Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341752

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1752 lượt.

hồn, lại còn muốn trốn việc giữa giờ làm. Nhưng hôm nay tâm trạng rõ ràng là khá hơn nhiều, thái độ làm việc cũng rất tích cực.
Nhiễm Nhiễm chột dạ xoa xoa mặt mình, hỏi anh ta:
- Thế sao?
Trần Lạc không nói gì, chỉ chậm rãi gật đầu.
Nhiễm Nhiễm có chút xấu hổ, phản bác:
- Đâu có. Là anh nhìn nhầm đó thôi. Hai hôm nay, tâm trạng của tôi đều rất tốt. Hơn nữa, hôm nay tôi vừa mới đến văn phòng, vậy mà anh có thể nhận ra là tôi sẽ làm việc tích cực sao? Chưa biết chừng đến chiều tôi sẽ trốn làm đấy.
Trần Lạc cười nhẹ nhàng:
- Cũng có thể là tôi nhìn nhầm. Nhưng tôi vẫn muốn nhắc nhở cô, tốt nhất là đừng đem tâm trạng cá nhân vào trong công việc. Như vậy không tốt đâu.
Nhiễm Nhiễm có chút không hiểu, tại sao anh ta lại đặc biệt nhắc nhở cô điều này nhỉ? Mãi khi tới phòng họp, nhìn thấy Tô Mạch vận trang phục công sở xuất hiện ở vị trí của đối phương thì cô mới chợt hiểu ra ám chỉ trong lời nói của Trần Lạc. Cô quay phắt đầu lại nhìn Trần Lạc, quả nhiên nhận ra sự nhắc nhở và động viên trong ánh mắt anh ta.
Nhắc nhở cô bình tĩnh, đừng đem tâm trạng cá nhân vào công việc. Nhưng còn an ủi? Nó thể hiện điều gì? Anh ta cũng cảm thấy cô rất đáng thương sao? Nhưng cô có gì để người ta phải thương hại cơ chứ? Vì cô luôn bị đồng nghiệp bưng bít ư? Vì cô luôn bị che giấu, luôn bị lừa dối, đến khi đối mặt với tình địch trước đây cô mới biết đó chính là đối tượng hợp tác của mình trong tương lai? Chẳng phải là đáng buồn cười hay sao?
Hơn nữa, Tô Mạch có thể coi là tình đình trước đây của cô sao? Đến cả cơ hội gặp riêng Tô Mạch để “giao đấu”, cô còn chẳng có nữa là. Lâm Hướng An luôn giấu Tô Mạch rất kín ở tận nơi sâu thẳm con tim, chỉ khi chia tay, anh mới nói cho cô biết người mình yêu là Tô Mạch. Đó là hồn, là phách, là tính mạng và là tình yêu thật sự của Lâm Hướng An.
Trong lồng ngực Nhiễm Nhiễm nhét đầy thứ cảm giác mà cô chẳng thể nói rõ là gì? Là căm ghét, là không cam lòng, hay là nỗi tức giận và ấm ức vì bị người ta lừa dối?
Trần Lạc vẫn nhìn cô, ánh mắt nhắc nhở cô hãy tập trung hơn.
Nhiễm Nhiễm bỗng rất muốn cười, muốn nói cho Trần Lạc biết rằng anh ta không cần phải lo. Với cô, Tô Mạch đâu thể coi là tình địch. Với Tô Mạch, Hạ Nhiễm Nhiễm cô càng chỉ là một người qua đường. Nghĩ như vậy, cô nở nụ cười, đưa tay về phía Tô Mạch:
- Tô Mạch, chào cô. Chúng ta lại gặp nhau rồi.
Tô Mạch trang điểm nhẹ, mái tóc dài buông thõng phía sau, rõ ràng là người giỏi giang, giàu kinh nghiệm. Cô ấy thấy Nhiễm Nhiễm, dường như cũng hơi bất ngờ nhưng nhanh chóng khôi phục lại vẻ bình thường. Tô Mạch mỉm cười, bắt tay Nhiễm Nhiễm:
- Nhiễm Nhiễm, chào cô.
Nhiễm Nhiễm mỉm cười, ngồi xuống cạnh đồng nghiệp.
Đây là cuộc gặp mặt chính thức lần đầu tiên của hai bên. Mục đích là để hai bên làm quen với nhau một chút, thế nên không hề quá đi sâu vào nội dung thực chất, chỉ đơn giản là giới thiệu một chút về tình hình dự án. Sau khi buổi họp kết thúc, nhân viên phụ trách tiếp đón đã sắp xếp cho mọi người cùng đi ăn trưa. Nhiễm Nhiễm không muốn đi. Nhân lúc mọi người không chú ý, cô quay người trốn về văn phòng.
Đến tận ba, bốn giờ chiều Trần Lạc mới về, đặt hộp cháo nóng hổi còn bốc hơi nghi ngút lên bàn của Nhiễm Nhiễm, khẽ nói:
- Ăn một chút đi.
Nhiễm Nhiễm ngước lên nhìn, bình tĩnh nói:
- Trần Lạc, chúng ta nói chuyện một lát nhé.
Trần Lạc gật đầu, quay về chỗ ngồi của mình:
- Nói đi.
Nhiễm Nhiễm đẩy hộp cháo trước mặt sang bên, các ngón tay đan chéo nhau đặt trên bàn, thái độ nghiêm túc như người đang đàm phán:
- Tôi vừa kiểm tra tư liệu về tình hình Công ty Dịch Mỹ. Đó không phải là công ty tư vấn bất động sản tốt nhất trong nước, cũng chưa làm được dự án gì xuất chúng. Hơn nữa, Tô Mạch càng không phải là nhà tư vấn có tiếng nhất. Tại sao lại chọn Công ty Dịch Mỹ? Tại sao lại để Tô Mạch phụ trách dự án này? Trần Lạc, tôi cần lời giải thích của anh.
Tư thế ngồi của Trần Lạc vô cùng thoải mái, anh ta nghe Nhiễm Nhiễm nói xong liền nhếch khóe môi, sau đó trở lại thái độ là Trợ lý Trần ôn hòa và lịch sự thường ngày, hỏi cô:
- Tôi cần giải thích điều gì?
Nhiễm Nhiễm nhìn chằm chằm vào anh ta, bình tĩnh nói:
- Cần giải thích điều gì, anh là người hiểu rõ mà.
Trần Lạc mỉm cười, nói:
- Nhiễm Nhiễm, bây giờ cô không có tư cách thẩm vấn tôi. Nếu muốn tôi giải thích, đối tượng cũng không phải là cô. Bây giờ tôi là cấp trên của cô.
- Không sai. Trong nhóm dự thầu, tôi hiện đang là cấp dưới của anh. Nhưng… - Nhiễm Nhiễm cười lạnh lùng: - Trợ lý Trần đừng quên, công ty này là của bố tôi. Tôi là người kế thừa tương lai của công ty, tôi có quyền hỏi nhân viên của công ty có mưu đồ gì riêng không?
Nụ cười nơi khóe môi Trần Lạc hơi cứng lại, anh ta nhìn cô, hỏi:
- Cô nghi ngờ tôi có mưu đồ gì ư?
- Không phải sao? Vậy tại sao lại chọn Dịch Mỹ? Tại sao lại chọn Tô Mạch? Nếu tôi nhớ không nhầm, Tô Mạch là “đàn em” hồi đại học của anh, quan hệ hai người rất tốt. Nếu không phải anh chiếu cố cho đàn em của mình mà ký hợp đồng này, vậy thì xin hãy cho


Duck hunt