Tác giả: Rachel Gibson
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341795
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1795 lượt.
tự do."
"Ý con là muốn tự do làm hỏng đời mình."
"Phải! Tự do làm hỏng nếu con muốn thế, cũng như những người khác vậy. Con không bao giờ có quyền tự làm cái gì cả. Cha mẹ sắp đặt mọi thứ cho con. Con không bao giờ có sự lựa chọn."
"Và đó là điều tốt đẹp," bà Gwen dẫn giải. "Con thiếu chín chắn và ích kỷ, và tối nay con đã chọn một thằng con trai có khả năng làm tổn thương gia đình này nhiều nhất. Con đã hiến mình cho kẻ chỉ có một sở thích duy nhất là trả đũa Henry."
Điều Nick vừa gây ra là một khối nhục nhã thiêu đốt thành một lỗ thủng trong lòng nàng, nhưng nỗ lực tuyệt vọng thoát khỏi cuộc sống của nàng còn tệ hơn thế. Khi nàng nhìn cả hai bậc phụ huynh của mình, nàng nhận ra rằng việc đó thật vô ích. Họ sẽ không bao giờ hiểu. Không bao giờ thay đổi. Và nàng sẽ không bao giờ thoát được.
"Con đã tự hạ thấp mình, và mẹ khó mà chịu đựng nổi khi nhìn đến con," mẹ nàng chưa buông tha.
"Thì mẹ đừng nhìn nữa. Mẹ định một tuần nữa sẽ đưa con đến trường đại học Idaho. Thay vì thế, hãy đưa con đi ngay trong ngày mai đi." Delaney bỏ ra khỏi phòng, sự cam chịu đè nặng trĩu đôi vai nàng. Nàng bước lên cầu thang, chân nặng như chì, trái tim trống rỗng, không còn nước mắt để khóc. Nàng không buồn cởi chiếc quần jean trước khi leo lên giường. Nhìn chăm chăm vào tấm màn màu hồng phía trên đầu, nàng biết mình sẽ không tài nào ngủ được, và nàng đã đúng. Tâm trí nàng xáo trộn với từng chi tiết kinh khủng trong vài giờ qua. Những lời cha mẹ nàng trách mắng. Những điều nàng nói, và mọi chuyện vẫn chẳng chút đổi thay. Và dù nàng có cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ về Nick đến đâu, tâm trí nàng vẫn trở lại với anh hết lần này đến lần khác. Nàng nhớ sự vuốt ve cuồng nhiệt của anh, cảm giác mát lạnh mượt mà của mái tóc anh trên từng kẽ tay nàng, và mùi vị của làn da anh. Nàng nhắm mắt, có thể hình dung rõ ràng miệng anh ấm áp ẩm ướt trên ngực nàng và bên dưới nữa. Nàng không rõ tại sao nàng lại để anh làm những chuyện ấy với mình. Nàng đã có đủ những trải nghiệm liên quan đến anh để biết rằng anh có thể là người dễ thương trong một phút và trở nên xấu xa như rắn rít ngay phút sau. Vậy tại sao lại là Nick Allegrezza mà không phải ai khác?
Delaney đấm vào gối và nằm nghiêng sang một bên. Có thể do anh luôn trông có vẻ tự tại, và anh luôn thu hút nàng bằng gương mặt như thiên thần và cách hành xử ngông cuồng trái khoáy. Có thể bởi anh quá điển trai khiến nàng ngạt thở, và tối nay anh cho nàng cảm giác rằng có thể nàng cũng rất xinh đẹp. Anh nhìn nàng bằng ánh mắt của một người đàn ông muốn làm tình với một người đàn bà. Anh đụng chạm nàng như thể anh thèm muốn nàng. Nhưng đó chỉ là một sự dối trá. Một ảo tưởng, còn nàng là một đứa khờ khạo ngu ngốc.
Tôi sẽ cho em thứ còn tuyệt hơn cả yêu, anh đã nói thế. Tôi sẽ làm cho em lên đỉnh. Vì lẽ gì anh lại chọn phương cách ấy thì nàng không rõ. Nhưng anh không thể tìm được bất kỳ cách nào khiến nàng bẽ mặt hơn nếu anh đã có nhiều năm để toan tính. Anh lột hết những gì trên người nàng trong khi anh còn mặc đủ quần áo. Anh đã sờ soạng nàng khắp nơi, và nàng thậm chí còn chưa kịp nhìn lướt qua bộ ngực trần của anh.
Niềm an ủi duy nhất của nàng là không ai biết, ngay cả Henry cũng không biết chính xác điều gì đã xảy ra trên cái nắp xe Mustang của Nick. Và trừ khi Nick nói ra, sẽ chẳng ai có thể biết cả. Có thể mẹ nàng đã đoán nhầm. Biết đâu sẽ chẳng ai nói gì về chuyện đó.
Nhưng bà Gwen chỉ sai khi ước lượng khoảng thời gian kịp cho những lời đàm tiếu đến tai nàng. Đó là buổi trưa, chứ không phải lúc mười giờ, ngày hôm sau khi Lisa gọi đến và kể với Delaney rằng vài người đã thấy nàng và Nick ở khách sạn Charm-Inn ở ngoại ô thành phố Garden. Người khác thì thấy họ đã trần truồng cưỡi đu quay trong công viên Larkspur và làm tình trên cầu trượt của bọn trẻ. Và còn trong phiên bản thứ ba, nàng và Nick bị bắt gặp trong cái ngõ sau quán rượu, uống Tequila và làm chuyện đó trên ghế sau xe hơi của anh.
Bỗng dưng việc bị đưa đi học đại học xa nhà không đến nỗi quá tệ nữa. Trường đại học Idaho không phải là lựa chọn đầu tiên của Delaney, nhưng nó cách Truly bốn giờ lái xe. Bốn giờ cách biệt cha mẹ nàng và sự kiểm soát chặt chẽ của họ. Bốn giờ xa khỏi những lời đồn đại như một cơn bão cuốn qua thị trấn. Bốn giờ khuất mắt khỏi phải nhìn thấy Nick hay bất kỳ thành viên nào trong gia đình anh.
Mà không, xét cho cùng thì có thể đại học Idaho cũng chẳng đến nỗi kinh khủng lắm.
"Nếu con đạt kết quả tốt và tự biết điều chỉnh bản thân," Henry dặn khi chở nàng tới Moscow, "có thể chúng ta sẽ giảm nhẹ chương trình học năm tới cho con."
"Điều đó thật tuyệt," nàng nói không chút nhiệt tình. Năm tới còn tận mười hai tháng nữa, và nàng chắc rằng trong thời gian ấy nàng sẽ làm một điều gì đó khiến Henry không hài lòng. Nhưng nàng sẽ thử. Như nàng đã luôn cố gắng như vậy
Nàng gắng sức được một tháng, nhưng cảm giác đầu tiên về tự do đúng đắn đã ngấm vào trong tâm trí nàng, và nàng nhặn hẳn một mớ điểm D ngay trong học kỳ đầu tiên. Nàng mất trinh với một anh chàng cầu thủ bóng n