Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341769

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1769 lượt.


Nhiễm Nhiễm rất mệt, chẳng muốn nói thêm dù chỉ một câu, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này. Thế là cô gật đầu thỏa hiệp:
- Cũng tốt. Vậy thì nửa ngày. – Nói xong, cô xách túi, loạng choạng rời khỏi phòng làm việc.
Khi xuống dưới lầu, cô mới phát hiện mình quên mang theo chìa khóa xe. Cô chẳng muốn quay lại lấy nên đi thẳng sang đường vẫy taxi. Tài xế hỏi cô đi đâu, cô vẫn ngây người, đầu óc trống rỗng, chẳng thể nói ra nổi một địa điểm.
Tài xế lặp lại câu hỏi vừa nãy:
- Cô gái, cô đi đâu đây?
Nhiễm Nhiễm vẫn ngồi ngây người, trong đầu chỉ xoay quanh một câu hỏi, tại sao cô lại muốn trốn chạy? Cô có làm sai điều gì đâu? Tại sao cô lại muốn trốn chạy? Cô gặp Lâm Hướng An là muốn trốn chạy, gặp Tô Mạch là muốn trốn chạy, bây giờ đối diện với Trần Lạc cô cũng muốn trốn chạy. Vì sao chứ? Rốt cuộc cô đã làm sai điều gì? Vì sao người hoang mang trốn chạy luôn là cô?
Mãi không thấy Nhiễm Nhiễm trả lời, tài xế taxi quay đầu nhìn cô với ánh mắt rất cổ quái, cất tiếng nhắc nhở:
- Cô ơi!
Lúc này, Nhiễm Nhiễm mới bừng tỉnh, cắn răng, ngẩng đầu lên nói một câu “Tôi xin lỗi” với tài xế rồi quay người xuống xe.
***
Trần Lạc có chút hơi ngạc nhiên khi thấy cô quay lại, hỏi:
- Sao lại quay về thế?
Dường như chuyện lúc trước đây chưa từng xảy ra, Nhiễm Nhiễm khẽ nhướng mày:
- Tôi bỗng nghĩ thông mọi chuyện nên quay lại.
Trần Lạc nhìn sắc mặt cô rất kỹ, thấy không thể thăm dò được gì, bởi thế chỉ có thể nói:
- Vậy thì cô chăm chỉ làm việc đi.
Nhiễm Nhiễm gật đầu, thật sự chuyên tâm vào công việc.
Lúc này, Trần Lạc bỗng nhiên phát hiện, Nhiễm Nhiễm thật sự là một cô gái khá thông minh, có nhận thức, cũng ham phấn đấu. Tuy là người có kinh nghiệm ít nhất trong nhóm nhưng lại không hề làm vướng chân mọi người.
Điều khiến Trần Lạc càng không thể ngờ được, chính là quan hệ giữa cô và Tô Mạch.
Anh ta biết Nhiễm Nhiễm ghét Tô Mạch, nhưng ngoài mặt cô luôn nở nụ cười, cố gắng làm tốt công việc của mình. Đối với cô, dường như Tô Mạch chỉ đơn thuần là người bạn hợp tác. Khi cô chuyên tâm hợp tác với Tô Mạch trong công việc thì cũng từng bước thể hiện năng lực của bản thân. Bất luận là phân tích về giá trị hay là vị trí trên thị trường của dự án, thì với các phương án mà Dịch Mỹ đưa ra, cô đều có thể đưa ra kiến giải độc đáo và nhắm vào những vấn đề mấu chốt.
Không biết từ lúc nào, cô dần thoát khỏi vai trò là nhân viên hành chính bình thường và thật sự trở thành thành viên quan trọng của dự án. Mọi người dường như đều quên mất cô là “tiểu thư” được cử đến thực tập, mà đã coi cô là một thành viên chính thức trong nhóm. Tiếng nói của cô càng lúc càng có ảnh hưởng đến nhóm.
Tô Mạch đúng là một người xuất sắc nhưng biểu hiện của Nhiễm Nhiễm cũng không thua kém gì. Cô ấy và Nhiễm Nhiễm giống như hai bông hồng nở rộ trong dự án này, cùng cạnh tranh công bằng, mỗi người đều có ưu điểm riêng.
Thái độ đúng mực của cô, sự bình tĩnh, kiềm chế của cô, sự thông minh nhanh nhạy của cô… tất cả đều khiến Trần Lạc phải nhìn cô bằng con mắt khác. Anh ta cảm nhận sâu sắc rằng, Hạ Nhiễm Nhiễm trưởng thành nhanh như bay, đồng thời, việc ỷ lại vào anh ta cũng nhanh chóng biến mất.
Trần Lạc vô cùng sửng sốt khi nhận thức được điều này và có chút buồn bã.
Đầu tháng Chín, Dịch Mỹ đã hoàn thành kế hoạch dự thầu trước thời hạn. Các nội dung như nghiên cứu dự án, điều tra thị trường, phân tích đánh giá, dự toán đầu tư… đều cực kỳ xuất sắc. Phương án thiết kế trong đó vô cùng hợp với dự định của ông Hạ Hồng Viễn. Công việc kết thúc, ông Hạ Hồng Viễn nhiệt tình bắt tay Tô Mạch khen ngợi:
- Dự án làm rất tốt. Cô gái trẻ, cô rất tài năng, rất có tiền đồ.
Tô Mạch mỉm cười khiêm tốn:
- Đây là thành quả nỗ lực của cả hai bên. Tôi thật sự phải cảm ơn Tổng giám đốc Hạ đã cho tôi cơ hội này. Hy vọng sau này, chúng ta có thể tiếp tục hợp tác.
- Đương nhiên, đương nhiên. Chỉ cần chúng tôi có thể giành được dự án này, sau này sẽ tiếp tục hợp tác chứ. – Ông Hạ Hồng Viễn cười ha ha, quay đầu lại dặn Trần Lạc: - Cậu sắp xếp một chút đi nhé. Mọi người đã vất vả nhiều rồi. Hãy để mọi người được nghỉ ngơi thoải mái. Hôm nay, chúng ta chúc mừng đơn giản, đợi khi nào giành được dự án thì sẽ tổ chức tiệc ăn mừng.
Trần Lạc vâng lời đi sắp xếp. Khi đi qua chỗ Nhiễm Nhiễm, anh ta khẽ hỏi:
- Cô có đi không?
- Đi chứ. Boss lớn ra lệnh, tất nhiên là phải đi rồi. – Nhiễm Nhiễm vừa sắp xếp lại tài liệu trong buổi họp vừa cười khì khì, nói: - Vất vả khổ sở bao nhiêu ngày nay, cuối cùng cũng sút được một cú vào khung thành, tại sao lại không đi chứ?
Trần Lạc khẽ cong khóe môi, quay lại cử người đi đặt nhà hàng.
Tuy nhiên ông Hạ Hồng Viễn nói là chúc mừng đơn giản nhưng Trần Lạc biết ông Hạ Hồng Viễn là người rất giữ thể diện, nên anh ta vẫn sai người đặt một phòng tiệc nhỏ ở nhà hàng. Để tỏ lòng coi trọng đối tác, ông Hạ Hồng Viễn đích thân đến đó một chuyến. Có điều, buổi tối còn bận một bữa cơm khách quan trọng nên ông chỉ uống một chút mở màn rồi đi luôn, để Trần Lạc thay vị trí của mình


Polaroid