Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343857
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3857 lượt.
ng Dương mắt lóe lên tia lo lắng, “Tiểu Á, kết quả kiểm tra vẫn chưa có, nếu không…….Anh dẫn em ra ngoài đi dạo một chút được không?”
Tả Á lắc đầu, cô không tin lời Chung Dương nói, kết quả là đã có rồi, Chung Dương và bác sĩ nhất định là đang giấu cô chuyện gì đó, cô cố gắng không kích động nữa, mà thật bình tĩnh nói: “Tôi muốn biết kết quả thật, được không? Tôi có quyền được biết kết quả, dù tốt hay xấu, tôi cũng đều phải biết.”
Người Phụ Nữ Ở Trong Nhà
Lúc đang công tác ở nước ngoài, điện thoại di động của Kiều Trạch chợt nhận được một tin nhắn, người gửi là Tình Văn, nội dung tin nhắn là một tấm hình, mà người trong hình chính là vợ anh, Tả Á, đang đeo một cặp kính đen, mắt kính to đùng gần như có thể che kín hết dấu tay trên một bên mặt của cô, cô đang được Chung Dương ôm lên xe.
Kiều Trạch nhìn bức hình, gương mặt của anh cũng dần dần âm trầm đến đáng sợ, trái tim như bị một con dao sắc chém vào, bàn tay cầm điện thoại di động run lên, lửa giận trong lòng bừng bừng bốc lên, “Bốp” một tiếng, chiếc điện thoại bị ném lên bàn, ánh mắt lạnh lùng lúc này tràn đầy giận dữ, đây chính là lý do cô không muốn đi công tác cùng với anh sao?
Ngay lúc Kiều Trạch giận dữ không có chỗ phát tiết, đột nhiên chuông điện thoại di động vang lên, cắt đứt nỗi thống khổ và tức giận của anh, anh lạnh lùng cầm điện thoại di động lên, bắt máy, giọng nói lạnh lẽo mang theo sự tức giận nói với đầu dây bên kia: “Tình Văn, đừng sử dụng những thủ đoạn mờ ám này nữa, hiểu không?”
Tình Văn có chút ấm ức nói: “Anh à, anh không vui cũng không được lôi em ra trút giận chứ, em chỉ muốn cho anh biết, cô ta không yêu anh, người cô ta yêu là người đàn ông khác, em chỉ hi vọng tình cảm chân thành của anh không bị cô ta lừa gạt mà thôi.”
Nếu như anh đồng ý nói lời ly hôn…….
Bi thương, khổ sở, mâu thuẫn, có thể bớt đi một chút hay không…… ?.
Mỗi chữ giống như một lưỡi dao sắc bén xuyên thấu trái tim của anh, cô hối hận, hối hận vì đã tái hôn, hối hận vì đã lựa chon anh, cuối cùng cô cũng không có cách nào yêu anh.
Thích, cũng chỉ là một câu chuyện cười mà thôi, trong lòng Kiều Trạch đau đớn từ từ đóng băng lại, nguội lạnh, trang sách được anh nặng nề khép lại, đặt lên giường, gương mặt tuấn mỹ chỉ còn lại sự đau đớn, ngay sau đó lạnh lẽo dần.
Kiều Trạch tắm rửa xong đi ra ngoài, Tả Á đang ở phòng khách chờ anh, muốn cùng anh ăn cơm tối, Kiều Trạch lại ôm lấy Tả Á, đôi môi mỏng hôn lên môi của cô. Vẫn là nụ hôn của Kiều Trạch, vẫn là bàn tay Kiều Trạch đang dao động trên người cô, nhưng, Tả Á lại cảm thấy như thiếu cái gì đó.
Áo ngủ bị bàn tay anh lột ra từng mảnh, cô bị anh hôn, bị anh vuốt ve, trêu chọc đến mụ mị đầu óc, lảo đảo trở lại phòng ngủ, hai người cùng nhau ngã xuống chiếc giường lớn, anh tiến vào thật sâu trong cô, giống như muốn dùng cách này để chạy thẳng vào trái tim cô…….Nhưng, khi kích tình bộc phát, anh cũng biết, vĩnh viễn sẽ không có ngày đó…….
Ngày hôm sau, Kiều Trạch đưa Tả Á đến công ty, Tả Á muốn xin nghỉ việc, như vậy mới có thêm nhiều thời gian ở bên cạnh chăm sóc Kiều Trạch. Tả Á viết đơn từ chức, nộp lên.
Buổi chiều, giờ tan ca, Kiều Trạch có việc bận nên không thể tới đón cô, liền nhờ Trương Chính tới đón cô, hai người chào hỏi nhau, lúc Tả Á đang định lên xe, lại chợt nghe thấy có người gọi tên cô. Cô quay đầu nhìn lại, liền nhìn thấy Tình Văn, khỏe khoắn xin đẹp, giống như một đóa hoa hồng đang nở rộ, còn cô lại giống như một cánh hoa nhỏ bé khô héo…….Trong lòng Tả Á tối tăm không chút ánh sáng.
Tình Văn đi tới gần, nói : “Chị dâu, đang vội vã về nhà sao? Tôi muốn mời chị một ly cà phê, chị sẽ không từ chối chứ?”
Trương Chính nhìn Tình Văn, nhướn mày : “Ơ, sao cô lại không mời tôi? Chị dâu lên xe đi, em đưa chị trở về, chị đừng để ý tới cô ta.”
Quả thật Tả Á cũng không có gì để nói với Tình Văn, liền lên xe, thế nhưng Tình Văn cũng nhanh chân lên xe theo : “Vừa đúng lúc mấy ngày nay tôi không gặp anh Kiều rồi, đến nhà gặp anh ấy cũng được.”
Trương Chính sao lại không nhận ra được suy nghĩ của Tình Văn có chứ, anh không nhịn được nói: “Văn Văn, cô đừng quá đáng, xuống xe, mau về nhà đi.”
Tình Văn liếc Trương Chính, có chút ấm ức nói: “Anh Trương, sao anh lại nói nhiều như vậy ? Tôi tìm chị dâu, chứ có tìm anh đâu, anh ít nói lại đi.”
Cuối cùng Tả Á cũng đành xuống xe cùng Tình Văn đến một quán cà phê gần đó, ngồi vào một không gian yên tĩnh trang nhã, gọi cà phê, sau khi Tình Văn nhấp một ngụm, đôi mắt sáng rực của cô ta nhìn vào gương mặt trắng bệch đến lạ kì của Tả Á : “Tả Á, tôi rất yêu Kiều Trạch, vì anh ấy, tôi có thể đi làm bất cứ chuyện gì. Tả Á, tôi hận cô, cô biết không, sau khi cô và Kiều Trạch ly hôn, tôi đã cố gắng để trở thành vợ của Kiều Trạch, tôi đã rất vui mừng, cô biết không? Nhưng, cô lại trở về, không nói hai lời, liền đòi tái hôn với anh ấy…….Giấc mơ của tôi đột nhiên tan vỡ, cô biết làm sao tôi có thể sống được đến bây giờ không? Trái tim đã chết rồi…….”
“Như