Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1343938
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3938 lượt.
của tôi trong mắt anh đều là nói nhảm ư? Tôi nói mình tạm thời không về, tôi muốn ở lại nơi này.”
Kiều Trạch hơi híp mắt, một tay ôm lấy Tả Á vác lên vai, Tả Á nhỏ giọng hô lên một tiếng, cực kỳ tức giận đánh lên lưng Kiều Trạch, chân đá loạn xạ, tức giận quát: “Kiều Trạch, anh thả tôi xuống, thả tôi xuống.”
Kiều Trạch không muốn nhiều lời, trực tiếp khiêng Tả Á xuống lầu, trong chung cư thỉnh thoảng có vài ông bà lão đi qua, nhìn hai người như thế cũng liền ném đến ánh mắt trêu chọc.
Tả Á cúi đầu xuống, nằm trên lưng Kiều Trạch, lại không dám kêu nữa, khuôn mặt đỏ bừng xấu hổ, cho đến khi Kiều Trạch đặt cô vào xe, cô mới trở lại bình thường, Kiều Trạch khởi động xe chạy về nhà.
Kiều Trạch nghĩ đến chuyện Tả Á muốn rời khỏi mình, mà lòng không dằn được mà tức giận, đau thương, khuôn mặt tràn đầy lo lắng.
Về đến nhà, Tả Á vẫn bị Kiều Trạch khiêng vào nhà, dì Lâm nhìn thấy vậy cũng không hỏi nhiều, dù sao tiết mục thế này dì đã xem nhiều, làm như không có chuyện gì trở về phòng mình.
Tả Á bị Kiều Trạch khiêng về phòng ngủ, cô tức giận đánh Kiều Trạch, Kiều Trạch cũng rất không khách khí vứt cô lên giường. Tả Á định nhổm người ngồi dậy, cơ thể Kiều Trạch đã đè xuống.
Tả Á căm giận nhìn Kiều Trạch, gầm nhẹ: “Kiều Trạch…..Anh…..anh chỉ biết thế này đúng không, dùng nửa người dưới để trút hết lửa giận của mình, thỏa mãn dục vọng chinh phục của bản thân sao?”
Kiều Trạch chộp lấy tay cô, đè ở hai bên, con ngươi đen chăm chú nhìn Tả Á, “Nói cho anh biết, em yêu hắn ở điểm nào? Ở điểm nào?”
Tả Á lạnh lùng: “Kiều Trạch, điều quan trọng không phải là tôi yêu anh ấy hay không, mà là tôi có yêu anh hay không, anh hiểu chứ? Tôi không yêu anh!”
Mặt Kiều Trạch khẽ giật, trái tim bị bốn chữ “Tôi không yêu anh” của Tả Á đập cho nát bấy, đau đớn như bị đâm thủng.
Tả Á nhìn vẻ mặt âm u và ánh mắt dữ tợn của Kiều Trạch, cô có chút sợ hãi giãy giụa, “Kiều Trạch, buông thôi ra! Dừng vấn đề này lại đi, chúng ta bàn lại sau.”
Kiều Trạch nhìn thẳng vào mắt Tả Á, lạnh lẽo hỏi: “Em yêu hắn, vì sao lại từ chối lên giường với hắn?”
Mặt Tả Á thoáng chốc chuyển từ hồng sang trắng bệch, tức giận nhìn Kiều Trạch, không nói lên lời. Đúng, Kiều Trạch đã nói trúng khúc mắc trong lòng cô. Ba năm bên Chung Dương, không phải Chung Dương chưa từng yêu cầu, mà là do cô đều cự tuyệt anh, cho đến tận bây giờ cô vẫn còn nhớ được vẻ mặt ảo não và thất vọng của Chung Dương.
Có một lần, sự cự tuyệt của cô đã khiến Chung Dương nổi nóng, anh nói cô không yêu anh, không tin anh, thế nên mới khăng khăng giữ mình như vậy. Hai người vì chuyện này mà cãi nhau một trận. Sau khi hòa giải, Chung Dương cũng không nhắc đến yêu cầu này nữa.
Nhưng cô không cho Chung Dương, không có nghĩa là cô không yêu anh, mà Kiều Trạch, người đàn ông đã cướp đi đêm đầu tiên của cô tại sao lại nói cô như thế. Tả Á căm giận nhìn Kiều Trạch, tức giận đáp: “Kiều Trạch, anh muốn nói gì, anh muốn nói tôi không yêu Chung Dương, phải không? Nếu không phải trước đây anh thừa nước đục thả câu thì người lên giường với tôi tuyệt đối không phải anh!”
Kế Hoạch Sinh Con
Lời nói của Tả Á khiến vẻ mặt vốn luôn lãnh đạm của Kiều Trạch thoáng hiện lên vẻ đau đớn, mắt đen híp lại, nhíu mày, đau lòng nhìn cô, hồi lâu mới mở miệng nói: “Em muốn ly hôn? Được thôi!”
Em muốn ly hôn, được thôi? Chỉ đơn giản như vậy ư? Tả Á nhìn Kiều Trạch, trong con ngươi đen lạnh lẽo kia không thấy được bất kỳ cảm xúc nào, nhưng, cô lại cảm thấy Kiều Trạch hình như đang toan tính gì đó. Trong lúc cô đang còn nghi ngờ, Kiều Trạch lại nói: “Nhưng mà anh có điều kiện.”
Tả Á cảnh giác giữ im lặng. Cô biết Kiều Trạch không phải là người dễ nói chuyện, cũng không tốt bụng như thế, cô chỉ nói sai một câu nhất định sẽ rơi vào bẫy của anh.
Khuôn mặt anh áp sát mặt cô, đôi môi mỏng thì thầm bên tai cô: “Trừ phi…..em giúp anh sinh con.”
Anh nhủ thầm trong lòng: cơ hội chỉ có một lần, Tả Á, nếu em đã bỏ lỡ, anh nhất định sẽ không buông tay, cho dù phải dùng đến thủ đoạn gì, anh vẫn sẽ buộc em ở bên cạnh anh, cho đến khi em yêu anh.
Kiều Trạch đang suy nghĩ, điện thoại Tả Á đặt trong túi để ở góc giường chợt vang lên, Kiều Trạch liếc mắt nhìn Tả Á đang ngủ, cầm túi xách của Tả Á lên, móc điện thoại ra, chỉ thấy trên màn ảnh lóe lên hai chữ: Chung Dương.
Lòng Kiều Trạch đột nhiên thắt lại, con ngươi đen lạnh lẽo đến đáng sợ, anh nhận điện thoại.
“Tiểu Á!” Tiếng nói trầm thấp va sang sảng của Chung Dương vang lên, hai từ ‘Tiểu Á’ mang theo sự cưng chiều và tình yêu vô bờ.
Khuôn mặt lãnh đạm của Kiều Trạch không một tia cảm xúc, con ngươi lạnh lẽo đáng sợ, anh khựng một chút, rồi lạnh lùng nói: “Sợ rằng bây giờ cô ấy không thể nhận điện thoại của anh được.”
Bên đầu kia, nét mặt Chung Dương chợt cứng lại, sau đấy lại khẽ cười một cái, “Xin hỏi anh là ai? Làm ơn gọi Tiểu Á nghe điện thoại.”
“Tôi là chồng của Tiểu Á ! Anh là ai?” Nếu như ánh mắt có thể giết người xuyên qua điện thoại, thế