Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341754
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1754 lượt.
tôi một giải thích hợp lý. Tại sao chúng ta phải chọn họ để hợp tác?
Trần Lạc không hề trả lời, anh ta im lặng nhìn cô rất lâu rồi mới từ từ nhìn xuống:
- Nhiễm Nhiễm, cô nghĩ thế nào?
Thái độ này, câu hỏi này rõ ràng là anh ta có ý thỏa hiệp. Nhiễm Nhiễm thầm thở phào nhưng ngoài mặt vẫn không dám để lộ, đanh thép nói:
- Rất đơn giản! Muốn thay Dịch Mỹ, muốn thay Tô Mạch.
Trần Lạc im lặng rất lâu, chỉ lặng lẽ nhìn Nhiễm Nhiễm. Khi cô sắp ra một “đòn đánh tơi bời” thì anh ta bỗng mỉm cười, hỏi:
- Nhiễm Nhiễm, cô ghét Tô Mạch lắm phải không?
Nhiễm Nhiễm nhìn thẳng vào mắt anh ta, thẳng thắn thừa nhận:
- Đúng vậy. Tôi ghét cô ta.
Trần Lạc khẽ hỏi:
- Nhưng cô ghét cô ấy vì điều gì? Vì Lâm Hướng An yêu cô ấy ư? Nhưng điều này có liên quan gì đến Tô Mạch chứ? Người hại cô là Lâm Hướng An, chứ không phải Tô Mạch. Cô ấy chưa bao giờ làm chuyện gì có lỗi với cô. Nhiễm Nhiễm, cô đừng tức giận, cũng đừng đem cảm xúc cá nhân vào công việc.
Anh ta đã vạch trần nỗi lòng của cô ra như vậy. Mỗi câu nói đều nhằm vào nỗi đau thầm kín của cô. Nhiễm Nhiễm cố sức bặm môi, hằm hằm nhìn anh ta, không kìm được mà mắt hoe đỏ, không thể nói rõ là vì giận dữ hay do ấm ức.
Trần Lạc không kìm được thở dài:
- Nhiễm Nhiễm, đừng như vậy.
- Tôi như vậy đấy. – Nhiễm Nhiễm hậm hực nói: - Từ trước đến nay, tôi là như vậy đấy. Tôi nhắc lại lần nữa, hoặc là thay Dịch Mỹ, hoặc là thay Tô Mạch. Cho dù cô ấy có làm gì có lỗi với tôi hay không, cho dù cô ấy có vô tội đi chăng nữa, tôi cũng không muốn gặp cô ấy, không muốn làm việc cùng cô ấy. Đừng bắt tôi phải công tư phân minh. Tôi không làm được đâu.
- Mong cô nói lý lẽ một chút. – Trần Lạc nói.
Lửa giận của Nhiễm Nhiễm càng bốc cao:
- Tôi không nói lý lẽ đấy. Bây giờ tôi đã có quyền có thế, tôi muốn làm những gì mình muốn.
Trần Lạc nhìn cô, khẽ lắc đầu:
- Điều này không được đâu. Cô nên bình tĩnh một chút.
- Vậy được. Đã thế tôi sẽ đi gặp bố, bảo ông xem lại trợ lý mà ông tín nhiệm đã mưu đồ cá nhân như thế nào, đã đem dự án quan trọng như vậy giao cho một “đàn em” chẳng hề có chút kinh nghiệm gì làm như thế nào.
- Nhiễm Nhiễm! – Trần Lạc gọi cô.
Cô đứng bên cửa, quay người lại nhìn, chờ đợi sự lựa chọn cuối cùng của anh ta.
Anh ta nhếch khóe môi, nở nụ cười bình tĩnh như thường ngày, mãi sau mới lên tiếng:
- Tổng giám đốc Hạ biết chuyện này rồi. Tuy tôi đề nghị hợp tác với Dịch Mỹ, nhưng người quyết định cuối cùng là Tổng giám đốc Hạ. – Nói đến đây, Trần Lạc ngừng lại, nhếch khóe môi, để lộ vẻ mỉa mai: - Chắc cô rất hiểu bố mình. Ông là một thương nhân đặt lợi nhuận lên hàng đầu. Nếu không nhận ra cái lợi, sao ông ấy có thể ký hợp đồng với Dịch Mỹ chứ?
Cô nhìn anh ta vẻ không hiểu:
- Có lợi gì chứ?
Trần Lạc ngẩng lên nhìn cô, thanh âm thấp trầm và mệt mỏi:
- Còn nhớ chuyện lần trước tôi đã nhắc nhở cô không? Tổng giám đốc Hạ vì dự án vùng ngoại ô phía nam này mà có ý muốn cô đi tìm Lâm Hướng An.
Toàn thân Nhiễm Nhiễm lập tức cứng đờ, đến cả động tác gật đầu đơn giản cũng không làm nổi. Cố gắng lắm, cuối cùng cô cũng cất tiếng:
- Tôi còn nhớ. Nhưng sau đó ông không hề nhắc chuyện này với tôi nữa.
Trần Lạc không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô thương cảm.
Nhiễm Nhiễm không ngốc, cô lập tức hiểu điều anh ta định nói. Chính là vì có Tô Mạch nên ông Hạ Hồng Viễn mới không nhắc chuyện này với cô. Rất rõ ràng, đối với Lâm Hướng An mà nói, cô bạn gái bây giờ là Tô Mạch tất nhiên quan trọng hơn cô – bạn gái cũ – của anh ta rất nhiều.
- Bố của Tô Mạch và bố của Lâm Hướng An là bạn chiến đấu, quan hệ hai gia đình rất thân thiết. Bố mẹ Lâm Hướng An cũng rất quý Tô Mạch. Thông qua cô ấy, chúng ta có thể trực tiếp tiếp cận Cục trưởng Lâm.
Nhiễm Nhiễm tưởng ông Hạ Hồng Viễn không nhắc chuyện này nữa vì sợ ảnh hưởng đến quan hệ thông gia với nhà họ Thiệu; tưởng cuối cùng ông nể mặt đứa con gái như cô… Hóa ra, tất cả những gì cô tưởng đều chỉ là suy nghĩ của riêng cô mà thôi. Giống như hiện tại, cứ tưởng là mình sẽ tức giận nhưng lồng ngực cô lại hoàn toàn trống rỗng.
Trần Lạc thở dài, khẽ nói:
- Nhiễm Nhiễm, đây là cách duy nhất tôi có thể nghĩ ra để Tổng giám đốc Hạ không đề nghị cô làm việc đó nữa.
Giọng Trần Lạc chìm hẳn trong im lặng, như thể nghe được cả tiếng sợ hãi trong lòng Nhiễm Nhiễm. Cô có chút hoảng hốt ngẩng đầu lên, từ trong ánh mắt anh ta, cô vẫn nhận ra thứ tình cảm khiến cô sợ hãi, và khó xử. Cô đứng đó một lúc như ngây dại, mãi sau mới khẽ lên tiếng:
- Cảm ơn anh. – Sau đó, cô cúi đầu, chậm rãi quay về chỗ ngồi của mình.
Trần Lạc nhìn Nhiễm Nhiễm bằng ánh mắt vô cùng phức tạp, anh ta không nói lời nào, đứng dậy bước đến trước bàn làm việc của cô, đẩy hộp cháo đã hơi nguội tới trước mặt cô, nói:
- Ăn một chút đi. Dạ dày không tốt, đừng để bị đói.
Nhiễm Nhiễm ngẩng lên, mỉm cười với anh ta:
- Trần Lạc, tôi có thể xin nghỉ phép vài ngày được không?
Trần Lạc nhếch khóe môi, nói:
- Nhiễm Nhiễm, hôm nay tôi cho cô nghỉ nửa ngày nhưng tôi không duyệt cho cô nghỉ phép đâu.