watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1344036

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4036 lượt.

ô nữ sinh nhỏ, sùng bái anh hùng, thần tượng của mình.
Ánh mắt của Tả Á khiến Chung Dương đột nhiên cảm thấy bất an, từ lúc nào Tả Á và Kiều Trạch đã trở nên thân thiết như vậy, hai người ở cùng nhau đã nói những chuyện gì mà lại vui vẻ như thế, anh ho khan một tiếng gọi: “Tiểu Á!”
Lúc này Tả Á mới quay đầu, thấy Chung Dương đang đứng ở cửa, vội vàng cười nói: “Chung Dương, anh có mua sách cho em không?”
Chung Dương đi tới, cưng chiều nói: “Có chứ! Việc em giao cho anh làm sao anh dám quên.” Vừa nói anh vừa lấy trong túi ra mấy quyển tiểu thuyết ngôn tình, còn cả bữa tối mà anh mang từ nhà đến nữa.
Tả Á liếc mắt nhìn mấy quyển ngôn tình, cuối cùng tầm mắt lại nhìn Chung Dương, ánh mắt sáng ngời như vừa phát hiện được vùng đất mới: “Này, Chung Dương, anh biết không, thì ra trước kia Kiều Trạch từng phục vụ trong quân đội đó.”
Chung Dương ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Thật sao?”
“Đúng vậy, anh ấy còn nói anh ấy có thể một mình đánh lại 18 tên nữa.” Tả Á vừa nói vừa giơ nắm đấm lên, vẻ mặt sùng bái, nhìn Chung Dương một bụng khó chịu.
Kiều Trạch đứng dậy, lạnh lùng nói: “Nghỉ ngơi cho tốt, anh đi trước.”
Tả Á gật đầu nói: “Vâng, gặp lại sau!”
Kiều Trạch xoay người đi, Chung Dương liếc mắt nhìn bóng lưng của anh, rồi lại nhìn vẻ mặt sùng bái của Tả Á, không khỏi nói: “Anh đi tiễn anh ấy!” Nói xong không đợi Tả Á đáp lời liền đuổi theo.
“Anh Kiều, xin dừng bước!” Thấy Kiều Trạch chuẩn bị bước vào thang máy, Chung Dương vội vàng lên tiếng gọi.
Kiều Trạch dừng bước, xoay người lại nhìn Chung Dương, đôi mắt lạnh lùng không chút thân thiện.
Chung Dương cau mày, có chút không vui nhìn Kiều Trạch, hơi tức giận nói: “Tôi muốn cám ơn anh đã cứu Tả Á. Với lại, làm phiền anh từ nay về sau cách xa cô ấy ra.”
Kiều Trạch cười lạnh: “Anh lo làm tốt chuyện của mình đi đã.”
Kiều Trạch không muốn nhiều lời, nói xong một câu liền xoay người rời đi, Chung Dương đột nhiên kéo áo anh lại, khiêu khích: “Không được có ý đồ gì với Tả Á, nếu không, đừng trách tôi không khách sáo!”
Kiều Trạch hất tay Chung Dương ra, hừ lạnh một tiếng nói: “Chính anh còn không tin tưởng mình thì sao bảo vệ được cô ấy?”
Lời nói của Kiều Trạch đã đâm trúng chỗ yếu của Chung Dương, anh phẫn nộ nói: “Chuyện này không liên quan đến anh, vết thương sâu nhất trong lòng cô ấy là do anh gây ra, nếu như không có anh, thì bây giờ tôi và Tiểu Á đã kết hôn rồi, cũng có lẽ đã có con nữa. Nhưng bởi vì anh, chúng tôi đã phải đi một con đường rất dài, cho nên, hi vọng anh đừng phá hỏng hạnh phúc của chúng tôi nữa! Anh cũng đừng cố ra vẻ ngưởi tốt nữa. Nếu như trước kia không phải anh ép tôi rời đi, sao Tiểu Á có thể tuyệt vọng mà kết hôn với anh được.”
Sắc mặt Kiều Trạch chợt trầm xuống, một tay túm lấy cổ áo Chung Dương, dùng sức ép Chung Dương áp sát vào tường, lạnh lùng nói: “Ban đầu chính anh đã sai người táy máy xe tôi khiến cho tôi suýt chút nữa mất mạng, tôi đã không truy cứu. Không phải tôi ép anh đi, mà tôi không muốn Tả Á đau lòng khi thấy anh ngồi tù thôi! Nếu như anh đã không muốn tôi xen vào tình cảm của hai người thì đừng khiến cô ấy tổn thương nữa.”
Vẻ mặt Chung Dương trở nên cứng ngắc, anh đẩy Kiều Trạch ra, luống cuống nói: “Chuyện đó không phải là tôi làm. Lúc đó tôi chỉ muốn đấu với anh một trận mà thôi. Về chuyện kia, tôi rất xin lỗi, tôi không biết chỉ vì một lời nói vô tình của mình lại khiến cho người khác khổ sở, nhưng đó thật sự không phải là chủ ý của tôi .”
“Chuyện đến đây chấm dứt, tự giải quyết cho tốt đi!” Kiều Trạch nói xong bước nhanh rời đi, để lại Chung Dương khổ sở đứng tại chỗ. Chuyện năm đó, thật sự không phải là anh cố ý.
Anh lấy lại tinh thần rồi trở lại phòng bệnh của Tả Á, thấy cô đã ăn hết bữa tối, đang mê mẩn đọc ngôn tình. Nhìn vẻ mặt đa sầu đa cảm của cô, Chung Dương biết, cô lại đang chợt vui chợt buồn trước tình tiết trong tiểu thuyết. Chung Dương không khỏi bật cười, đi tới, đưa mặt mình lại gần, chặn tầm mắt cô: “Coi anh không tồn tại sao? Xem tiểu thuyết còn thích hơn nhìn anh à?”
Tả Á gấp sách lại, nhìn Chung Dương, thắc mắc: “Anh và Kiều Trạch nói chuyện gì mà lâu thế, có phải hai người đánh nhau không?” Tả Á đưa tay chỉnh lại cổ áo bị Kiểu Trạch túm lấy mà lệch đi của anh.
“Làm sao có thể, tụi anh là người văn minh mà.” Khuôn mặt ghen tức của Chung Dương áp sát Tả Á, “Còn anh lại rất tò mò, vừa rồi hai người cười cười nói nói, rốt cuộc là nói những chuyện gì hả?”
“Anh đang ghen sao?” Tả Á giơ tay vê mặt của Chung Dương, “Chỉ nói mấy chuyện phiếm thôi mà. Đã rất lâu rồi bọn em không vui vẻ nói chuyện như thế. Trước đây em giống như con nhím vậy, mỗi khi anh ấy đến gần, em liền xù lông, bất cứ lúc nào cũng có thể tấn công. Thật ra em cũng cảm thấy rất mệt mỏi. Lần này, suýt chút thì mất mạnh, em cũng hiểu ra được nhiều chuyện, chuyện gì qua thì cũng đã qua rồi.” Tả Á vừa nói vừa vươn tay ôm cổ Chung Dương, vẻ mặt hạnh phúc nói, “Hơn nữa chúng ta lại có thể ở bên nhau, em cũng không muốn so đo chuyện quá khứ nữa để cho bản thân được thanh thản,