watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Chỉ Sex Không Yêu (18+)

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1343926

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3926 lượt.

lên, “Anh đừng suốt ngày cấm tôi làm việc này, không cho phép tôi làm việc kia nữa, tôi không phải con nít!”
Kiều Trạch cau mày, không buông tay: “Bán hàng không thích hợp với em.”
Tả Á đẩy tay Kiều Trạch ra, vùng vẫy, giận dữ nói: “Làm sao anh biết nó không thích hợp với tôi? Buông tôi ra, tôi sắp trễ rồi, tôi không muốn cãi nhau với anh.”
Kiều Trạch suy nghĩ chốc lát rồi buông tay, Tả Á cầm túi ra cửa. Chân mày Kiều Trạch nhíu chặt, buồn phiền vô cùng, cũng bước ra ngoài.
Công việc này Tả Á chỉ làm chưa tới một ngày. Cô vốn làm việc rất tốt, nhưng lúc tan ca quản lý lại gọi cô lại, nói ngày mai cô không cần đi làm nữa, vì cô không thích hợp với công việc này.
Từ công ty đi ra, cô đầy một bụng tức, sao lại đột nhiên đuổi việc cô? Trong đầu lại không khỏi nhớ tới lời nói sáng nay của Kiều Trạch, anh bảo công việc này không thích hợp với cô, chẳng lẽ đây lại là chuyện tốt do anh làm?
Tả Á bấm số của Kiều Trạch, không vui nói: “Kiều Trạch, tôi bị mất việc rồi, anh vui chứ?”
Bên kia điện thoại, Kiều Trạch khựng lại một chút, trầm giọng nói: “Công việc này không thích hợp với em, mất cũng không sao, em về nhà trước đi!”
“Kiều Trạch, tôi ghét anh, ghét anh!” Tả Á tức giận cúp điện thoại, đứng trên đường nhìn đoàn người đi qua đi lại, giận dữ vô cùng. Kiều Trạch, anh có thể đừng ngang ngược, cường thế can thiệp vào cuộc sống của tôi như thế được không?
Anh đã can thiệp vào cuộc đời của cô, nhưng tại sao ngay cả hoạt động hàng ngày cô cũng không được tự do quyết định?
Tả Á không về nhà, mà trở về căn phòng nhỏ cô đã từng ở trước đây. Trong phòng rất sạch sẽ, bởi vì cô thường xuyên đến đây quét dọn, mỗi khi tâm tình không tốt, cô cũng sẽ đến nơi này, nằm trên giường của mình, cảm thấy rất an lòng.
Tả Á kéo hết rèm cửa sổ ra, để ánh mặt trời chiếu vào, căn phòng liền sáng bừng lên, nhưng nó cũng không thể chiếu sáng được lòng cô.
Thế giới nhỏ bé này mới là nơi hoàn toàn thuộc về cô, không có bóng dáng của Kiều Trạch, không có sự can thiệp của anh, không có áp lực, chỉ có hồi ức.
Tả Á mở ngăn kéo nhìn những tấm hình trước kia, khóe miệng khẽ cười. Cuốn album này lưu lại những năm tháng cô và Chung Dương đã cùng nhau trải qua. Cười rồi lại cay đắng.
Trong không gian yên tĩnh, điện thoại Tả Á đột nhiên vang lên, tiếng chuông di động quen thuộc khiến Tả Á giật mình, cô vội nhấc máy, “Alo?”
“Tiểu Á!”
Bên đầu kia truyền đến một giọng nói quen thuộc, có thể xuyên qua điện thoại kinh động lòng cô, “Chung Dương…..!” Cô nỉ non gọi cái tên này, lòng như nở hoa.
“Cô bé, đang ở đâu đấy? Vẫn còn nhớ lời mời anh đi ăn cơm chứ? Em đang ở đâu? Nếu tiện, anh đến đón em.” Giọng nói Chung Dương ấm áp trầm lắng, lại mang theo sự chờ mong, khuấy động lòng Tả Á…..
*Rùa biển:chỉ người từ nước ngoài trở về, giống như bên mình gọi là Việt kiều đó.






Anh Không Có Kết Hôn
Tả Á có chút sửng sốt, trong đầu không nhịn được nghĩ đến Kiều Trạch, nhớ lại anh đang đau lòng, cũng nhớ đến tình cảnh của mình và Chung Dương hiện tại.
“Tiểu Á, em đang nghe đó chứ?” Giọng nói của Chung Dương lộ ra sự khẩn trương cùng lo lắng, lại có chút mong đợi.
Tả Á chợt hoàn hồn, đặt cuốn album ảnh trong tay vào trong ngăn kéo, có chút do dự, muốn nói đồng ý đi ăn cơm với anh, nhưng lời nói thốt ra lại thành: “Thật xin lỗi, Chung Dương…. Hôm nay em có chút việc bận.”
Chung Dương thoáng khựng lại, rồi lại khẽ cười, nói: “Được, anh hiểu.Vậy để lần khác …..”
Trong lúc Tả Á đang do dự, Chung Dương đã kéo tay cô, đi lên xe, khởi động, rồi rời đi. Tả Á chợt nhận ra, chiếc xe này vẫn là chiếc Land Rover mà Chung Dương lái khi hai người mới quen.
Xe chạy được một lát rồi ngừng lại, lúc này trời đã tối hẳn, ánh đèn neon bên đường phát ra ánh sáng rực rỡ.
Khi Tả Á xuống xe mới phát hiện ra Chung Dương đã đưa cô tới một nơi rất quen thuộc, trong lòng cô chợt trở nên hỗn loạn, chân đứng nguyên tại chỗ không sao di chuyển được.
Chung Dương hài hước nói: “Làm sao vậy? Đều là người trưởng thành cả rồi lại không dám đi vào trong à?”
Tả Á hoàn hồn, nhíu mày nói: “Hiện tại em không có việc làm, anh lại đưa em tới nơi này mời khách, anh bảo em làm sao yên tâm được?”
“Em có tiến bộ đấy! Đi thôi, có anh đây, sợ cái gì chứ!” Chung Dương nói xong liền kéo Tả Á đi vào trong.
“Đế Đô” vẫn xa hoa như cũ, hai người vào đại sảnh được mấy bước, đột nhiên có người gọi lại, “Đây không phải là Chung Dương sao?”
Nghe thấy tiếng gọi Chung Dương và Tả Á quay lại, liền thấy một người đàn ông mặc áo sơmi hoa, vẻ mặt ngạc nhiên mà tươi cười đi về phía này, cầm lấy tay của Chung Dương, “Thằng này, trở về lúc nào mà không thông báo một tiếng, để anh em còn tiếp đón chứ .”
Chung Dương đưa tay vỗ vào bả vai người đàn ông kia, cười nói: “Mới hai năm không gặp mà cậu đã phát tướng lên rồi.”
Người đàn ông kia tỏ vẻ tiếc nuối nói : “Người sau khi kết hôn thân hình cũng thay đổi thành ra như vậy đấy, thật không biết là cái loại chuyện gì nữa. Cậu