với nhau, tại sao bọn họ lại ôm nhau thân thiết như vậy, đây là nhà Lô Hi sao? Tại sao Chung Dương lại bế cô ấy? Tại sao hai người lại về nhà cùng nhau? Tả Á không khỏi nhớ đến những lúc cô gọi cho Chung Dương đều là Lô Hi bắt máy.
“Này, cô gái, rốt cuộc cô có xuống xe hay không hả? Tôi còn phải làm ăn