Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343941
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3941 lượt.
cũng đi tới bên giường, có chút không kiên nhẫn tháo cà vạt ra, tiện tay vứt sang một bên, thân hình cao lớn cũng nằm lên giường, chiếc giường lập tức lún sâu xuống, chiếc giường vốn lớn lại như nhỏ hẹp lại.
Thân thể cao lớn của Kiều Trạch thuần thục bao trùm lấy cơ thể mềm mại của Tả Á, đòi hỏi như mọi lần. Không nói tiếng nào, cũng không có quá nhiều giao tiếp, đôi môi mỏng của anh mang theo mùi rượu nhàn nhạt, xuyên qua lớp áo ngủ hôn lên nơi đẫy đà của cô.
Tả Á khó chịu vặn vẹo thân thể, tay đẩy lồng ngực của anh, mùi rượu và mùi nước hoa trên người anh kích thích giác quan của cô, cô đẩy anh ra không cho anh tiếp tục làm loạn nữa: “Anh tự lái xe về à? Đã uống rượu lại còn dám lái xe sao?”
Đôi mắt đen sâu hút của Kiều Trạch khẽ nheo lại, nhìn Tả Á, không chút kiên nhẫn túm lấy bàn tay không nghe lời chống lên ngực anh của cô, cố định trên đỉnh đầu: “Nói nhiều quá.” Anh lạnh lùng nói.
Dường như cô chỉ có nói mấy chữ, anh cũng đã cảm thấy phiền. Tả Á cắn môi không nói thêm gì nữa, cô chỉ hi vọng anh say rượu thì đừng lái xe thôi mà. Tay của anh đã kéo váy ngủ của cô lên cao đến tận lưng, rồi sau đó kéo vượt qua đầu, thân thể cô, giống như bóc vỏ trứng gà, cứ như thế mà phơi bày ra trước mặt anh.
Thân thể Tả Á chợt lạnh ngắt, hoảng loạn. Chuyện cô có thai, cô không dám nói nữa, bởi vì cú điện thoại lúc nãy của cô đổi lại chỉ là sự im lặng của anh, cô cảm thấy Kiều Trạch không muốn có đứa bé này, có lẽ bởi vì anh đã quá tuyệt vọng với cô, oán hận cô, cũng có lẽ là vì Tình Văn, cô sợ, sợ bây giờ nếu mình nhắc tới, Kiều Trạch sẽ nổi giận quát rống lên, sẽ bỏ đi!
Chỉ khi nào không vui anh mới uống rượu thế này thôi, cho nên, tốt nhất là cô không nói gì cả. Thân thể Tả Á cảm nhận được sự nóng lòng của Kiều Trạch, bàn tay của anh mang theo lửa nóng không ngừng dao động trên người cô, cô vội vàng nói: “Kiều Trạch, hôm nay không được…….A……..”Tả Á đang nói thì Kiều Trạch chợt cắn lên cô cổ, cô bị đau liền hô lên.
“Sao lại không được?” Kiều Trạch dù đang rất nóng lòng nhưng vẫn dừng lại nhìn cô, ánh mắt lạnh lẽo, không có một tia dục vọng nào, dường như anh chỉ là đang phát tiết mà thôi, nói xong cũng liền cởi quần áo của mình ra.
Thân thể hai người dán chặt vào nhau, ngay cả khi vẫn còn cách một chiếc áo sơ mi Tả Á cũng cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng của Kiều Trạch, nhưng, ánh mắt sâu thẳm của anh làm cô không thể nhìn thấy nội tâm của anh.
Trên người của anh, trên tóc của anh có mùi nước hoa nhàn nhạt, mùi nước hoa này không phải là của cô, cũng không phải là của anh, cô chưa bao giờ dùng nước hoa, còn nếu là mùi hương của Kiều Trạch sao cô lại không cảm nhận được sự quen thuộc chứ. Mùi nước hoa trộn lẫn với mùi rượu khiến dạ dày cô sôi trào, thân thể Tả Á vùng vẫy, cau mày hô: “Kiều Trạch, anh buông em ra đi, có được không? ……. Em ……. Anh đi tắm trước được không?” Tẩy đi mùi nước hoa, tẩy đi mùi rượu.
Đột nhiên Kiều Trạch dừng lại, cười lạnh, dường như có chút hiểu ra tâm tư của Tả Á, cô kháng cự là vì đã nhìn thấy anh ở cùng Tình Văn, anh lạnh nhạt nói: “Thế nào, vẫn còn ngượng ngùng sao?”. Nói xong liền cúi đầu ngậm lấy nụ hoa của cô, nhẹ nhàng gặm cắn, thân thể Tả Á nhịn không được mà khẽ run lên, không thể nói được, nhưng dạ dày thật khó chịu, muốn ói, cô chọc vào bụng Kiều Trạch, Kiều Trạch ngẩng đầu nhìn Tả Á, cảm thấy cô có cái gì đó lạ lạ liền buông lỏng cô ra, Tả Á vội vàng đứng dậy, che miệng vọt ra khỏi phòng ngủ, úp mặt vào bồn cầu, ói ra.
Tiếng Tả Á nôn mửa từng đợt khiến trong đôi mắt của Kiều Trạch dấy lên sự giận dữ, nét mặt lạnh lẽo đến dọa người, anh đi ra khỏi phòng ngủ liền nhìn thấy Tả Á tái mét đang từ toilet đi ra ngoài, anh cầm chiếc áo khoác vắt trên ghế sofa, xoay người đi ra cửa, thay giày, rồi mở cửa rời đi.
Tả Á nhìn Kiều Trạch rời khỏi, nhìn bóng lưng lạnh lùng của anh, trái tim hụt hẫng, anh không có hứng thú ân ái với người phụ nữ vừa ói mửa, sắc mặt tái nhợt như quỷ sao.
Cô quét anh hứng.
Có điều, như vậy cũng tốt, cô đang mang bầu, không thể làm chuyện đó được.
Đêm nay, không có niềm vui, không có hoan ái.
Bởi vì cô đang mang thai, sức khỏe lại không được tốt cho nên cũng ít khi đến cô nhi viện thăm bọn trẻ. Hôm nay cô vừa tới đã nghe viện trưởng nói, một Cô Nhi Viện ở thành phố khác có một đứa bé bị bệnh nặng, cần một số tiền lớn để chữa bệnh, nhưng Cô Nhi Viện không thể nào kiếm ra đủ chi phí.
Tên nhóc kia cũng một tuổi rồi, Tả Á không nhịn được nghĩ đến con của cô, bây giờ nó cũng được một tuổi rồi, nghĩ tới đứa bé đáng thuơng ở Cô Nhi Viện kia cùng tuổi với con mình, trong lòng Tả Á không khỏi thương cảm lo lắng cho đứa bé chưa từng gặp mặt kia, hai mươi ba vạn đúng là không phải số tiền nhỏ, bây giờ còn thiếu mười mấy vạn nữa, nhưng nếu như không có tiền để tiến hành phẫu thuật, tính mạng của đứa bé sợ là khó bảo toàn.
Nhưng, đó cũng là một sinh mạng, sao có thể để mất đi chỉ vì không có tiền chứ . Sau khi Tả Á trở về nhà, cô không sao ngủ được, cô thật sự rất muốn giúp đỡ đứa bé này, nhưng, hiện tại cô đang mang thai,