Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343965
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3965 lượt.
cũng có thể nhận ra được ai đã đưa cô về.
Tả Á ngẩn ra, sự áy náy trong lòng chuyển thành tức giận: “Tại sao không cho phép em đi ra ngoài? Chuyện xảy ra hôm qua, anh nghe em giải thích đã, đừng giận dữ như thế, được không?”
Kiều Trạch xoay người, đôi mắt vốn lạnh lùng giờ lấp đầy sự tức giận, híp mắt lại nhìn chằm chằm Tả Á: ” Được, em giải thích đi!”
“Anh ấy đã biết chuyện năm đó em lợi dụng anh đóng kịch, cho nên mới tìm em.”
“Anh ta nhất định rất đau lòng, rất tức giận.” Kiều Trạch cười lạnh, “Cho nên, em phải an ủi anh ta, đúng không?”
“Kiều Trạch……..”
Kiều Trạch âm trầm lạnh lùng nói: “Lúc em an ủi anh ta, có nghĩ tới tôi đang lo lắng chạy khắp thành phố A tìm em không?”
Lòng Tả Á rối loạn, tự biết mình đuối lý, đau lòng nói: “Em xin lỗi…….Điện thoại di động em bị rơi vỡ, cho nên không thể gọi điện thoại cho anh được……. Kiều Trạch ……Anh đừng tức giận nữa được không?”
“Tả Á!” Kiều Trạch tiến tới gần cô, gương mặt tuấn tú mà lạnh lùng, ánh mắt tràn đầy giận dữ biến mất, thay vào đó là sự thất vọng ngập tràn, “Đây chỉ là viện cớ mà thôi. Không phải em không dám gọi điện thoại cho tôi trước mặt anh ta, mà bởi vì em quá quan tâm đến cảm nhận của anh ta, sợ anh ta sẽ đau lòng, sẽ khó chịu, cho nên dù biết là tôi đang lo lắng, đang giống như con chó vội vàng tìm chủ, em cũng không dám mở miệng mượn điện thoại của anh ta!”
Kiều Trạch ít khi nói nhiều, nhưng, chỉ cần nói ra thì sẽ nói trúng tim đen của người khác. Những lời Kiều Trạch nói, đã nói hết ra tâm tư của cô, nhưng lại không muốn tìm hiểu đến cùng, giống như năm đó, Kiều Trạch đã buông tay khi nhận ra cô lợi dụng anh để lừa gạt Chung Dương, khi đó tình yêu của Kiều Trạch đã thực sự lùi bước. Tả Á muốn nói không phải, nhưng lại không thể phát ra âm thanh nào, lặng yên, không một tiếng động.
Thủ Đoạn Đáng Sợ!
Tả Á thật sự bị cấm túc! Sáng hôm sau Kiều Trạch đã liền cử hai người tới trông chừng cô. Tả Á cau mày nhìn Kiều Trạch, hình như anh phải ra ngoài, cô vội vàng chạy ra ngoài phòng ngủ đuổi theo, níu cánh tay anh lại, có chút tức giận hỏi: “Tại sao không cho em đi ra ngoài? Có phải đã xảy ra chuyện gì không? Anh không được gạt em!”
Kiều Trạch nghĩ tới chuyện xảy ra hôm qua, cơn giận vẫn còn sót lại chưa tiêu tan hết, trong lòng lại có chuyện giấu cô, còn có chút lo lắng sốt ruột, tròng mắt đen đầy sự đe dọa nhìn cô, không nói một lời hất tay Tả Á ra, đẩy mạnh cô về phía phòng ngủ, rồi sau đó ‘rầm’ một tiếng đóng chặt cửa lại, nói với hai vệ sĩ: “Trông chừng cô ấy cẩn thận, đừng để cô ấy chạy lung tung.”
“Rõ, anh Kiều.”
Kiều Trạch phân phó xong liền đi ra ngoài, đi rất vội vàng. Tả Á buồn bực ngồi xuống giường, tức giận nghĩ, Kiều Trạch đang làm cái quái gì vậy, cấm túc sao? Có thể cấm túc cô cả đời không? Chỉ vì không muốn để cô đi gặp Chung Dương thôi sao? Nhưng, cô có cảm giác Kiều Trạch sẽ không bởi vì những chuyện như vậy mà cấm túc cô, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không? Nghĩ tới đó, Tả Á lại chạy ra khỏi phòng ngủ, nhìn thấy hai người đàn ông đang ngồi ở phòng khách, Tả Á ổn định lại cảm xúc của mình, vẻ mặt thân thiện hỏi: “Chào hai anh, các anh có khát không, tôi rót nước mời các anh nhé?”
Tả Á nghe vậy lòng run lên, vội vàng nói: “Đang ở trong bệnh viện sao? Tôi lập tức đến ngay.” Cúp điện thoại, Tả Á mới chợt nhớ ra, cô không thể ra ngoài, hai người mặc đồ đen của Kiều Trạch đang chặn cửa rồi còn đâu, Tả Á sốt ruột cắn đầu ngón tay, nghĩ cách làm sao để mình có thể đi ra ngoài, cuối cùng cô chọn cách thuyết phục bọn họ.
Tả Á nghĩ, Kiều Trạch có lẽ chỉ làm quá lên mà thôi, phái đến hai người coi chừng cô, chắc hẳn là anh lo lắng, sợ cô xảy ra chuyện gì, nhưng, tình trạng bệnh tình của Tiểu Linh khiến cô không thể nào yên tâm được, cho nên cô quyết định nói rõ tình trạng bệnh tình của Tiểu Linh cho hai người canh chừng bên ngoài nghe, nói với bọn họ rằng bọn họ có thể đi tới bệnh viện cùng cô, như vậy thì bọn họ vẫn có thể canh chừng cô. Mới đầu hai người nhất quyết không đồng ý, nhưng, Tả Á liên tục cầu xin, thuyết phục, cuối cùng hai người đó cũng đành gật đầu chấp nhận.
Ba người cùng đi ra ngoài, lần đầu tiên Tả Á như thế này, ra ngoài thôi mà, lại cần phải còn có người trông chừng, thật là không quen nổi, nhưng những việc này cũng chỉ là bất đắc dĩ. Đi đến bệnh viện, hai người kia ở bên ngoài coi chừng, Tả Á vào trong phòng bệnh.
Tiểu Linh chính là cô bé kêu Kiều Trạch là chú Quái, vừa thấy Tả Á đến liền vui mừng trở lại, cánh tay nhỏ ôm cổ Tả Á không buông, nước mắt ướt đẫm khuôn mặt nhỏ nhắn, nhìn Tả Á làm cô thấy đau lòng. Cô dỗ dành, trấn an, lau đi những giọt nước mắt của Tiểu Linh, để con bé ngoan ngoãn phối hợp với bác sĩ, ngoan ngoãn chích thuốc. Tiểu Linh sợ đau, Tả Á nói, mẹ thổi phù phù thì sẽ không còn đau nữa, lúc này Tiểu Linh mới bất đắc dĩ đồng ý, nhưng vẫn còn rất sợ, lúc bác sĩ đâm kim tiêm vào tay, Tiểu Linh khóc thê lương, khóc mãi không ngừng khiến Tả Á từng đợt đau lòng.
Rốt cuộc cũn