Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343864
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3864 lượt.
òn có chút phản kháng mỗi khi hai người ân ái, cô không còn thoải mái như trước nữa. Anh nghĩ mình có thể đối xử tốt với cô, muốn có thời gian để chăm sóc cô, nhưng gần đây anh thật sự rất bận.
Thích có đủ hay không, có đủ hay không, đối với anh mà nói, có lẽ là đủ, nhưng đối với Tả Á, chỉ là hơi có cảm giác với người đàn ông sống cùng với mình, liệu có đủ hay không?
Kiều Trạch cầm bàn tay có chút lạnh lẽo của Tả Á, gần đây khí sắc của cô không được tốt, gầy đi rất nhiều, bồi bổ thế nào cũng không tăng cân được: “Ngày mai anh phải đi công tác, em cùng đi với anh.” Không thương lượng, không phải là hỏi ý kiến, mà là trực tiếp quyết định, anh muốn cô cùng đi với anh.
Tả Á suy nghĩ một chút, mình đã hẹn với bác sĩ rồi, ngày mai cô phải làm kiểm tra tổng quát, nhưng cô chưa nói những chuyện này với Kiều Trạch, muốn đợi đến khi có kết quả, mới nói cho anh hay: “Anh còn phải đi làm việc, em đi lại khiến anh phân tâm vì phải chăm sóc cho em, hơn nữa em còn có việc, em ở nhà chờ anh, có được không?”
Lông mày Kiều Trạch khẽ nhíu lại, xem ra lá gan của cô ngày càng lớn rồi, hơn nữa lại càng ngày không biết nghe lời, anh đã nói như thế mà dám từ chối. Anh nhìn gương mặt gầy gò của cô, chân mày càng nhíu chặt hơn, “Có chỗ nào không thoải mái không, chút nữa anh dẫn em đến bệnh viện.”
Ngón tay Tả Á chọc chọc vào lồng ngực rắn chắc của Kiều Trạch, dặn dò: “Em không sao, ngược lại là anh đó, không được làm việc quá sức, tổn hại đến thân thể, tiền lúc nào kiếm cũng được, không được quá liều mạng.”
Kiều Trạch cau mày, đưa tay giữ lấy gáy Tả Á kéo lại, Tả Á liền ngã vào ngực anh, Kiều Trạch liền ôm lấy eo cô, nâng cô lên, vác trên vai.
“Này, này, Kiều Trạch…….Anh đừng coi em là bao cát chứ.” Quả đấm nhỏ của Tả Á nện vào ngực Kiều Trạch nhưng lại giống như gãi ngứa. Sau khi Kiều Trạch ném cô trên giường, liền đưa tay cởi bỏ áo ngủ ra, làm lộ ra lồng ngực rắn chắc, rồi sau đó liền nhảy về phía Tả Á.
“Kiều Trạch…….Em còn chưa rửa bát, để em …….”
“Anh nhịn em lâu lắm rồi.” Kiều Trạch nói, khuôn mặt lạnh lùng đầy vẻ đe dọa, nếu cô còn dám cự tuyệt, anh cũng sẽ không khách khí nữa, đã mấy ngày nay anh không được giải toả rồi…….
Tả Á nhìn bộ dạng hung hăng của Kiều Trạch, như muốn nói hôm nay không muốn cũng phải cho, hơn nữa còn phải cho nhiều, Tả Á chớp chớp mắt nhìn Kiều Trạch, đáng thương kêu lên: “A…….Cứu mạng, có dê xồm…….”
Lời Tả Á bất thình lình bay ra khiến gương mặt lạnh nhạt của Kiều Trạch co giật mấy cái. Còn biết đùa cơ đấy. Ngay sau đó khóe môi anh liền cong lên rồi mạnh mẽ hôn môi của cô, lần này lại phải xa nhau nhiều ngày.
Anh phải thực hiện quyền lợi của mình đã…….Anh bất chấp tất cả mãnh liệt muốn người phụ nữ phía dưới, nhìn đôi mắt quyến rũ mê ly của cô khi nằm phía dưới anh, nhìn cô khi ở phía dưới anh mà đạt tới cao triều.
Khi Kiều Trạch kích tình bên trong cơ thể Tả Á, Tả Á nghe được tiếng Kiều Trạch nỉ non cái gì đó. Âm thanh nhỏ đến mức không thể nghe được, nhưng cô lại nghe thấy rất rõ, Kiều Trạch nói “Đừng rời bỏ anh”. Thân thể của anh đè trên người cô, cô không nhịn được ôm lấy anh thật chặt, em sẽ không rời bỏ anh, cả đời này…….
Kiều Trạch đi công tác, Tả Á lại đến bệnh viện làm kiểm tra. Lần đầu tiên cô tới kiểm tra là khi cô ngất xỉu ở khu thương mại, Chung Dương đã bắt ép mà đưa cô tới. Sau khi tới bệnh viện, miêu tả triệu chứng, kiểm tra một chút, lúc ấy bác sĩ nói tình trạng của cô không được tốt lắm, muốn cô mau chóng sắp xếp thời gian để kiểm tra lại lần nữa.
Cô không cảm thấy mình sẽ bị bệnh gì nặng cả, bởi vì trừ khi cô bị choáng váng đầu óc, mất hết sức lực, tinh thần ra thì không có biểu hiện gì xấu cả, có lẽ cô chỉ bị thiếu máu nhẹ thôi. Nhưng Chung Dương lại bị lời của bác sĩ hù dọa, vẫn luôn thúc giục cô đến kiểm tra lần nữa.
Tả Á biết, Chung Dương là vì lo lắng cho cô nên mới thường xuyên gọi điện cho cô, để cô sắp xếp thời gian đi làm kiểm tra, nhưng cô lại kéo dài thêm mấy ngày nữa. Sau khi làm kiểm tra chẩn đoán chính xác, ba ngày sau mới có kết quả.
Lúc cô đến bệnh viện để lấy kết quả kiểm tra, cô chỉ đi có một mình, Kiều Trạch vẫn đang công tác ở nước ngoài chưa về. Tả Á rất ghét mùi bệnh viện, nhưng cô không thể không đến, lúc đi tới phòng bệnh, Tả Á lại thấy Chung Dương ở đó, sắc mặt của anh…….nói thế nào nhỉ, giống như người chết rồi ấy, cái ý nghĩ này đột nhiên xuất hiện trong đầu Tả Á, cô vội vàng lắc đầu, mình đang nghĩ cái gì vậy, sao lại nghĩ đến chuyện xui xẻo như vậy.
Chung Dương vừa thấy Tả Á liền giấu đi vẻ mặt nặng nề vừa rồi, miễn cưỡng cười, muốn nói cái gì, nhưng lại phát hiện cổ họng bị nghẹn lại, không nói được lên lời.
“Kết quả ra sao?” Tả Á hỏi.
Bác sĩ nhìn Chung Dương, rồi sau đó mới nói với Tả Á: “Người nhà của cô không tới đây sao? Tôi cần nói chuyện với người thân cô.”
Trong lòng Tả Á lại xuất hiện dự cảm không lành, cô bị bệnh nặng gì sao? Cô kiên quyết lắc đầu, có chút kích động nói: “Tôi là người bệnh, thân thể là của tôi, nói với tôi là được rồi, không cần gọi người thân đến.”
Trong mắt Chu