watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343909

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3909 lượt.

iếp tục bận rộn, Tả Á vẫn đứng yên tại chỗ, vẻ mặt khó hiểu. Anh không về nhà là vì phải nhập viện sao…..
Tả Á cầm canh đã được nấu ngon lành, tiện đường ghé vào tiệm hoa đối diện bệnh viện mua một bó hoa, bước về phía phòng bệnh của Kiều Trạch.
Đi đến trước cửa phòng bệnh cô có chút e dè, do dự mất lúc, vươn tay định đẩy cửa đi vào, nhưng cuối cùng lại chỉ dám lén lút nhìn qua khe cửa.
Kiều Trạch nửa nằm trên giường, mặc quần áo bệnh nhân, khuôn mặt lạnh lùng dường như càng thêm âm trầm, trong con ngươi tựa hồ nổi lên sự giận dữ. Khi Tả Á muốn nhìn rõ chân bị thương của Kiều Trạch hơn chút nữa thì một bóng người duyên dáng chặn tầm mắt của cô lại, một người phụ nữ dáng người duyên dáng uyển chuyển đi đến bên giường của Kiều Trạch, vừa khéo che cả người anh.
Người nọ có một mái tóc dài như tảo biển, nhìn bóng lưng có thể tưởng tượng được đây là một phụ nữ xinh đẹp. Hình như cô ta đang gọt trái cây cho Kiều Trạch ăn. Người phụ nữ này là ai? Trong lòng Tả Á liền nổi lên nghi vấn.
Tả Á nhìn một lát rồi đứng thẳng người dậy, lùi về phía sau, trong lòng không rõ có cảm giác gì. Lúc lùi về phía sau cô chợt đụng phải thứ gì đó, Tả Á quay đầu lại nhìn, thấy một bác sĩ mặc áo blouse trắng, cô vội nói: “Thật xin lỗi, thật xin lỗi!”
“Hấp tấp vụng về!” Bác sĩ bị đụng trúng bực mình cau mày, xong định bước vào phòng Kiều Trạch. Tả Á thấy vậy liền ngăn lại, “Bác sĩ, xin chờ một chút!”
Bác sĩ cau mày nhìn Tả Á, không kiên nhẫn hỏi: “Có chuyện gì?”
Tả Á chỉ chỉ cửa phòng bệnh, nhỏ giọng hỏi: “Người ở bên trong, chân của anh ấy, có nghiêm trọng không? Ý tôi là, sẽ nhanh hồi phục chứ?”
Bác sĩ nghi ngờ nhìn Tả Á, “Lấy tấm thép ra rồi, chỉ nghỉ ngơi một thời gian là được…..”
Tả Á đột nhiên đặt hộp giữ nhiệt trong tay vào tay bác sĩ, “Làm phiền anh giao thứ này cho anh ấy, cám ơn!”
Nói xong còn khom người cúi chào, sau đó xoay người rời đi, bước chân vội vàng, bóng lưng thẳng tắp, để mặc bác sĩ phía sau không hiểu gì cả.
Tả Á ra khỏi cửa bệnh viện, mới cảm giác được trong tay mình đang cầm thứ gì đó, cúi đầu nhìn bó hoa trong tay, nơi cầm đã bị vo thành một nắm. Trong lòng cũng đột nhiên cảm thấy rất khó chịu, cúi đầu đến trước thùng rác, vừa định vươn tay ném bó hoa vào, cổ tay lại đột nhiên bị người nắm chặt.
Bởi Vì Áy Náy
Tả Á quay đầu lại liền nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng tuấn mỹ của Kiều Trạch, cô ngẩn người, hoa trong tay chợt rơi vào tay anh, con ngươi luôn lãnh đạm của anh lúc này lại sáng ngời nhìn cô. Cô không nhịn được giãy giụa, muốn tránh khỏi tay anh, Kiều Trạch khẽ cau mày, hình như động tác của cô khiến chân anh phát đau, Tả Á đành phải thôi không giãy giụa nữa.
Tả Á cúi đầu nhìn chân anh, tức giận hỏi: “Chân của anh đã đi được rồi sao? Sao lại chạy ra đây làm gì?”
Kiều Trạch nắm lấy bả vai Tả Á, ôm cô vào ngực, cúi đầu nhìn khuôn mặt có chút lo lắng của cô, tâm trạng không khỏi cảm thấy tốt lên, “Đỡ anh về nhé!”
Tả Á rốt cuộc không từ chối nữa, dùng bờ vai nhỏ bé cố sức dìu anh về, nhưng vừa khó khăn đi được hai bước, đã nhìn thấy người phụ nữ có mái tóc như tảo biển kia chạy đến trước mặt.
Tay cô ta đẩy xe lăn, trên khuôn mặt xinh đẹp mỹ lệ đều là sốt ruột và lo lắng, cô ta đẩy xe lăn từ sườn dốc xuống, vội vàng đi đến trước mặt Kiều Trạch, đỡ lấy cánh tay còn lại của anh, lo lắng nói: “Kiều Trạch, chân anh vẫn chưa thể đi được, làm thế này sẽ bị gãy chân lần nữa đó. Sao lại không biết thương mình như thế.”
Trong lời nói đều là sự quan tâm, hơn nữa với giọng điệu này có thể nhận thấy hai người họ khá thân thiết. Tả Á không nhịn được nhìn về phía người phụ nữ đang đỡ Kiều Trạch kia, hình như có chút quen, nhưng lại không ra nhớ được đã gặp ở đâu rồi. Nhưng nghe cô ta nói nghiêm trọng như thế, cô cũng không cố chọc tức Kiều Trạch nữa, vội cùng cô ta hợp lực đỡ Kiều Trạch ngồi lên xe lăn. 
Tả Á đang muốn đẩy Kiều Trạch vào trong, người phụ nữ kia lại nói, “Để tôi làm cho, cô không quen đâu!”
Cô không quen? Người phụ nữ này muốn nói cô ta quen làm việc này rồi? Hai ngày nay là cô chăm sóc Kiều Trạch sao? Tả Á nhíu mày, cười nhạt bảo: “Được thôi! Cô đẩy anh ấy lên đi, tôi có việc đi trước.”
Nói xong cô định bỏ đi, Kiều Trạch giữ tay cô lại, con ngươi đen sâu không thấy đáy, lạnh giọng nói với Tả Á: “Đẩy anh lên!”
Sắc mặt người phụ nữ kia rõ ràng tái đi, vẻ mặt bị tổn thương, buông lỏng xe lăn ra, túm lấy mái tóc bên tai, rồi sau đó nở nụ cười xinh đẹp, tỏ ý châm chọc: “Cũng đúng, chị dâu đến rồi, anh Kiều không cần em chăm sóc nữa. Chị dâu chăm sóc tốt cho anh Kiều nhé, em đi trước, bye bye.”
Người phụ nữ nói xong thì bỏ đi, Tả Á đành phải bước tới, đẩy xe lăn, cố hết sức đẩy vào trong. Đi thang máy trở lại phòng bệnh, Tả Á thật cẩn thận đỡ Kiều Trạch nằm lại trên giường, còn gọi bác sĩ tới kiểm tra cho anh, hỏi thăm bệnh tình, nghiêm túc nhớ kỹ những điều cần chú ý. Bận rộn một hồi cũng đến giờ ăn tối, cô lại đi mua cơm tối, lấy nước để cho anh rửa tay rửa mặt.
Kiều Trạch nhìn vẻ mặt nghiêm túc, dáng vẻ bận trước bận sau của Tả Á, t