watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343956

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3956 lượt.

át, mày mau đưa Tình Văn tới đây, nếu không làm theo lời tao nói, thì chờ đó mà nhặt xác vợ mày đi…….!”
Tả Á nghe những lời đe dọa của người đàn ông kia nói với Kiều Trạch, trong lòng tràn đầy sợ hãi, hình như anh ta rất hận Kiều Trạch. Tầm mắt Tả Á khẽ chuyển, chợt nhìn thấy một người đàn ông đang ở phía sau cô từ từ tiến lại gần, lặng yên không tiếng động bò tới chỗ cô.
Tả Á liền hoảng hốt, là Chung Dương! Làm sao anh ấy lại tới được nơi này? Không…không nên tới đây, Chung Dương, anh ta có súng, anh đi mau đi, Tả Á hoảng sợ lắc đầu, cũng không dám để lộ bất kì tiếng động hay biểu hiện nào, chỉ sợ người đàn ông kia phát hiện ra Chung Dương mà nổ súng.
Chung Dương từng chút từng chút một tới gần gã đàn ông đang đàm phán với Kiều Trạch, dường như hắn ta đang rất kích động, đang không ngừng mắng chửi Kiều Trạch. Chung Dương chớp đúng thời cơ nhào tới, cánh tay kẹp thật chặt cổ của người đàn ông kia, hất khẩu súng trong tay người đàn ông kia ra ngoài.
Tả Á vừa nhìn thấy vậy, vội nhịn đau, bò đến định nhặt khẩu súng lên, thế nhưng đúng lúc đó người đàn ông kia lật người lại, đè lên Chung Dương, dung tay đánh túi bụi vào bụng anh.
Hai người vật lộn đánh nhau, mặc dù dáng người Chung Dương vạm vỡ cao lớn, sức mạnh cũng không nhỏ, nhưng, người đàn ông bắt cóc Tả Á rõ ràng là đã từng được huấn luyện, mỗi cú đánh ra đều rất chuyên nghiệp, cực kỳ hiểm ác và chính xác, Chung Dương căn bản không phải là đối thủ của anh ta, không bao lâu sau Chung Dương đã bị nâng lên, ném sang một bên, ngã xuống đất.
Súng cũng bị người đàn ông kia nhặt lên, họng súng nhắm ngay gáy Chung Dương đang trên mặt đất, Tả Á vội liều mạng xông đến, chắn phía trước Chung Dương: ” Không…không được nổ súng, chuyện này không liên quan gì tới anh ấy, anh hãy thả anh ấy ra đi.”
Chung Dương bình tĩnh nhìn họng súng đen ngòm, kéo Tả Á ra phía sau lưng mình: “Anh hãy thả cô ấy ra, cô ấy vô tội, có chuyện gì không thể để súng xuống từ từ giải quyết sao? Anh nghĩ xem, anh làm thế này thì có thể giải quyết được mọi chuyện sao? Nếu anh nổ súng, anh cũng không thể trốn thoát được, bởi vì, người tiếp theo phải chết chính là mày!”
“Kha Kiệt!”
Không đợi Kha Kiệt lên tiếng, một giọng nói lạnh lùng mà mạnh mẽ đột ngột vang lên từ phía cửa vào nhà kho, tầm mắt mọi người liền đổ dồn về phía đó, chỉ thấy Kiều Trạch mặc áo đen, bình tĩnh tự nhiên mà đi vào.
“Kiều Trạch, rốt cuộc mày đã đến! Tao biết, mày nhất định sẽ đến!”
Đôi mắt đen của Kiều Trạch không chút sợ hãi nhìn Kha Kiệt, bình tĩnh nói: “Tôi tới rồi đây, có chuyện gì cứ nói với tôi!”
“Tình Văn đâu?” Tầm mắt Kha Kiệt nhìn về phía sau Kiều Trạch, ngó quanh mấy lượt, đột nhiên điên tiết la lên: “Tại sao mày không đưa Tình Văn tới!”
Kiều Trạch từ từ đi đến gần chỗ Kha Kiệt cùng với Tả Á và cái thùng: “Tôi gọi điện thoại cho cô ấy rồi, cô ấy nói sẽ đến đây sau, nhưng, cậu nhất định phải để cho cô ấy nhìn thấy bộ dạng này của cậu à? Cô ấy sẽ càng thêm khổ sở, sẽ càng thêm đau lòng, đúng không? Cậu làm như vậy có phải với người anh đã chết của cậu hay không?” Trong khi nói chuyện Kiều Trạch đã từng bước từng bước đi lên trên nóc cái thùng, chỉ còn thiếu một bước nữa.
Kha Kiệt lập tức hô lớn: “Không được tới nữa, nếu không tao sẽ nổ súng!”
Kiều Trạch dừng bước lại, anh không hề gọi điện thoại cho Tình Văn, anh nói vậy chỉ là muốn kéo dài thời gian với anh ta, khi Chung Dương vừa gọi điện thoại cho anh, nói cho anh biết Tả Á hình như bị người nào đó bắt cóc, cho nên lúc này anh mới có thể kịp thời chạy tới.
Kha Kiệt kích động chĩa súng vào Kiều Trạch, điên cuồng hô lên: “Mày còn dám nhắc đến anh trai tao ư? Năm đó nếu như không phải tại mày, anh tao sẽ chết sao? Nếu như không phải là do mày chịu không nghe theo lời chỉ huy, quá mức tự tin, thì anh tao có phải hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ không? Là do mày, là mày đã hại chết anh tao! Tao hận mày, Kiều Trạch! Tại sao mày lại sống, còn anh trai phải chết?”
Kiều Trạch chỉ vào ngực mình, lạnh lùng nói: ‘‘Được, cậu hận tôi, vậy thì chĩa súng vào nơi này mà bóp cò đi, đánh chết tôi đi, sau đó cậu sẽ phải ngồi tù, kết quả như thế là do cậu chọn. Kha Kiệt, cậu đừng quên, cậu cũng đã từng là một quân nhân, đừng quên sứ mạng của cậu, họng súng của cậu phải nhắm vào bọn lưu manh, kẻ phạm tội, chứ không phải dùng để báo oán những chuyện riêng tư, nhắm ngay vào đồng đội của mình!”
Kha Kiệt hình như có chút dao động, khẩu súng trong tay hắn khẽ run lên, nhưng anh ta chợt quát lớn: “Đừng nói những thứ đạo lý này với tao, tao đã không thể quay đầu lại được nữa rồi. Thà ngồi tù, thà không có được Tình Văn, tao nhất định phải bắt mày chết chung! Thứ tao không có được, mày cũng đừng hòng có!”
“Không…Không được!” Tả Á hoảng sợ kêu lên, thật đáng sợ, thật đáng sợ, chỉ cần tiếng súng vang lên thì Kiều Trạch nhất định sẽ ngã xuống. Kha Kiệt một tay kéo Tả Á dậy, chĩa súng vào cổ cô: ‘‘Không được sao? Vậy thì…Kiều Trạch rất yêu cô, đúng không? Tôi sẽ giết cô trước để hắn ta phải nếm mùi đau đớn.”
“Kha Kiệt! Anh dừng tay lại mau!”