Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343930
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3930 lượt.
để có thể trở thành vợ của anh nữa.
Cho dù hai người bọn họ có ở bên nhau, chuyện của cô với Kiều Trạch cũng sẽ là quả bom hẹn giờ đặt giữa cô và Chung Dương, cuối cùng sẽ có một ngày nó phát nổ.
Lúc đó cô rất rối loạn, không có chút lý trí nào cả, chỉ cố gắng kìm nén sự kích động của bản thân.
Bị Kiều Trạch bức đi đăng ký, lúc ký tên cô mới nhận ra rằng, bản thân đang trả thù Kiều Trạch, cũng đang làm việc rất tàn nhẫn với mình và Chung Dương.
Anh đính hôn, anh rời đi, cô vô cùng đau khổ. Anh quay trở lại, khiến cho trái tim đã chết lặng của cô bỗng lại nổi sóng.
Cô làm sao không quan tâm được cơ chứ, nhưng, đó là chuyện đã qua rồi, hiện giờ cô đã gả cho Kiều Trạch, anh cũng đã có gia đình của mình, còn quan hệ gì nữa đâu, tại sao nhất định phải gợi lại quá khứ?
Không thể làm người yêu thì có thể trở thành bạn được sao?
“Được rồi, em không hỏi anh, anh lại có lời muốn hỏi em.”Chung Dương ôm thật chặt lấy cơ thể của cô, sợ cô chạy trốn, “Anh hỏi em, vì sao em và Kiều Trạch lại kết hôn? Em đã lựa chọn bỏ đi đứa bé, nhưng tại sao lại không quay về bên anh?”
“Đừng hỏi nữa! Chẳng tại sao cả! Mọi chuyện đã qua rồi, không nên nhắc lại nữa. Cứ giống như vừa nãy không phải tốt hơn sao? Tại sao lại muốn khơi dậy những chuyện này, tại sao cứ nhất định phải xé rách vết thương đã đóng vảy này…..” Lòng Tả Á cực kỳ khó chịu, cũng đau đớn vô cùng, cô mệt mỏi rũ mắt xuống, che giấu đi nét đau thương trong mắt.
Chung Dương nâng mặt Tả Á lên, để cô ngẩng đầu nhìn anh, gằn từng chữ một: “Tiểu Á, anh trờ về chính là tìm một đáp án ở em, cho dù đáp án này có làm anh tổn thương, anh cũng chấp nhận.Cho nên em nhất định phải trả lời anh. Trả lời anh đi!”
“Nhất định phải trả lời sao?”
“Đúng, nhất định phải trả lời!”
Tả Á cười đau khổ, ánh mắt tha thiết nhìn Chung Dương, mày nhíu lại tựa như đang suy nghĩ xem nên trả lời thế nào.
Cô nói phải thế nào đây, cô có nên nói với Chung Dương rằng: Chung Dương, thật ra em thật sự vô cùng xin lỗi anh, là em tùy hứng, là em ích kỷ, hành động không suy nghĩ của em đã khiến em mất đi rất nhiều thứ, mất đi anh, mất đi tình yêu, làm cho bản thân mình khổ sở, cũng khiến cho anh đau lòng. Chuyện của em với Kiều Trạch khiến cho lòng em mỗi ngày đều cảm thấy áy náy, em hận bản thân mình, tại sao lại làm chuyện như thế.
Sau khi sự việc kia xảy ra, em đã rất đau khổ, em không biết phải đối mặt với anh như thế nào, em cảm thấy mình rất có lỗi với anh. Nhưng anh lại bao dung em, khiến cho em ngoài yêu anh ra còn có cả sự cảm kích. Lúc lòng em đã yên ổn trở lại, đã chấp nhận mọi việc, chuẩn bị ở cùng với anh thì em lại có thai.
Em không thể cứ im lặng mà đi phá thai, làm như không có chuyện gì mà lừa dối anh được. Mỗi khi nghĩ đến việc mình đã có thai với anh ta, đối với anh, em lại càng cảm thấy áy náy và tự trách, em càng thêm khổ sở, em thật sự không biết mình nên làm cái gì.
Em tin anh vẫn yêu em. Nếu như chuyện em lên giường với Kiều Trạch và có thai với anh ta có xảy ra trước khi quen anh, anh có lẽ sẽ vẫn bao dung với cái quá khứ này của em, anh sẽ không quan tâm đến những chuyện đã xảy ra, anh vẫn luôn yêu em, chỉ suy nghĩ đến tương lai phía trước, bởi vì đó đều là những quá khứ đã qua rồi.
Thế nhưng, trên thực tế, những việc trong quá khứ lại quá đỗi chân thật, từng việc xảy ra, mỗi một việc khiến em thêm đau khổ cũng đều có sự tham gia của anh.
Quá khứ của em cũng là quá khứ của anh, nỗi đau của em cũng là nỗi đau của anh. Quá khứ của chúng ta vốn rất đẹp đẽ. Nhung bỗng nhiên, mọi thứ đẹp đẽ ấy lại bị sự đau đớn giày xéo, anh không thể nào chấp nhận được, đúng không?
Em cho anh thời gian, cũng cho chính bản thân mình thời gian, nhưng anh không hề xuất hiện. Chờ đến khi anh xuất hiện, em đã cùng Kiều Trạch kết hôn rồi. Đúng vậy, em đã kết hôn, bị Kiều Trạch ép đi đăng kí kết hôn, Kều Trạch đã thay chúng ta lựa chọn, chuyện của em và anh cũng hoàn toàn chấm dứt.
Những lời này, cô không thể thốt ra miệng, cũng không muốn để cho Chung Dương biết, trong lòng suy nghĩ nhưng chỉ thản nhiên nói: “Chung Dương, bỏ lỡ chính là bỏ lỡ, chuyện xảy ra cũng đã xảy ra rồi, không có cách nào có thể thay đổi được, cần gì phải cố níu kéo như vậy?”
Chung Dương đau đớn thì thầm: “Tiểu Á, thật xin lỗi, tha thứ cho anh ngày trước đã lùi bước. Chẳng lẽ chỉ vì bỏ lỡ hai năm mà chúng ta phải bỏ lỡ cả đời hay sao? Chúng ta….. bắt đầu lại một lần nữa, có được không?”
Tả Á ngẩn cả người ra, trợn to hai mắt nhìn Chung Dương, vùng vẫy cố thoát ra khỏi lồng ngực anh, mặt tái đi, lắc đầu nói: “Không, không thể…..!”
“Tại sao lại không thể?” Lòng Chung Dương vốn cũng chưa dám chắc chắn, nhưng sau khi nghe Tả Á từ chối, trái tim vẫn chợt quặn thắt đau đớn, “Em…không còn yêu anh nữa, đúng không?”
Mặt Tả Á tái nhợt, trong mắt lộ ra vẻ cô đơn, từ từ lui về phía sau, nặng nề đi đến trước cửa, đè nén sự đau lòng, cúi đầu nói: “Chung Dương, có lẽ tình yêu là một phần của sinh mạng, nhưng không phải là tất cả…..Có những thứ không bao giờ có thể bắt đầu lại được…..”