Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1344017
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4017 lượt.
ơng nào trên người cô, ha ha, thật sự là rất cẩn thận, gả cho anh ấy nhất định cô sẽ rất hạnh phúc.” Cô y tá nói xong, lộ ra vẻ mặt hâm mộ.
Tả Á suy nghĩ một chút, chẳng lẽ là Chung Dương, cô nhớ rõ cô không thể gọi được cho Chung Dương mà, người đó còn tắm rửa cho cô nữa…..Sắc mặt Tả Á đột nhiên biến đổi, cô đang suy nghĩ đã thấy cửa phòng bệnh mở ra, một người đàn ông cao lớn cầm hộp giữ nhiệt đi vào, đường nét trên khuôn mặt hoàn hảo đến không thể chê vào đâu được, trong đôi mắt sâu lắng là sự lo lắng cùng tức giận khó nhận ra.
Bác sĩ mỉm cười với người vừa bước vào: “Chào anh, bệnh nhân này đã không còn gì đáng ngại nữa rồi, chỉ cần nằm viện thêm một ngày để theo dõi, nếu không có chuyện gì thì có thể xuất viện, không cần quá lo lắng, đều chỉ là vết thương ngoài da thôi.”
“Cảm ơn bác sĩ!” Người đàn ông nói cám ơn xong, bác sĩ cũng gật đầu một cái rồi cùng y tá rời đi. Anh đi tới, ngồi xuống mép giường cô, mở hộp giữ nhiệt, múc cho cô một bát canh, trầm mặc không nói câu nói, chỉ im lặng múc một thìa canh đưa tới bên miệng Tả Á.
Tả Á không mở miệng, chỉ nhìn anh chằm chằm, trong lòng có chút khó hiểu, sao lại là anh, tại sao luôn luôn là Kiều Trạch? Dường như bất kể là ở đâu anh cũng sẽ luôn luôn tìm được cô.
“Không đói bụng sao?” Giọng nói lạnh lùng đặc trưng của anh mang theo lo lắng hỏi cô, con ngươi đen láy chăm chú nhìn cô, cau mày hỏi: “Còn đau ở chỗ nào sao?”
“Tôi… tôi không sao rồi.” Tả Á hoàn hồn, chuyển ánh mắt nhìn ra phía ngoài, “Tôi có thể tự chăm sóc mình, anh….đi làm việc của anh đi. Anh chưa báo cho mẹ tôi biết chứ ? Không nên cho bà biết, dù sao tôi cũng không có việc gì.”
“Không có việc gì?” Lời nói của Tả Á dường như chọc giận Kiều Trạch, tròng mắt đen của anh híp lại, lạnh lùng nói: “Nếu như…..nếu như anh đến muộn một chút nữa, sẽ xảy ra chuyện gì em biết không? Hiện tại mới nhớ tới sẽ khiến người khác lo lắng có ích gì không?”
Trong lòng Tả Á đột nhiên khó chịu, có lẽ là bởi vì Chung Dương, cũng có thể do bị thương mà cô trở nên yếu đuối, Kiều Trạch la mắng cô như vậy không hiểu vì sao lại khiến cô khóc lên : “Anh…..tại sao anh lại hung dữ với tôi như vậy, tôi cũng không muốn bị thương mà …..” Cô đã rất sợ hãi, đã nghĩ mình sẽ chết, anh lại còn hung dữ với cô như vậy nữa.
Kiều Trạch ngẩn người nhìn Tả Á khóc, không nhịn được mà giơ tay định lau nước mắt cho cô, nhưng động tác lại chợt dừng lại, bây giờ anh đã không thể làm thế được nữa rồi, sao anh lại có thể không khống chế được như vậy chứ, khoảnh khắc anh tìm được cô, trái tim của anh thiếu chút nữa không còn hơi sức để đập nữa, khi máu của cô dính vào tay anh, cô có biết được lúc đó anh đã sợ hãi đến thế nào ?
Kiều Trạch nhớ lại mà tim vẫn còn đập dữ dội, anh cố kìm nén, đưa tay nhẹ nhàng đỡ cô ngồi dậy, bưng chén canh ấm vừa uống tới bên miệng cô, mềm giọng nói: “Uống chút canh đi, em cần phải bồi bổ sức khỏe.”
Động tác của Kiều Trạch làm cho tay áo của anh hơi bị kéo lên, để lộ ra phần cổ tay, Tả Á chợt nhìn thấy trên cổ tay anh có vết rách, “Tay của anh…..”
Kiều Trạch không để ý, đặt chén canh vào trong tay Tả Á : “Uống xong thì gọi điện thoại cho anh ta để anh ta tới đón em.” Kiều Trạch nói xong liền xoay người đi, chỉ để lại cho Tả Á một bóng lưng.
Cô đã từng nói, Kiều Trạch tôi không cần anh đối xử tốt với tôi, anh đối tốt với tôi, đối với tôi mà nói là một loại áp lực, đừng lãng phí với tôi nữa. Anh cũng đã nói, anh không thích lãng phí với cô. Nhưng mà cô luôn luôn nợ anh một phần ân tình, cho dù cô ở nơi nào, cho dù cô gặp phải khó khăn gì, anh sẽ luôn tìm được cô.
(*) Cá chết rách lưới : nghĩa là hai bên tranh đấu với nhau, cuối cùng đều bị tận diệt.
Lần Đầu Tiên Hòa Thuận
Tả Á không hề muốn gọi Chung Dương tới chăm sóc mình chút nào, cô bị thương không nặng lắm, cũng không muốn anh bị phân tâm trong giờ phút khó khăn như thế này. Sáng hôm sau, Tả Á chuẩn bị một ít tiền trả tiền viện phí rồi xuất viện.
Chân cô bị thương, nên đi lại hơi chậm chạp, giờ phút này cô không thể phủ nhận, sâu trong lòng cô thực sự rất muốn được dựa vào bờ ngực rắn chắc, cô sẽ nũng nịu nói, Chung Dương, em đau quá, thực sự rất đau, rồi lại cắn răng chịu đựng, tự thôi miên bản thân mình, nói, em không đau, không đau gì hết, vết thương nhỏ như thế này có đáng là gì”.
Vết thương trên đầu mới quan trọng nhất, bởi vì phải khâu lại, cho nên đã phải cạo đi một ít tóc, không biết đến bao giờ nó mới mọc lại được đây. Băng gạc quấn trên đầu giống như túi lưới khiến cho Tả Á không dám đi ra ngoài gặp người khác. Cô phải nhờ một cô dọn vệ sinh trong sân bệnh viện mua giùm cho mình một cái mũ trùm đầu, đội lên rồi mới dám đi ra ngoài. Lúc vừa mới ra đến cửa phòng bệnh, điện thoại di động của cô chợt reo lên, Tả Á nhìn thấy tên Chung Dương, vội vàng bắt máy.
“Tiểu Á!”
“Đừng lộn xộn!” Kiều Trạch lạnh lùng quát một tiếng, ôm chặt thắt lưng của cô đi về phía trước, làm gậy cho cô, nhìn như không chút khó khăn nào, nhưng bước châ