watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343905

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3905 lượt.

ết định sao? Một năm nay em đều dùng thuốc tránh thai, anh không nói không có nghĩa là anh không biết!”
Tả Á nghẹn một hồi, quay đầu gằn từng chữ nói: “Phải, tôi uống thuốc tránh thai, vậy thì sao, bây giờ tôi vẫn chưa muốn có con.”
Kiều Trạch nhìn thẳng vào Tả Á, cô đơn xen lẫn tức giận hỏi: “Là không muốn có con, hay là không muốn có con với anh?”
Tả Á không khỏi nhớ lại đứa bé mà mình đã quyết định bỏ đi kia, trong lòng khó chịu không nói ra được, bực bội đáp: “Đúng, tôi không muốn có con với anh, cũng sẽ không cần con của anh!”
Khuôn mặt tuấn mỹ lạnh lùng của Kiều Trạch thoáng hiện lên vẻ đau đớn và giận dữ, anh lặng im nhìn Tả Á một hồi, cuối cùng thở hổn hển nổi giận rút người ra rồi rời đi.
Cả hai cứ mãi đối chọi gay gắt mà sống tiếp như vậy ư?
Nhất Thời Say Đắm
Kiều Trạch và Tả Á đối chọi gay gắt như thế không phải mới chỉ ngày một ngày hai, Kiều Trạch rất ít khi tức giận. Mỗi lần bị Tả Á chọc giận anh đều im lặng, mặc kệ cho Tả Á chọc giận anh, làm tổn thương anh thế nào, anh chưa bao giờ nổi nóng, càng không vung tay bỏ đi như thế.
Vậy mà hôm nay, Kiều Trạch lại bị cô chọc cho đến mức nổi nóng, không đúng, thay vì nói nổi nóng không bằng nói anh bị tổn thương.
Mà với Tả Á, cô cũng không cảm thấy vui vẻ gì, trút hận rồi lại chỉ thoáng thấy mất mác và bực bội. Bản thân càng ngày càng trở nên cay nghiệt, nhất là đối với Kiều Trạch. Chính cô cũng không còn nhận ra bản thân mình nữa, ngay cả cô cũng ghét chính mình hiện tại.
Thế nhưng, mỗi lần nhớ đến chính sự can dự của Kiều Trạch làm cho cô mất đi Chung Dương, khiến cô không thể ở bên người mình yêu nhất, tim của cô lập tức đối chọi với Kiều Trạch, những lời tổn thương người dù vô tình hay cố ý mà nói cả ra.
Cô vẫn không thể chấp nhận, không thể thoát ra khỏi cuộc chia tay với Chung Dương, càng không cách nào quên được Chung Dương, không cách nào quên được mối tình này. Bây giờ cô vẫn sống trong mối tình đã mất kia, từng chút từng chút chôn vùi bản thân, chôn mình cùng với đoạn tình cảm không bệnh mà chết ấy. Nhớ tới những chuyện không vui, trong lòng cô vẫn đau đớn vô cùng, đau đến tan nát cõi lòng.
Trời sắp hừng sáng Tả Á mới ngủ, nhưng vẫn ngủ không yên, luôn mơ về lúc vô tình quan hệ với Kiều Trạch, khi cô mang thai rồi hủy bỏ hôn ước với Chung Dương, mơ về cuộc chia tay đầy đau đớn và bất lực.
Sáng ngày hôm sau, Tả Á ngủ như không ngủ, có chút mơ màng, trong đầu suy nghĩ phải đi làm nhưng làm thế nào cũng không tỉnh táo được, cho đến khi trên trán cảm nhận được một nụ hôn mát rượi, nhẹ nhàng mềm mại mang theo yêu thương, trên trán bị một ngón tay mát mẻ chạm vào thì mới chợt tỉnh lại.
Vừa mở mắt ra, cô liền nhìn thấy bóng lưng Kiều Trạch, bóng dáng cao lớn rắn rỏi của anh đang mở cửa bước ra khỏi phòng ngủ. Anh đi làm, cô cũng rời giường, rửa mặt thay đồ, sau khi ăn sáng xong đã không còn sớm nữa.
Vội vội vàng vàng xuống lầu chạy đến trạm xe buýt, vừa đúng lúc xe buýt dừng lại bên trạm, Tả Á nhanh chóng lên xe, lại phát hiện trong xe trống rỗng, cô không khỏi thắc mắc, giờ này sao lại ít người thế này.
Nhìn ra phía ngoài xe lại thấy có rất nhiều người đứng đợi, nhưng không một ai lên chiếc xe này hết. Tài xế đang định khởi động xe chạy đi, Tả Á chợt kêu lên: “Chờ chút, xin lỗi, tôi muốn xuống xe!”
Tài xế dường như có chút khó xử, ấp úng nói: “Nhưng…..”
Tả Á gằn giọng nói: “Tôi muốn xuống xe, phiền chú mở cửa!”
Tài xế do dự một hồi cuối cùng vẫn mở cửa xe, Tả Á vội bước xuống xe, nghi ngờ nhìn chiếc xe mình vừa lên có gì đó không ổn, vừa nhìn mới phát hiện ra trên chiếc xe buýt xanh biếc kia có ghi một dòng chữ “Xe màu xanh phải tốn 10 tệ, xe màu đỏ phải tốn 5 hào!”
Cô mỗi lần đi xe chỉ nộp có một đồng tiền mà, Tả Á càng lúc càng thấy kỳ lạ, không nhịn được nghĩ đến Kiều Trạch. Tả Á nhìn quanh đám người, quả nhiên thấy được một khuôn mặt quen quen, dường như đã từng gặp qua người này bên cạnh Kiều Trạch.
Người nọ thấy Tả Á nhìn mình, không khỏi ngượng ngùng cười một tiếng đi tới, gật đầu chào: “Chị dâu, chào buổi sáng, thật trùng hợp nha, chị đi làm ạ?”
Tả Á suy nghĩ lại, người đàn ông trước mắt hình như tên là Trương Chính, cô cười cười nói: “Anh Trương vất vả rồi, sắp xếp mọi việc luôn rất chu đáo.”
“Lời nói của chị dâu em thật sự không hiểu, à… Em trễ làm rồi, em đi trước đây.”
Trương Chính to giọng nói xong, đưa tay chặn taxi chuồn mất. Ngồi trên xe rồi, Trương Chính nghĩ thầm, sáng sớm anh đã dẫn người đến ổn định trật tự, tuyên truyền hành động vĩ đại “xe xanh 10 tệ, xe đỏ 5 hào”. Đây chính là chiêu tuyệt diệu mà anh nghĩ ra được, cũng khiến Kiều Trạch tốn không ít tiền.
Vậy mà mới sang ngày thứ hai, đã bị Tả Á phát hiện. Hơn nữa còn với thái độ không có vẻ gì là cảm kích cả? Việc này không phải là khinh thường Kiều Trạch hay sao?
Kiều Trạch đáng phải tốn nhiều tâm sức thế sao? Chẳng qua vợ anh chỉ bị một ông chú đang tuổi mãn kinh mắng trên xe bus thôi mà.
Tiếc rằng video đấy là do anh vui sướng khi thấy người gặp họa mà đưa cho Kiều Trạch xem, cuối cù