Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343916
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3916 lượt.
ch không về nhà, trong lòng Tả Á chợt rộn lên chút khó chịu.
Hôm sau là thứ Bảy, Tả Á đi đến nhà Tả Lập Quần, rồi dẫn ông đến công viên của thành phố A vui chơi. Vì là thứ Bảy nên công viên rất đông người, cũng rất náo nhiệt. Ông nội đã lớn tuổi, ở một mình luôn khiến người khác lo lắng, cô từng bảo ông đến nhà cô hoặc nhà ba ở, nhưng nói thế nào ông cũng không chịu, ông bảo ông ở nhà của mình, không đi đâu cả.
Tả Á nghĩ ông nội sống một mình, mặc dù có người chăm sóc, nhưng nhất định rất cô đơn, ở đây rất náo nhiệt, hơn nữa lại tràn đầy sức sống, con nít nhiều, chắc chắn ông nội sẽ rất vui.
Trong chớp mắt tiếng ầm ĩ của bọn nhỏ càng lớn, thậm chí có cả tiếng khóc, bởi vì có lẽ ba mẹ chúng cũng không bắn được.
Tả Á nhìn mấy đứa nhóc đang khóc, cúi người tặng chúng mấy con thú bông trong tay mình, dụ dỗ nói: “Cô tặng tụi con, đừng khóc nữa nhé!”
Tả Á tặng hết thú nhồi bông, cuối cùng chỉ sót một con heo con ngốc nghếch, mới kéo Tả Lập Quần rời đi. Tả Á sợ ông mệt, vội ngồi xuống trên một cái bục dài nghỉ ngơi, ông nội đột nhiên hỏi: “Tiểu Á, khi nào thì có con, ông nội đang chờ ôm cháu đây!”
“Ông, con còn nhỏ mà.” Tả Á ăn vạ làm nũng, nắm tay Tả Lập Quần.
“Sao thế? Vẫn không thể sống tốt với Kiều Trạch ư?”
Tả Á uống một ngụm nước, mắt cong cong cười nói: “Nào có đâu ạ! Ông à, con sống rất tốt, ông đừng lo lắng.”
Tả Lập Quần nhìn bọn nhóc đang vui đùa cười nói, hàm ý bảo: “Tiểu Á, cháu nên nắm giữ thật chặt hạnh phúc bên cạnh, đừng tiếp tục sống trong quá khứ nữa. Nhìn các con hạnh phúc, ông nội chết mới an tâm được.”
Tả Á vờ tức giận nói: “Ông nội, sao đột nhiên ông nói những chuyện này chứ. Ông nội nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi.”
Tả Lập Quần cười hiền từ: “Đi thôi, ông mệt rồi, về nhà thôi.”
Sau khi Tả Á đưa ông nội về nhà, ăn cơm trưa cùng ông rồi mới rời đi. Về đến nhà, cô tắm rửa xong liền nằm xuống ngủ, trước khi ngủ trong đầu thoáng nhớ lại lời nói của ông, nên nắm giữ thật chặt hạnh phúc bên cạnh, đừng tiếp tục sống trong quá khứ…
Bên cạnh cô có hạnh phúc sao? Có sao? Sống trong quá khứ….. Đến bao giờ cô mới có thể thoát ra khỏi quá khứ, chính bản thân cô cũng không biết được.
Lúc cô tỉnh dậy đã xế chiều, trời cũng đã tối, Tả Á cảm thấy mất mát như thiếu vắng thứ gì đó. Cô đi ra ngoài phòng, dì Lâm giúp việc nói: “Cô chủ, bữa tối đã chuẩn bị xong rồi. Cậu chủ bảo sẽ không về ăn tối, cô có muốn gọi điện thoại cho cậu chủ không…..?”
Tả Á há miệng muốn nói gì đó, chủ động gọi điện thoại cho anh? Chuyện không thể nào! Cuối cùng cô lắc đầu, một mình đi vào phòng ăn ăn cơm.
Nhìn sang chiếc ghế Kiều Trạch hay ngồi, trong đầu không khỏi dần hiện lên dáng vẻ ăn cơm lãnh đạm nghiêm nghị của anh, Tả Á thoáng ngẩn người, thức ăn hôm nay dường như không hợp khẩu vị lắm, cô ăn được vài miếng rồi liền sửa soạn ra khỏi nhà. Cô hẹn với Chung Tĩnh cùng vài bạn học đi hát karaoke thư giãn một chút, chơi đến gần sáng mới về nhà, nằm xuống liền ngủ ngay.
Buổi trưa hôm sau tỉnh dậy, cô cảm thấy căn phòng yên lặng đến đáng sợ, tựa như trống rỗng, tầm mắt của cô không khỏi rơi vào chiếc điện thoại trên bàn.
Đã hai ngày anh không về nhà.
Tả Á sửa soạn một chút lại ra khỏi nhà, đi đến nhà mẹ cô. Mẹ và dượng Kiều đều không có nhà, chỉ có thím Tường giúp việc đang nấu canh.
“Thím Tường, nấu canh cho mẹ ư? Đừng cho nhiều dầu mỡ, thân thể của mẹ không ăn được dầu mỡ đâu.”
Thím Tường vội nói: “Không phải cho bà chủ. Canh gà này là cho cậu chủ vừa phẫu thuật trong bệnh viện!”
Kiều Trạch vừa là con rể của Điền Văn Lệ, vừa là em trai Kiều Vân, anh lớn như ba, người giúp việc cũng gọi Kiều Trạch là cậu chủ.
Tả Á giật mình, vội hỏi: “Phẫu thuật sao?”
Thím Tường đang bận rộn nấu canh liền dừng lại, Tả Á không biết gì sao? Bà nghĩ thầm, có phải mình lại lỡ lời rồi không, Tả Á không biết gì có phải do cậu Kiều Trạch giấu không muốn cho cô biết không ?, “Tiểu Á….. Việc này, cháu…..”
Tả Á không nhịn được hỏi: “Thím Tường, đã xảy ra chuyện gì rồi? Kiều Trạch bị làm sao ? Tại sao lại phải phẫu thuật?”
Dù sao cũng đã lỡ nói ra rồi, thím Tường đành nói tiếp: “Tiểu Á, cháu không biết gì ư? Năm ngoái chân cậu chủ bị gãy, phải gắn tấm thép vào hơn một năm nay, bây giờ đã đến thời hạn phải tháo tấm thép đó ra rồi. Cậu chủ vừa mới phẫu thuật xong, cần bồi bổ, bà chủ và ông chủ đã đến bệnh viện trước rồi, bây giờ thím cũng phải mau chóng mang canh đến đó đây.”
Gãy xương, gắn tấm thép, Tả Á nghĩ thôi đã thấy đau đớn rồi. Cô cũng nhớ đến những lời chị cô từng nói một năm trước, Kiều Trạch nghe được chuyện cô uống thuốc ngủ quá liều mà phải nhập viện, anh lái xe quá tốc độ, cho nên mới xảy ra tai nạn, sém chút là chết.
Tả Á chợt cảm thấy không được tự nhiên, lí nhí nói: “Cháu…..Cháu không biết ạ…..Phẫu thuật…..có nghiêm trọng không ạ?”
“Chỉ là phẫu thuật lấy tấm thép ra thôi, hẳn không sao đâu. Nếu không…..Tiểu Á, lát nữa cháu giúp thím Tường mang canh đến đó nhé?”
Tả Á do dự một chút rồi gật đầu, “Được ạ ! Một lát nữa cháu đưa đi…..”
Thím Tường gật đầu, lại t