Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343959
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3959 lượt.
Một tiếng quát đột ngột vang lên phá tan tình hình căng thẳng trong gian nhà kho. Tầm mắt Kha Kiệt khẽ chuyển, là Tình Văn, trong mắt của anh ta thoáng qua một tia sang: “Văn Văn! Em qua đây, em qua đây, để cho anh nhìn kỹ em một chút!” Đã nhiều ngày nay anh không được nhìn thấy Tình Văn, bởi vì, sự thật về anh đã bị bại lộ, cảnh sát đang đuổi bắt anh khắp mọi nơi.
Tình Văn sắc mặt trắng bệch từng bước từng bước đi tới, bước lên trên nóc cái thùng, cô vươn tay, dịu dàng trấn an nói: “Kha Kiệt, bỏ súng xuống, được không? Anh làm vậy là tự hủy hoại chính mình đấy, nghe lời em, bỏ súng xuống, được không.”
Nước mắt dần dâng lên trong mắt Kha Kiệt: “Văn Văn, tại sao em lại không yêu anh? Vì Kiều Trạch, anh đã mất đi người thân duy nhất, mất đi người anh trai thấu hiểu anh nhất. Anh hận anh ta, nhưng anh vẫn có thể bỏ qua lỗi lầm của anh ta, nhưng, sao anh ta đã sai lại càng sai, tai sao anh ta lại cướp đi người anh yêu, tại sao? Tại sao em không chịu yêu anh?”
“Không, Kha Kiệt, anh hãy nghe em nói!” Tình Văn lắc đầu, “Anh để súng xuống đi, em sẽ đi với anh, chúng ta hãy rời khỏi này, đi đến một nơi thật xa, ra nước ngoài, chúng ta có thể mua một nông trường, em sẽ đi cùng anh, có được không?
“Em nói thật sao? Là thật sao?”
“Em nói thật, Kha Kiệt. Anh để súng xuống, buông Tả Á ra, có được không?”
Kha Kiệt dường như tin những lời Tĩnh Văn nói, từ từ hạ súng xuống, đẩy Tả Á ra, đi tới chỗ Tình Văn, nhưng anh ta như đột nhiên nhớ ra cái gì đó, tâm tình lại trở nên kích động: “Đừng tới đây, em lừa anh! Người em yêu là Kiều Trạch, làm sao em có thể đi theo anh được. Em lừa anh! Căn bản là em khinh thường anh, trong mắt em anh chẳng là cái gì cả, em kêu anh đặt bình hoa ở văn phòng của Kiều Trạch, em sai anh đưa quần áo của em cho người giúp việc, anh cận thẩn chọn khăn lụa tặng cho em, em lại quàng vào cổ tên khốn nạn Kiều Trạch kia. Em có biết rằng anh đã rất đau lòng không? Căn bản là luôn em khinh thường anh!”
“Không, em xin lỗi, Kha Kiệt, sau này em sẽ không như thế nữa, em sẽ đối xử tốt với anh mà. Anh để súng xuống đi, dẫn em đi, chúng ta mau rời khỏi nơi này thôi, em đã hoàn toàn tuyệt vọng với anh ta rồi, anh ta không yêu em. Kha Kiệt, đừng làm những việc ngốc nghếch nữa, được không? Để súng xuống, em sẽ đi với anh, nếu như anh giết người, chúng ta cũng sẽ không còn cơ hội nữa đâu?”
“Có thật không? Em sẽ đi với anh sao?” Ánh mắt điên cuồng của Kha Kiệt thoáng qua tia mong đợi, bàn tay cầm súng dần buông xuống, nhưng lúc này ở phía xa đột nhiên truyền đến tiếng còi cảnh sát, hai mắt Kha Kiệt đỏ vằn lên, chĩa súng vào Chung Dương, “Mày dám báo cảnh sát!”
Nói xong liền định nổ súng, Tả Á hoảng hốt, vội dùng sức đẩy Kha Kiệt ngã xuống, chắn trước mặt Chung Dương. Chung Dương vội nhào lên xô Tả Á ra, Kiều Trạch cũng tiến lên một cước đạp Kha Kiệt ngã trên mặt đất. Trong lúc hỗn loạn, khẩu súng trong tay hắn đột nhiên vang lên một tiếng, nhắm thẳng vào đùi Chung Dương, Chung Dương đau đớn hô lên, thân thể ngã phịch xuống đất.
Tả Á sợ hãi hô lên, mà Kiều Trạch cũng liền tung chân đạp vào ngực Kha Kiệt, Kha Kiệt ngã xuống đất. Kiều Trạch giữ chặt tay Kha Kiệt, dùng sức dập đầu anh ta xuống mặt đất, muốn giật lấy khẩu súng trong tay anh ta, Kha Kiệt tay không túm lấy bả vai của Kiều Trạch, hai người lăn lộn, Kha Kiệt thừa cơ nhấn Kiều Trạch ngã xuống đất, nhắm thẳng vào Kiều Trạch mà nổ súng, Kiều Trạch biết được ý định của Kha Kiệt liền đá vào bụng anh ta, thân thể Kha Kiệt chợt phóng ra, tránh được đòn công kích của Kiều Trạch, thế nên cú đá của Kiều Trạch lại trún ngay vào bụng của Tình Văn đang chạy lại giúp……..
“Tình Văn!”
Kiều Trạch cùng Kha Kiệt đồng thời hô lên một tiếng, trái tim của Tả Á như từ trong lồng ngực nhảy ra ngoài, chỉ tới kịp hét lên một tiếng, nhưng không có cách nào kéo được Tình Văn đang ngã xuống bên dưới. Tất cả đều chậm, Tình Văn rơi thẳng xuống phía dưới, thậm chí còn không kịp hét lên một tiếng đã ngất đi. Kha Kiệt điên cuồng chạy xuống, ôm Tình Văn vào trong ngực, nhưng Tình Văn đã mất đi tri giác. Kha Kiệt ôm Tình Văn, khóc rống lên, Kiều Trạch cũng vọt xuống tới nơi, mà giờ khắc này cảnh sát cũng giơ súng chạy vào.
“Tất cả không được nhúc nhích, giơ tay lên!”
Sắc mặt Kiều Trạch trở nên trắng bệch chưa từng có, anh hoảng hốt hét lên, gọi xe cứu thương, nỗi đau đớn và hoảng sợ tràn ra khắp người anh, anh ngây người đứng sững tại đó, nhìn Tình Văn bất tri bất giác, lại quay đầu nhìn về phía Tả Á, cô và Chung Dương đang ở bên nhau, ôm nhau thật chặt, mà anh lại cô đơn đứng ở nơi này, anh làm Tình Văn bị thương, anh đã làm Tình Văn bị thương!
Tầm mắt rơi xuống Kha Kiệt, anh lại mất đi một người anh em nữa. Tay nắm chặt thành quyền, trái tim Kiều Trạch, giống như đã hóa thành tro bụi bị một cơn gió thổi cuốn đi, không còn sót lại chút nào.
Cuộc Sống Của Tình Nhân
Hai tháng sau
“A…….!”
Tả Á từ trong giấc mơ sợ hãi kêu lên, ngồi bật dậy, trán ướt đẫm mồ hôi, nét