watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343832

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3832 lượt.

cũng không nói được, cũng không có cơ hội được nói ra. Anh muốn cô sống hạnh phúc, nhưng cuối cùng, người tổn thương cô sâu sắc nhất chính là anh, chính anh làm tổn thương người phụ nữ anh yêu, người phụ nữ duy nhất anh yêu trong suốt cuộc đời này.
“Tả Á…….!” Anh kêu tên cô, cả thân thể lẫn trái tim đều co rút đau đớn, thân thể anh vì đau đớn mà gập lại, rồi ngã vật xuống đất, khóc rống lên, nước mắt lành lạnh từ trong hốc mắt như nước vỡ đê không có cách nào kiềm chế được mà rơi xuống.
“Tả Á…….!” Anh bi thương gọi cô.
Sau lưng bức thư xuất hiện một dòng chữ: Tả Á, anh chỉ cho em ba năm, đến lúc đó nếu em không trở lại anh sẽ dùng cách khác để tìm em.
Anh gấp bức thư lại, đặt vào trong hộp, chôn xuống.
Đã lâu rồi Kiều Trạch không hề đoái hoài gì đến chuyện của công ty, hơn một tháng nay kể từ ngày Tả Á biến mất, anh trở nên chán nản, không có chút tinh thần nào, cả ngày chỉ nhốt mình bên trong căn phòng nhỏ của Tả Á, nơi này có đồ đạc của cô, có mùi hương của cô, có hơi thở của cô, mỗi ngày anh đều uống say khướt, dường như chỉ có như thế này, anh mới có thể sống tiếp được.
Kiều Vân sốt ruột, Điền Văn Lệ cũng sốt ruột, tất cả mọi người đều sốt ruột, nhưng không một ai có thể khơi lại được ý chí tiếp tục sống của Kiều Trạch, linh hồn của anh như đã theo Tả Á rời đi, chết rồi, chỉ còn lại một cái xác cùng làm bạn với rượu.
Nhưng, rượu cũng không thể khiến anh quên được khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Tả Á khi nhìn thấy anh và Tình Văn ở cùng với nhau.
Rượu cũng không thể khiến anh quên dược ánh mắt đau đớn của Tả Á khi nhìn thấy Tình Văn ở trong căn nhà của hai người.
Rượu không thể để cho anh quên được lúc cô ngã bệnh, anh lại hoàn toàn không hay biết, để cô ở nhà một mình, chờ đợi một mình, một mình chịu đựng sự hành hạ của bệnh tật, cô đơn một mình, một mình ở trong căn nhà trống rỗng.
Cả đêm say rượu, đến lúc trời sáng, Kiều Trạch cũng không tỉnh dậy, cửa căn nhà trọ nhỏ chợt bị người đẩy ra, đi vào, mà Kiều Trạch, người đang nằm trên ghế sofa, không hề để ý, nằm ở đó như người đã chết.
Từ Bân bước vào đưa tay đẩy Kiều Trạch một cái, gọi: “Anh Kiều, tỉnh lại đi.”
Kiều Trạch không có phản ứng gì, chỉ không kiên nhẫn hất tay Từ Bân ra, Từ Bân có chút áy náy quay lại nhìn hai người một lớn một nhỏ vừa đi vào phòng cùng anh, cuối cùng anh đưa tay túm Kiều Trạch: “Lão đại, có người tìm anh, anh nên gặp họ, nếu không gặp nhất định anh sẽ phải hối hận.”
Kiều Trạch bị Từ Bân không ngừng làm phiền, bộ dạng giận dữ, mày đẹp nhíu chặt, gương mặt lạnh lùng không chút nhiệt độ, đôi mắt đen mang theo một chút không kiên nhẫn, lạnh lùng quét qua hai người vừa tới.
Tầm mắt của anh rơi ngay vào một cậu nhóc đứng cạnh bàn trà. Anh nhìn cậu nhóc kia, đứa bé kia cũng nhìn anh, một đôi mắt to đen láy nhìn anh như nhìn thấy động vật quý hiếm.
Lòng Kiều Trạch như bị một vật bặng đánh vào, đứa nhỏ này sao lại quen thuộc như vậy? Dường như nó đã từng tồn tại trong đầu anh.
Tầm mắt Từ Bân cũng không ngừng đảo qua Kiều Trạch và đứa bé kia đang nhìn nhau, vẻ mặt nghi hoặc, còn có chút kích động, anh đặt mông ngồi xuống bên cạnh Kiều Trạch, vỗ vỗ vai anh: “Anh Kiều, anh có nhận ra rằng gương mặt tên nhóc này rất giống anh không?”
Kiều Trạch đẩy Từ Bân ra, khó nén được kích động trong lòng, vẻ mặt uể oải mất tinh thần trước đây cũng dần biến mất, anh vươn tay ôm lấy cậu nhóc, rút ngắn khoảng cách giữa anh và cậu nhóc lại, tay khẽ run, tiếng nói phát ra nhưng lại không có âm thanh nào, một lát sau, Kiều Trạch mới tìm lại được tiếng nói của mình: “Con…….tên là gì?”
Cậu nhóc nhíu nhíu mày, nhìn về phía người bên cạnh anh, rồi sau đó dùng thái độ rất kiên quyết dứt khoát nói với Kiều Trạch: “Viện trưởng nói, không thể nói cho người lạ biết tên của mình.” Bộ dạng nhỏ bé này hoàn toàn giống với khí thế của Kiều Trạch, cho dù chú có đẹp trai, cũng không cho chú mặt mũi, cho dù chú có mái tóc trắng dễ nhìn, cũng không ngoan ngoãn khuất phục chú.
Người vẫn đứng bên cạnh tên nhóc vội lên tiếng: “Xin chào anh Kiều, tôi là viện trưởng cô nhi viện, nơi Tiểu Á từng làm công tác xã hội. Chẳng qua…….Nói thật, đứa nhỏ này thật sự rất giống anh Kiều.” Nói xong lại ngồi xổm xuống, nói với tên nhóc: “Chào chú, nói cho chú ấy biết tên của con đi, đây là lễ phép, chú ấy không phải là người xấu.”
Cậu nhóc nghe viện trưởng nói như vậy, lúc này mới đưa bàn tay nhỏ bé ra, tỏ vẻ hữu nghị, bộ dáng như một ông cụ non, còn nhỏ mà rất thông minh lanh lợi nói: “Chào chú, cháu tên là Tiểu Duyên.”
Khuôn mặt lạnh nhạt của Kiều Trạch thoáng do động, kinh ngạc vươn tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm nhũn của Tiều Duyên, tựa như đang nắm lấy hi vọng của mình.
Tiểu Duyên, Tiểu Duyên, không phải chính là đứa bé mà Tả Á luôn muốn đến thăm sao? Kiều Trạch không nhịn được mà kéo Tiểu Duyên lại gần, tại sao khi thấy đứa bé này trái tim của anh lại có những cảm giác khó tả, cảm động, chua xót như vậy? Trong đầu anh lại chợt thoáng qua cái gì đó, đúng rồi, Tả Á đã từng cho anh xem album ảnh của Tiểu Bảo.
Đứa nhỏ tr