watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1344034

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/4034 lượt.

t chút liền có thể hiểu được, 195 là mau tới cứu tôi, 995 là cứu tôi, cô ấy đang cầu cứu cậu Kiều. Nhưng tên trộm kia lại chỉ muốn nhanh chóng lấy tiền, rồi sau đó sẽ giết người chạy trốn, nên không hề nhận ra được ám hiệu của cô ấy. Cho nên tôi mới nói, Tả Á là một cô gái rất thông minh, thủ trưởng à, ngài không cho cô ấy đi làm lính thật đáng tiếc!”
Tả Lập Quần vì sự khôn ngoan cơ trí của Tả Á mà hãnh diện, đồng thời cũng thấy được an ủi, bởi vì sự thông minh đó mà con bé đã bảo vệ được tính mạng mình. Nhưng Chung Dương đứng bên cạnh lại như bị dội một gáo nước lạnh, thì ra lúc đó Tả Á đang cầu cứu anh, mà anh lại…..anh lại vội vã cúp điện thoại, chắc hẳn lúc đó đang cố gắng hòa hoãn với tên trộm, đối mặt với con dao sắc bén và sự hung bạo của gã, anh có thể tưởng tượng được, lúc nghe anh cúp điện thoại vì nghe thấy Lô Hi bị ngã cầu thang, Tả Á đã tuyệt vọng đến thế nào, sợ hãi đến thế nào. Chung Dương hận bản thân mình vô cùng, làm sao anh có thể ngu ngốc như thế được, đáng chết, anh thật là đáng chết!
Vẻ mặt Tả Vi có chút nghi hoặc nhìn Kiều Trạch, hỏi “Kiều Trạch, làm sao cháu lại cứu được Tả Á? Nghe nói cháu phá cửa sổ à?”
Cảnh sát kia cũng có chút tò mò nhìn Kiều Trạch, mà Kiều Trạch lại chỉ lạnh lùng nói: “Không có gì đáng nói cả!”
Cảnh sát lại nói: “Cách anh Kiều cứu người rất chuyên nghiệp, hơn nữa vị trí lại rất chính xác, không biết trước kia anh Kiều có từng làm cảnh sát không?” Anh có cảm giác như Kiều Trạch là đồng nghiệp của mình vậy.
Kiều Trạch nhìn anh cảnh sát kia, dáng vẻ lạnh lùng lại mang theo chút không kiên nhẫn nói: “Không thể trả lời!”
Giờ phút này toàn bộ tâm trí của anh đều để hết vào Tả Á, anh đâu còn hứng thú trả lời mấy câu hỏi này chứ.
Cảnh sát kia lại nói: “Có điều, anh Kiều, chúng tôi vẫn phải làm phiền anh đi tới đồn một lát.”






Uy Hiếp Trí Mạng
Mặc dù Kiều Trạch không muốn đi, nhưng do chuyện này có liên quan đến Tả Á, nên anh đành phải đi theo mấy cảnh sát trở về đồn. Những người còn lại ngồi chờ Tả Á tỉnh lại, thời gian trôi qua từng chút một, mãi cho tớigiữa trưa, Tả Á mới tỉnh lại. Khi y tá nói cho mọi người biết tin tức này, tất cả mới thở phào nhẹ nhõm.
Chung Dương là người đầu tiên chạy vào, nhưng, chỉ một giây sau, cũng chỉ dám đứng cách xa Tả Á, đôi mắt tràn đầy khổ sở nhìn cô. Cho đến khi Tả Á yếu ớt cười với anh, anh mới có dũng khí đi tới, ngồi xuống mép giường cô, nắm tay cô thật chặt.
“Còn đau không? Tiểu Á…….Là tại anh không tốt…….anh ……..”
“Kiều Trạch đâu rồi?” Tả Á nhìn Chung Dương, cũng nhìn người nhà mình mới đi vào, nhưng lại không nhìn thấy Kiều Trạch đâu cả, vội vàng hỏi: “Không phải anh ấy xảy ra chuyện gì chứ? Anh ấy đâu rồi?”
” Lời này là do anh nói đó nha, để xem đến lúc em bắt anh trần truồng mà chạy, xem anh còn dám khẳng định chắc chắn như vậy nữa không!”
Sắc mặt Chung Dương lập tức xanh mét: “Tiểu Á, em đang nói thật đấy à?”
“Còn thật hơn cả vàng bốn con chín!” Tả Á nghịch ngợm nháy mắt mấy cái, cô cảm giác được Chung Dương đang nắm tay mình rất chặt, bàn tay anh rất lạnh, thậm chí còn ra mồ hôi lạnh nữa, anh đang sợ, đang lo lắng.
“Được, chỉ cần em vui vẻ, cái gì anh cũng không quan tâm.” Chung Dương nói rồi nhẹ nhàng ôm ấy eo của Tả Á, mặt áp vào ngực cô, trái tim vẫn còn chìm trong sự sợ hãi không cách nào kiềm chế được, nếu như Kiều Trạch không tới kịp, thì giờ phút này chắc anh đang ôm một cái xác lạnh băng, nghĩ vậy anh không khỏi sợ hãi rùng mình, khẽ thì thào: “Tiểu Á, cám ơn em vì đã để cho anh được ôm như thế này.”
Tả Á lại yếu ớt nói: “Người chúng ta nên cảm ơn chính là Kiều Trạch!”
Thân thể Chung Dương chợt cứng lại, đúng vậy, hai người bọn anh nên cảm ơn Kiều Trạch, người cứu Tả Á là Kiều Trạch chứ không phải Chung Dương anh.
**
Ban ngày người nhà Tả Á tới chăm sóc cho cô, ban đêm thì dĩ nhiên là Chung Dương rồi. Anh chăm sóc cô rất chu đáo, Chung Dương phát hiện, bây giờ Tả Á rất sợ bóng tối, luôn phải nắm tay anh mới có thể ngủ được. Anh biết sự kiện kinh hòang đêm hôm đó đã để lại cho Tả Á một nỗi ám ảnh rất lớn, thậm chí thỉnh thoảng còn xuất hiện trong giấc mơ của cô, khiến cô giật mình tỉnh giấc.
Đúng, quả thật Tả Á vẫn không thể thoát ra khỏi sự sợ hãi ấy được. Cô luôn mơ thấy những hình ảnh đầm đìa máu tươi, nằm mơ thấy con dao chém vào người cô khiến cô vô cùng sợ hãi và tuyệt vọng.
Cô nghĩ mình nên cám ơn Kiều Trạch, cám ơn anh đã cứu cô, mặc kệ ân oán trước kia của hai người ra sao, thì sinh mạng bây giờ của cô cũng là do anh mạo hiểm mà cứu được.
Mấy ngày này, vẫn trước sau như một, Chung Dương làm xong công việc ở công ty thì về nhà cầm hũ canh người giúp việc nấu rồi lập tức vội vàng đi tới bệnh viện, thay cho người nhà Tả Á chăm sóc cô. Nhưng hôm nay vừa vào đến cửa anh đã thấy Tả Á và Kiều Trạch đang nói chuyện, không biết bọn họ nói những gì, nhưng trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lại tràn đầy sự kích động, thậm chí trong đôi mắt cô còn lấp lánh tia sùng bái, giống như một c