watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343831

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3831 lượt.

ước mắt này không chỉ giống anh, mà còn giống với Tiểu Bảo lúc lớn. Tiểu Bảo! Tiểu Duyên có phải là Tiểu Bảo của anh không? Chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên hay là kì tích xuất hiện? Trái tim chán nản, chết lặng của Kiều Trạch bấy lâu nay như được ánh sáng chiếu tới, anh ôm Tiểu Duyên thật chặt, không chịu buông tay.
Anh sợ đây là mơ, sợ là mơ.
Thì ra Tiểu Duyên bị chuyển đến Cô Nhi Viện của thành phố A là do Cô Nhi Viện trước kia nó ở bị đóng cửa, viện trưởng nghĩ đến tình cảm đặc biệt của Tả Á đối với Tiểu Duyên nên muốn đưa Tiểu Duyên đến gặp Tả Á. Đáng tiếc lại không liên lạc được với Tả Á, không thể làm gì khác đành tìm đến công ty của Kiều Trạch,
viện trưởng không hề hay biết Tả Á đã không còn ở thành phố A nữa rồi.
Sau khi làm phẫu thuật, thân thể của Tiểu Duyên đã tốt lên rất nhiều, hoàn toàn là một đứa trẻ khỏe mạnh khiến Kiều Trạch yên tâm rất nhiều, khỏe mạnh mới là quan trọng nhất, không phải sao? Mặc kệ Tiểu Duyên có phải là con của anh và Tả Á không, đứa trẻ này Kiều Trạch đã quyết định nuôi nó.
Kiều Trạch đột nhiên trở lại bình thường, Kiều Vân và Điền Văn Lệ đã vô cùng giật mình rồi, nhưng khi thấy Kiều Trạch mang Tiểu Duyên về, bọn họ lại càng thêm kinh hãi.
Nếu như nói Tiểu Duyên không phải là con của Kiều Trạch, Kiều Vân nguyện đâm vào mắt mình. Nếu như Tiểu Duyên không phải là con cùa Tả Á, thế thì Điền Văn Lệ cũng muốn như ông vậy.
“Quá giống, quá giống.” Điền Văn Lệ ôm Tiểu Duyên, lệ nóng quanh tròng, nếu như đây thật là Tiểu Bảo đã bị mất tích trước đó, hôm nay trở về bên cạnh bọn họ thì thật tốt quá. Tả Á biết được nhất định sẽ rất vui mừng.
Kiều Trạch đứng bên cạnh nhìn Tiểu Duyên đến ngẩn người, gương mặt lạnh nhạt gầy gò của anh hiện lên bao cảm xúc phức tạp, Tiểu Duyên là Tiểu Bảo của anh, anh tin chắc, anh hi vọng, đáy lòng như một dây cung bị kích thích nhẹ nhàng mà cảm động.
Kiều Vân cảm thấy Tiểu Duyên chính là phiên bản thu nhỏ của Kiều Trạch, mà Điền Văn Lệ lại cảm thấy giống Tả Á hơn. Hai người tranh luận không nghỉ, ngày hôm sau còn gọi mọi người đến để phân giải. Cuối cùng người nhà Tả Á cảm thấy Tiểu Duyên giống Tả Á, còn bên nhà Kiều Vân, bao gồm Mạch Tử và mẹ Mạch Tử lại cảm thấy đứa bé giống Kiều Trạch hơn.
Điền Văn Lệ còn không ngừng lấy ảnh Tả Á khi còn bé ra so sánh, còn Kiều Vân cũng lấy ảnh Kiều Trạch khi còn bé ra.
Nhìn mấy tấm ảnh lúc nhỏ của Kiều Trạch liền cảm thấy Tiểu Duyên chính là phiên bản thu nhỏ của Kiều Trạch, lúc nhìn ảnh Tả Á, lại cảm thấy thằng bé rất giống Tả Á. Điều này càng khiến bọn họ càng thêm chắc chắn vào suy nghĩ của mình, Tiểu Duyên chính là con của Kiều Trạch và Tả Á !
Có lẽ trẻ con vẫn luôn rất vô tư, mặc cho người lớn hai nhà kích động, Tiểu Duyên nằm trên giường lớn an tĩnh ngủ thiếp đi.
Mọi người vẫn không ngừng tranh luận Tiểu Duyên giống ai. Mà Kiều Trạch lại ngồi xuống bên cạnh Tiểu Duyên, đôi mắt đen không chớp mắt nhìn thằng bé. Tiểu Duyên là đứa con đã mất của anh và Tả Á sao? Tuổi của nó và Tiểu Bảo cũng sêm nhau, là con trai của anh, đúng, là con trai của anh và Tả Á, mỗi lần nhìn thấy Tiểu Duyên, anh đều tự nói với mình như vậy.
Mạch Tử đặc biệt đi máy bay bay tới, nhìn Kiều Trạch tiều tuỵ, gầy đi rất nhiều, cô hỏi: “Cậu, cậu tính nhận nuôi Tiểu Duyên à?”
Điền Văn Lệ nói: “Tiểu Duyên chính là con cháu nhà chúng ta, sao lại cần phải nhận nuôi, Tiểu Duyên…….là do Tiểu Á sinh ra…….” Điền Văn Lệ lại nhớ tới Tả Á, không biết cô sống chết thế nào, hốc mắt liền đỏ lên, không nhịn được mà lại khóc lên.
Mạch Tử nghĩ tới Tả Á, lòng cũng cảm thấy buồn bã, lại đột nhiên nghĩ đến cái gì đó : “Con có cách rồi, mọi người không cần phải tranh luận nữa, chúng ta mang Tiểu Duyên làm giám định ADN không phải tốt hơn sao, như vậy không cần phải nhận nuôi, cũng chứng minh được đứa bé là máu mủ của nhà chúng ta, chính thức nhận lại, cũng không phải dùng đến thân phận con nuôi mà chính là con ruột.”
Ý kiến của Mạch Tử nhận được sự đồng ý của mọi người, đến ngày đưa Tiểu Duyên đi giám định, mọi người trong nhà đều đi theo, viện trưởng cũng đi cùng, ai cũng cảm thấy đây là sự trùng hợp đến không thể tin được, nếu như Tiểu Duyên chính là con của Tả Á thì tất cả mọi chuyện dường như đã được định trước.
Tất cả mọi người nóng lòng mong đợi kết quả. Bọn họ nóng lòng muốn biết, đứa nhỏ này có phải là Tiểu Bảo hay không, có phải là đứa con đã mất của Tả Á không.
Tám ngày chờ đợi dài đằng đẵng, đến ngày có kết quả, tất cả mọi người đều khóc, kết quả giám định là Tiểu Duyên thật sự là con trai của Tả Á và Kiều Trạch, là đứa con mà Tả Á nhớ nhung đến đứt gan đứt ruột, chính là Tiểu Bảo đã bị bắt cóc đi, chính là đứa nhỏ đã phải trải qua nhiều trắc trở.
Thời khắc Kiều Trạch nhận được kết quả này, chỉ cảm thấy, trên đời này thật sự có kỳ tích, cảm thấy trái tim như được chất đầy bông gòn, trở nên mềm mại vô cùng, vui sướng vô cùng cũng đau đớn vô cùng.
Kiều Trạch ôm Tiểu Duyên thật chặt vào trong ngực, ôm lấy đứa con tưởng nha đã mất lại tìm lại được của anh, nỗi đau xót từ trong ngực lan dần ra.
Hố