Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343950
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3950 lượt.
hơn nữa tình trạng sức khỏe của cô cũng không tốt lắm, không có cách nào đi tìm người quyên góp được.
Mà bản thân cô lại không có nhiều tiền như vậy, nghĩ đi nghĩ lại, cô chợt nhớ khi kết hôn, Kiều Trạch có cho cô một sợi dây chuyền, trong lòng cô liền kích động, trước tiên phải cứu lấy tính mạng của đứa bé cái đã. Nghĩ như vậy, Tả Á liền quyết định làm, một loại cảm giác kỳ lạ nảy sinh trong cô, giống như có một sức mạnh nào đó đang làm chủ cô vậy, thôi thúc cô phải làm như vậy, nhất định phải giúp đỡ đứa trẻ này. Hôm sau, Tả Á liền đi lấy tiền rồi đưa tới cho viện trưởng để có thể giúp cho đứa bé kia.
Cô cầu nguyện cho sinh mạng bé nhỏ kia được bảo toàn, cuộc phẫu thuật tiến hành thuận lợi, đứa bé có thể lớn lên khỏe mạnh, đáng tiếc là hai người cách xa cả ngàn dặm, thân thể của cô lại không thể đến gặp mặt đứa bé đang chống chọi với bệnh tật ấy, hi vọng cuộc phẫu thuật của bé có thể tiến hành thuận lợi, để cô có cơ hội để nhìn thấy đứa bé ấy mỉm cười.
Chớp mắt, đứa nhỏ trong bụng của cô cũng đã sắp được hai tháng rồi, Tả Á một mực cẩn thận che chở từng chút cho đứa bé trong bụng, mong mỏi nó sớm ra đời, nhưng, hôm nay cô lại đột nhiên cảm thấy rất đau bụng, trong lòng Tả Á không khỏi lo lắng, thậm chí là sợ hãi. Cô chuẩn bị một chút, liền vội vàng gọi xe đi đến bệnh viện.
Bác sĩ nói, thai nhi của cô có chút không ổn định, cần phải chăm sóc cẩn thận hơn, nhưng may là vẫn còn có thể giữ được. Sau khi đi bệnh viện để kiểm tra, tiêm một liều an thai, ở lại bệnh viện quan sát hai ngày cô mới được xuất viện.
Tả Á biết, tình trạng hiện tại của mình không tốt, không tốt chút nào cả, nhưng, không phải mọi chuyện cô đều có thể làm chủ được, lúc Tả Á từ bệnh viện đi ra, trong lòng có chút buồn bã, cũng thầm lặng cầu nguyện, đứa con trong bụng có thể ra đời khỏe mạnh, xin đừng…….. rời xa cô. Rời xa, hai chữ này, khiến trái tim Tả Á chợt nhói đau, không dám nghĩ tiếp nữa.
“Tả Á!”
Lúc cô đang định bắt xe rời đi, chợt nghe thấy người nào đó gọi tên cô, cô liền nhận ra ở phía cửa chính của bệnh viện có một đôi nam nữ đang bước lại gần, chính là Chung Dương và Lô Hi, cô lại vô tình gặp hai người họ. Tả Á chớp chớp mắt, cười nhẹ, nhìn Chung Dương và Lô Hi đang từng bước một đi lại gần cô.
“Em không khỏe sao?” Chung Dương vẫn ngày càng anh tuấn, lại có thêm vè trầm ổn, nhưng, trong mắt anh vẫn là sự quan tâm đối với Tả Á, cùng tình ý thầm kín, đúng, thầm kín, anh đang thầm kín yêu cô.
Tả Á cười nói: “Em không sao. Còn anh… cái chân bị thương của anh đã khỏi hoàn toàn chưa? Bước đi còn cảm thấy khó chịu không?”
Lô Hi khễ đẩy Chung Dương một cái, thân thể Chung Dương loạng choạng lùi sang một bên mấy bước, Lô Hi nhíu mày nói: “Anh ấy mới vừa kiểm tra rồi, không có chuyện gì cả, không phải chỉ trúng một viên đạn thôi sao, đâu dễ bỏ đi như vậy, cho anh ấy chạy 2000m cũng không có vấn đề gì.”
“Em đến đây một mình sao?”Chung Dương nhìn Tả Á một mình đi đến bệnh viện, không nhịn được nói: “Sao em lại đi một mình, không có người nào cùng em đến bệnh viện sao?”
Đây mới là giọng điệu của Chung Dương, bọn họ không còn là người yêu, nhưng vẫn là bạn, là người thân, tình cảm của bọn họ trải qua nhiều năm như vậy không thể nói cắt đứt là liền cắt đứt ngay được. Chung Dương vẫn là Chung Dương của này xưa, vẫn nói chuyện không nghiêm chỉnh, có chút du côn, có chút hư hỏng, ngàn năm cũng không thay đổi.
Tả Á nhìn ánh mắt lo lắng của Chung Dương, nhìn khuôn mặt anh tuấn của anh, lòng vẫn cảm thấy có chút buồn bã không nói lên lời, nhưng, tất cả đều đã là quá khứ rồi, bây giờ bọn họ chỉ là bạn bè, cô lắc đầu, mỉm cười nói: “Không cần, em tự gọi xe về được.”
Chung Dương cười vô lại nói: “Thế nào, sợ anh có ý đồ bất chính với em à? Đối với anh, em là người có chồng rồi, hiện tại anh không có chút hứng thú nào đâu.”
“Anh ít lắm mồm lại đi, em đi trước đây.” Tả Á cười nói xong, nhìn Lô Hi nói: “Hẹn gặp lại.”
Tả Á xoay người đi, nhưng Chung Dương cũng chưa rời đi, ánh mắt thâm thúy bây giờ không có sự nhẹ nhõm, mà chỉ có u buồn, vẫn nhìn theo bóng lưng mảnh khảnh của Tả Á, ngây người đến mất hồn.
Lô Hi không vui đẩy Chung Dương mấy cái: “Tổng giám đốc Chương, nhìn đủ chưa, mau đi lấy xe đi.”
Chung Dương cau mày, nụ cười trên mặt đã biến mất từ lúc nào, anh liền đi về phía chỗ đậu xe, Lô Hi cũng vội vàng đi theo, hai người lên xe, Lô Hi ngồi cạnh Chung Dương, lườm anh: “ Sao lại không nói cho cô ta biết, hôm nay chúng ta ly hôn? Bây giờ chỉ cần cô ta đồng ý là hai người lại có thể ở bên nhau.”
“Ít xen vào việc của người khác đi!” Chung Dương khởi động xe, liền xe chuyển bánh, quay đầu lại, anh lái xe ra khỏi bệnh viện. Kết hôn, ly hôn, ở bên nhau, nếu quả thật đơn giản như thế thì thật là tốt.
Lô Hi hừ lạnh một tiếng: “Chung Dương, mặc dù chúng ta không còn là vợ chồng nữa, nhưng vẫn là đối tác, chú ý giọng điệu của anh đấy.”
Chung Dương dừng xe, không vui nhìn Lô Hi, mặt lạnh nói: “Xuống xe!”
Lô Hi lại không hề sợ bộ dáng này của anh, quay đầu, không chịu yếu thế mà nói: “Tại sao