Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343826
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3826 lượt.
iều Trạch mỉm cười, đưa tay sờ đầu Tiểu Duyên : “Chúng ta cùng nhau chờ mẹ trở về.”
Ba năm sau.
Một lần đợi, chính là ba năm, Tiểu Duyên đã được sáu tuổi rồi.
Tiểu Duyên là bảo bối trong nhà, Kiều Trạch lại vô cùng trân trọng đứa con tưởng đã mất lại tìm được này, cho dù phải chịu nhiều đau đớn, nhiều nỗi bi thương hơn nữa, anh cũng cố đè nén xuống. Lúc Tiểu Duyên mới vừa trở về thằng nhóc không chịu gọi anh là ba, có lẽ nó cần thêm thời gian để chấp nhận. Lúc anh bận rộn việc công ty cũng sẽ mang Tiểu Duyên theo, không, phải là gọi Lạc Kỳ, anh cho đặt tên cho Tiểu Duyên là Lạc Kỳ, Kiều Lạc Kỳ.
Cậu nhóc rất thông minh, càng lớn càng có khuôn có dạng, trở thành một cậu nhóc thông mình, nghiêm nghị, lạnh lùng, nhưng cũng rất nghịch ngợm, dùng trí thông minh của cậu giúp ba cậu xua đuổi không ít những người phụ nữ có ý đồ xấu. Còn Kiều Trạch thì yêu thương Lạc Kỳ đến tận xương tủy.
Thời gian ngày lại ngày trôi qua, con trai cũng ngày từng ngày lớn lên, Kiều Trạch vẫn nhớ như in ngày Lạc Kỳ gọi anh là ba, khi đó trái tim anh vô cùng vui sướng cũng hết sức xót xa.
Đó là ba năm trước đây, đột nhiên cả nhà không tìm thấy Lạc Kỳ đâu cả, anh lại một lần nữa ném trải mùi vị của sự sợ hãi. Dò hỏi khắp nơi mới biết có một đứa bé đi lên xe buýt một mình, Kiều Trạch vội liên lạc với công ty xe buýt, từ đó mới tìm được Lạc Kỳ, cậu đã đến nơi hiến tuỷ.
Cậu chỉ mới có ba tuổi mà cái gì cũng biết, bọn họ cứ cho rằng đứa bé ba tuổi không hiểu gì, nhưng kỳ thật cậu lại luôn ghi nhớ tất cả mọi thứ.
Cũng không biết do đâu cậu biết được Tả Á bị bệnh bạch cầu, biết Tả Á cần phải có tuỷ sống, chỉ biết lúc anh chạy tới đó liền nghe thấy Lạc Kỳ dùng giọng nói non nớt của mình nói: “Mẹ của cháu bị bệnh bạch cầu, cháu muốn cứu mẹ, nhưng…….cháu không biết mẹ đang ở đâu.”
Trái tim của anh đau như bị dao cứa, vội chạy tới ôm Lạc Kỳ vào trong ngực, hai ba con ôm nhau thật chặt, anh không nhịn được mà rơi nước mắt : “Con của ba!”
Giọng nói non nớt nhưng lại rất kiên định của Lạc Kỳ đột nhiên vang lên bên tai anh: “Ba, Lạc Kỳ muốn cứu mẹ!”
Lạc Kỳ trưởng thành sớm khiến cho anh rất đau lòng, đó là lần đầu tiên Lạc Lỳ gọi anh là ba, kể từ ngày đó, anh hoàn toàn tỉnh táo lại, không uống rượu cả ngày nữa, không chán chường nữa, không bất ổn nữa, anh cứ thế mà từ từ tỉnh lại, cố gắng làm một người cha tốt, không để cho mình biến thành một con ma men.
Vì muốn cứu mẹ, Lạc Kỳ đã ghi danh, chuẩn bị hiến tủy, nhưng, vẫn không có ai tìm đến bọn họ xin tủy, có lẽ là vì không phù hợp…….có lẽ vì…….Kiều Trạch không dám nghĩ tới.
Kiều Trạch đứng dưới tán cây, bóng dáng cao lớn gầy gò, một người một cây, lộ ra vẻ thê lương, đôi mắt đen của anh nhìn biển hoa hướng dương xinh đẹp, cả một biển vàng, đẹp đẽ vô cùng. Thời gian trôi qua, hoa vẫn nở như cũ, nhưng Tả Á…….lại vẫn chưa trở về.
Anh đã tìm kiếm cô trong tuyệt vọng, cả trái tim và thân thể đều quá sức mệt mỏi rồi. Tả Á không bao giờ trở về nữa sao? Ôm lấy một tia hi vọng, nhưng theo thời gian lại dần biến thành tuyệt vọng, khiến cho anh không thể nào gắng gượng được nữa, muốn gục xuống, muốn dùng một cách khác để có thể gặp cô, anh nghĩ đến casic chết, chết rồi có thể được ở bên cô không……. ?
Một bàn tay nhỏ bé nắm lấy tay anh, anh cúi đầu nhìn, là con trai bảo bối của anh, con trai chính là sức mạnh để anh tiếp tục chống đỡ. Chậu ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, dùng cặp mắt đen to tròn kia nhìn anh : “Ba, ba đang nhớ tới mẹ sao?”
“Lạc Kỳ !” Kiều Trạch khom lưng bế con trai lên, Lạc Kỳ là cái tên anh và Tả Á nghĩ ra, chờ sau khi tìm được Tiểu Bảo sẽ đặt cho Tiểu Bảo cái tên này, Lạc Kỳ, Kiều Lạc Kỳ.
Lạc Kỳ vòng tay ôm cổ Kiều Trạch, nhìn ánh mắt của Kiều Trạch, cậu biết ba cậu đang rất đau lòng, hai mắt ba đỏ ngầu, chắc chắn là ba đang nhớ mẹ. Mỗi lần nghĩ về mẹ, ba sẽ uống rượu, sẽ biến mất, sau này cậu mới biết được, ba biến mất vài ngày là để tới nơi này. Sau đó cậu và ba cùng đến đây, cậu không muốn một mình ba chịu khổ sở, không muốn nhìn thấy bóng lưng cô đơn của ba, cậu muốn cùng ba nhớ mẹ, chờ mẹ trở về.
Ba rất tuấn tú, cũng rất đặc biệt, bởi vì, tóc ba màu trắng, nhưng cũng không hề ảnh hưởng đến sự đẹp trai của ba, cũng càng làm thêm vẻ cá tính, giống như những nhân vật nam lạnh lùng trên TV đó.
Cậu hỏi bà ngoại và ông ngoại, tại sao tóc ba lại màu trắng, ông ngoại nói, bởi vì ba đã phải chịu một đả kích rất lớn. Đả kích đó, là mẹ sao? Bởi vì, mẹ bị bệnh, hơn nữa…….có thể mẹ sẽ không về được nữa, trong lòng Lạc Kỳ cũng có chút khó chịu, mẹ có biết cậu và ba vẫn đang đợi mẹ không?
Lạc Kỳ và Kiều Trạch vẫn ở đến ở một ngày rồi mới về nhà. Nhà, đã từng có Tả Á, Tả Á đã từng ở trong căn nhà này, nhưng hiện tại chỉ có Kiều Trạch và Lạc Kỳ. Hai ba con trông coi căn nhà này chờ Tả Á trở về.
Ban đêm, Lạc Kỳ gối lên cánh tay Kiều Trạch, nghe anh kể chuyện quân sự rồi mới đi ngủ. Kiều Trạch đắp chăn cho Lạc Kỳ, nhưng không ngủ được, đứng dậy xuống giường, ra khỏi phòng ngủ, đi lên lầu, nằm trên ghế sofa, nhìn cặp ly trên bàn, cả đêm không chợp