Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1344037
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4037 lượt.
chút nào sao? Tên trộm dường như cũng không chút để tâm, thân thể khẽ động, tiếp tục hỏi: “Cô để thẻ ngân hàng ở đâu? Không nói tôi sẽ ra tay.”
Tả Á chuẩn bị mở miệng định nói thì điện thoại lại reo lên lần nữa, hai người đều bị giật mình, Tả Á sợ tên cướp tức giận mà giết cô, còn tên cướp thì sợ bất thình lình nhảy ra một tên Trình Giảo Kim nữa, mà lúc này không nhận điện thoại, thì người nhà cô ta sẽ lo lắng, biết đâu lại tìm tới, làm hỏng chuyện của mình, tên trộm hung dữ nói: “Nói đi, đừng để lộ tẩy, nếu không tôi giết cô!”
Tả Á gật đầu, ý bảo cô sẽ không nói lung tung, tên cướp bắt máy rồi đặt bên tai Tả Á, Tả Á cũng không biết người gọi tới là ai, lòng tràn đầy sợ hãi “Alo? Ai đó?”
“Là anh!”
Hai chữ này, đơn giản mà lạnh lùng, nhưng đột nhiên lại khiến Tả Á an tâm. Cô cố đè nén sự sợ hãi trong lòng cùng nước mắt đang chực rơi xuống, quay đầu lại nhìn nét mặt của tên trộm, thận trọng nói: “Là anh à, năm mới vui vẻ chứ? Ba mẹ anh có khỏe không, nếu có thời gian em sẽ đến thăm họ. Năm ngoái em bận quá nên không tới thăm hai bác được. À, đúng rồi, anh gọi điện tới là muốn hỏi số điện thoại của bạn gái anh đúng không? Vốn dĩ cô ấy không cho em nói cho anh biết, nhưng, em nghĩ anh nên dỗ dành cô ấy một chút, thật ra trong lòng cô ấy vẫn luôn nghĩ đến anh. Số cô ấy là bao nhiêu nhỉ? À, là ba số 0, phía sau là 195995, anh mau đi tìm cô ấy đi, đừng chọc giận cô ấy nữa nhé. Được rồi, không còn việc gì thì em cúp máy đây.”
Tả Á tuôn một tràng không để Kiều Trạch có cơ hội nói gì, cuối cùng chỉ nghe được Kiều Trạch nói một câu, “Anh hiểu rồi, anh sẽ lập tức tới!”
Tên trộm cúp điện thoại, ánh mắt lộ ra tia nguy hiểm. Nước mắt Tả Á đã không nén lại được nữa mà rơi xuống, cô thật sự rất sợ con dao lạnh lẽo kia sẽ cắt đứt cổ mình, bây giờ cô mới biết, mình là người sợ chết như vậy.
Tên cướp bị hai cuộc gọi làm phiền, bực bội đạp Tả Á một cái, Tả Á cùng với chiếc ghế ngã xuống đất, cô khẽ kêu đau.
“Nói mau, thẻ ngân hàng để ở đâu? Có bao nhiêu tiền gửi ngân hàng? Không nói thì tao sẽ không nhẫn nại nữa đâu đấy!”
Tả Á vừa khóc vừa nói: “Cái đó hình như là trong tủ treo đồ ở trong phòng ngủ, có mười mấy vạn, tôi không nhớ rõ đã cất trong bộ quần áo nào…..Xin anh đừng giết tôi, anh đi tìm đi, tất cả tôi đều không cần.”
Tên cướp vừa nghe đến mười mấy vạn mắt liền sáng lên, lấy băng dính ra dán lên miệng Tả Á rồi lập tức đi vào phòng ngủ của cô tìm thẻ ngân hàng, Tả Á muốn chạy nhưng nhưng không có cách nào, muốn kêu lên cũng không dám kêu, chỉ yên lặng rơi lệ, để sống chết cứ để cho ông trời quyết định đi.
Tín Hiệu Cầu Cứu
Tên trộm tìm chừng mười phút, nhưng không tìm thấy được gì hết, gã giận dữ đi ra khỏi phòng ngủ, bước đến bên cạnh Tả Á, túm lấy tóc cô, nghiến răng nói: “Đồ đàn bà thối tha, dám đùa với tao à, không cho mày nếm đòn là mày không biết nói thật đúng không!”
Tên cướp nói xong liền móc con dao ra, sắc nhọn đến đáng sợ, tràn đầy sự hung ác, Tả Á tưởng tượng con dao cắm vào da thịt mình mà sởn cả tóc gáy, cô mở to hai mắt, hoảng hốt nhìn con dao trong tay tên cướp chém xuống bả vai mình, máu, màu máu đỏ tươi đập vào mắt cô, Tả Á đau đến một tiếng rên đau cũng không thể phát ra, cảm thấy trước mắt tối sầm lại, toàn thân run lên, bả vai đau đến mất đi cảm giác, cả người chảy mồ hôi lạnh.
Tên trộm cười như khát máu, vẫn không chịu buông tha cho Tả Á, một tay thô bạo túm lấy tóc cô, tay còn lại kéo miếng băng dính trên miệng cô ra, hung ác nói: “Nói mau, nếu không nhát dao tiếp theo ông đây sẽ lấy mạng của mày đấy!”
“Đừng…đừng nên giết tôi, tôi giúp anh tìm……tôi giúp anh tìm, anh buông tôi ra đi, tôi giúp anh tìm, dù sao…..dù sao tôi cũng không chạy thoát được đâu…..Thật…..thật sự là ở trong tủ quần áo mà, tôi nhất định sẽ tìm giúp anh…..” Tả Á đau đớn hít vào một hơi khí lạnh, đau đến chỉ muốn ngất đi, như vậy cô mới không còn cảm thấy đau nữa, nhưng thực tế ngay cả đau đớn đến ngất xỉu cũng không thể làm được, cô khó nhọc nói xong, hi vọng tên lưu manh này sẽ từ bỏ ý niệm giết cô đi.
Tên trộm còn đang chưa biết xảy ra chuyện gì thì chợt thấy tay mình bị vật gì đó bắn tới, gã không khỏi kêu đau một tiếng, con dao trong tay cũng rơi xuống đất. Bóng người kia nhanh chóng bước qua bên đó, chế ngự tên trộm, cùng lúc đó, tiếng còi xe cảnh sát cũng vang lên bên ngoài.
Người mới đến chặt tay xuống khiến tên trộm bất tỉnh, rồi vội vàng đi đến chỗ Tả Á, ôm cô vào trong lòng, nhìn thấy khắp người cô đều là máu tươi, lòng đau như cắt, vội kéo chiếc khăn trải giường, quấn chặt vết thương đang chảy máu của cô, trong lòng hốt hoảng nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh an ủi Tả Á: “Tiểu Á, đừng sợ! Không sao rồi, không có việc gì nữa rồi, để anh đưa em đi bệnh viện, đừng sợ!”
“Kiều Trạch…..!” Tầm mắt mơ hồ của Tả Á loáng thoáng nhìn thấy bóng dáng của Kiều Trạch, nghe thấy giọng nói của anh cô cảm thấy rất an tâm, mặc dù đau, nhưng cô vẫn khẽ cười, cười vì cuối cùng cô đã được cứu. Khuôn mặt cô trắng nhợ