watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343948

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3948 lượt.

hó chịu, rút khăn giấy ra đưa cho Tả Á: “Còn nói không sao, còn chưa được bao lâu mà anh ta đã như vậy rồi, uổng công tớ ngày trước còn khen ngợi anh ta.”
Tả Á cười giễu cợt, cười khổ sở, Tiểu Tĩnh không hiểu, không hiểu được, chính cô cũng không hiểu……..






Cô Quét Anh Hứng
Tả Á vốn muốn nói tin cô đã mang thai cho Kiều Trạch biết, cho dù hiện tại anh có còn yêu cô hay không, đứa bé bày vẫn là con của hai người, cô nên nói cho anh biết. Nhưng, sau khi nhìn thấy Kiều Trạch và Tình Văn ở cùng nhau, Tả Á lo lắng rằng thời điểm này nếu cô nói tin mình đã mang thai cho Kiều Trạch có thể anh sẽ cho rằng cô muốn dùng đứa bé để trói chặt anh, một chút lòng tự tôn đã đủ để cô do dự rồi.
Đau khổ, chấp nhận, rồi nghĩ thông suốt, nhất định cô sẽ giữ lại đứa bé này, cho nên, sớm hay muộn gì Kiều Trạch sẽ biết thôi, nhưng biết sớm so với biết muộn thì vẫn tốt hơn.
Căn cứ vào quan hệ của hai người hiện tại, Tả Á không thể xác định được Kiều Trạch có muốn đứa bé này hay không, do dự mấy ngày, cuối cùng Tả Á vẫn bấm số điện thoại của Kiều Trạch, sau khi chuông reo, nghe thấy tiếng đầu dây bên kia đã được kết nối, Tả Á sợ mình không có dũng khí nói ra, cho nên không đợi Kiều Trạch mở miệng nói ra những lời nói lạnh lùng, vội vàng nói: “Kiều Trạch…….Em đã mang thai.”
Nói xong, lòng cô tràn ngập lo lắng.
Kiều Trạch buông áo khoác trên tay xuống, đi tới bên cạnh Tình Văn, đưa tay dìu cô: “Đi nghỉ ngơi thôi.”
Tình Văn vươn tay ôm lấy cổ anh: “Anh, anh bế em đi, thắt lưng em đang bị đau đi lại nhiều sẽ càng bị đau đó.”
Vẻ mặt Kiều Trạch nguội lạnh, anh đưa tay kéo tay Tình Văn ra, có chút không kiên nhẫn: “Đừng có làm loạn, tự đi vào nghỉ ngơi đi.”
Tình Văn không chịu nghe theo, nói: “Không được, anh bế em vào trong đi. Nếu không em cứ đứng ở chỗ này, xem anh làm thế nào.”
Kiều Trạch khẽ cau mày, khom lưng, ý bảo muốn cõng cô ta trở về phòng ngủ nghỉ ngơi, Tình Văn mặc dù không nguyện ý, nhưng, vẫn phải thỏa hiệp, nằm sấp trên lưng Kiều Trạch. Mấy ngày nay, Tình Văn phát hiện Kiều Trạch có một thói quen, đó chính là chưa bao giờ ôm cô. Cô vẫn luôn mơ tưởng Kiều Trạch sẽ ôm cô, ôm trong lồng ngực anh giống như người vợ mới cưới vậy, nhưng dường như anh không thích ôm người khác, ngay cả cõng cô thế này, anh cũng rất miễn cưỡng.
Kiều Trạch cõng Tình Văn vào phòng ngủ, đặt cô ở trên giường, rồi đứng dậy định đi, Tình Văn vội ôm chặt lấy cổ anh, nhất quyết không buông, ghé vào lỗ tai anh nhẹ nhàng, thận trọng nói: “Anh, em sinh cho anh một đứa con được không?”
Nét mặt Kiều Trạch cứng đờ, dứt khoát đứng dậy, đẩy nhẹ Tình Văn xuống giường, rồi xoay người đi, Tình Văn ở phía sau anh cô đơn nói: “Anh…….Chỉ có cô ta mới có thể sinh con cho anh thôi ư? Em…….Em thì không được sao?”
Anh nhìn cô, trong mắt Tình Văn đều là uất ức cùng bi thương, nước mắt dần dâng lên, con, anh đã có, nhưng chính anh lại vứt bỏ bảo bảo, anh nhất định sẽ tìm nó trở về: “Nghỉ ngơi thật tốt đi, ngày mai anh lại tới.” Âm thanh cứng nhắc, cho dù là nói với người nào giọng điệu của anh vẫn lạnh lùng trước sau như một. Anh nói xong liền không có chút do dự sải bước ra khỏi phòng ngủ của Tình Văn.
Gương mặt Tình Văn buồn bã tổn thương.
Tả Á lại trải qua một đêm tối yên tĩnh, cô lấy chăn quấn chặt cơ thể mình lại, như một cái kén tằm, nghĩ tới chuyện hôm nay gọi cho Kiều Trạch, nói cho anh chuyện cô mang thai mà anh lại im lặng khiến cho cô không thể nào thở được, lòng lại thấy khổ sở.
Có phải là anh không muốn có đứa bé này không, có khi nào anh sẽ bắt cô bỏ nó không? Không biết, không biết, cô không biết Kiều Trạch muốn gì, nhưng, tại sao anh không nói một lời đã cúp điện thoại, cảm giác này thật không tốt chút nào.
Tả Á hít một hơi cố gắng để cho mình không buồn rầu nhiều nữa, tránh làm ảnh hưởng đến bảo bối trong bụng. Trong lúc cô đang đặt tay lên bụng mình, ngoài phòng ngủ đột nhiên truyền đến tiếng mở cửa, tiếp theo là một hồi tiếng bước chân quen thuộc.
Tả Á dựng lỗ tai lên, là Kiều Trạch trở về ư? Tả Á vươn tay bật chiếc đèn ngủ màu vàng ở đầu giường lên, tầm mắt cũng nhìn về phía cửa phòng ngủ, một, hai, ba…….Tả Á cho là phải đếm tới mười Kiều Trạch mới đi vào, nhưng chỉ mới đếm đến ba, Kiều Trạch đã đẩy cửa phòng ngủ đi vào, ánh đèn màu vàng khiến Tả Á thu lấy toàn bộ vẻ mặt lãnh khốc của anh vào mắt.
Đã lâu rồi anh không về nhà, Tả Á âm thầm ở trong chăn điểm đầu ngón tay, phải đến hai mươi mấy ngày rồi, sau lần đó gặp anh ở nhà hàng đã được hai mươi mấy ngày rồi, có lẽ thời gian đó anh luôn ở bên Tình Văn.
Nhưng sao hôm nay anh không đi tắm trước? Trên người anh chỉ mặc một cái áo sơ mi đen và một chiếc quần âu, phong thái lạnh lùng, dáng điệu lạnh như băng, để lộ ra hơn nửa dáng người cao lớn rắn rỏi của anh. Mắt anh hơi phiếm hồng, Tả Á biết anh đã uống rượu, hơn nữa còn uống không ít, bởi vì, ánh mắt của anh không còn sự lạnh lẽo như ngày thường, ngược lại còn anh mang theo vẻ mờ mịt vì men say.
Tả Á nhìn anh, mà anh