Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341758

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1758 lượt.

giường, Thiệu Minh Trạch nghiêng người, lặng lẽ nhìn cô:
- Em nằm mơ à?
Cô ngồi dậy liếc nhìn đồng hồ, mới quá nửa đêm một chút. Tim cô vẫn đập thình thịch, sợ hãi, hoảng loạn, hoang mang, bao nhiêu cảm giác dồn từ não bộ xuống lồng ngực khiến cô không thở nổi. Cô hít thở sâu mấy cái mà vẫn không thấy khá hơn, chỉ có thể quay đầu khẽ hỏi:
- Anh có thuốc lá không? Cho em một điếu.
Thiệu Minh Trạch ngạc nhiên nhìn cô. Anh dùng chiếc chăn đơn quấn nửa thân dưới bước xuống giường lấy bao thuốc trong túi áo ra, đưa cho cô một điếu.
Tay cô run rẩy cầm điếu thuốc đưa lên miệng rồi quay sang anh xin lửa.
Anh lấy bật lửa bước đến bên giường, ngồi xuống châm thuốc cho cô rồi hỏi:
- Em biết hút thuốc sao?
Cô không nói gì, chỉ hít mấy hơi thật sâu. Dưới tác dụng của nicotine, trái tim đang đập thình thịch của cô cuối cùng đã bình thường trở lại. Cô tỉnh táo hơn, quay lại thổi vòng khói thuốc về phía anh rồi cười khiêu khích, hỏi:
- Anh nói xem?
Tuy trước đây Thiệu Minh Trạch chưa từng thấy cô hút thuốc, nhưng tư thế và động tác trước mắt có thể thấy rõ cô là người biết hút thuốc. Anh không bận tâm, cười hỏi:
- Vừa rồi em mơ gì thế?
Nhiễm Nhiễm không đáp, cúi đầu, không ngừng hút thuốc.
Thiệu Minh Trạch không truy hỏi tiếp, lặng lẽ ngồi bên giường đợi cô hút xong điếu thuốc, bỗng hỏi:
- Nhiễm Nhiễm, em còn nhớ giao hẹn trước khi chúng ta đi lại với nhau chứ?
Nhiễm Nhiễm dập thuốc ngay trên chiếc tủ đầu giường, nghiêng đầu ngẫm nghĩ, nhớ lại lời nói lúc đó, không kìm được cười nhạo mình mà nói:
- Em nhớ. Bây giờ nghĩ lại mới thấy mình thật ngốc. Thật giống như lời của những nữ sinh trong vở kịch ngôn tình, đã đạo đức giả lại còn ngây ngô. Khi đó, chắc anh buồn cười lắm nhỉ?
Thiệu Minh Trạch không cười, chỉ ngước lên nhìn cô:
- Trong đó có một câu rất đúng. Chúng ta cần thẳng thắn. Nếu chúng ta đã chọn nhau làm bạn đời thì ít nhất phải thẳng thắn. Bản thân anh từng có người trong quá khứ nên anh cũng không bận tâm về quá khứ của em. Nhưng anh không muốn những điều đó ảnh hưởng đến cuộc sống sau này của chúng ta, càng không muốn mình trở thành vật thay thế cho một người đàn ông khác.
- Em hiểu ý anh. - Nhiễm Nhiễm cúi đầu, im lặng một lúc, cô nhắm mắt khẽ nói: - Em đã mơ thấy anh ấy. Em và anh ấy làm chuyện này ở nhà nghỉ gần trường học. Đó là lần đầu tiên của bọn em.
Thiệu Minh Trạch im lặng, sắc mặt có phần khó hiểu, lát sau lại mỉm cười, nói:
- Xem ra không phải là một trải nghiệm tuyệt vời. Nếu không đã chẳng khiến người ta sợ hãi, bừng tỉnh từ giấc mơ.
Nhiễm Nhiễm không nói gì, chỉ cảm thấy toàn thân mệt mỏi.
Căn phòng im lặng, lúc sau Thiệu Minh Trạch bỗng hỏi:
- Vậy anh và anh ta, kỹ thuật của ai tốt hơn?
Nhiễm Nhiễm sững người, quay lại nhìn anh không nói. Anh cũng nhướng mày nhìn cô, đôi mắt dài hẹp mang theo nụ cười dịu dàng. Hai người nhìn nhau rất lâu, bỗng cùng phì cười. Thiệu Minh Trạch đưa tay nhẹ nhàng vuốt tóc cô, nói:
- Cô bé ngốc, ngủ đi.
Nhiễm Nhiễm ngoan ngoãn nằm xuống mà không tài nào ngủ được, thế rồi cô kể cho anh nghe về quá khứ của mình: Kể rằng, cô từng là cô gái xấu xa, ngỗ nghịch, hút thuốc, uống rượu, đánh nhau, thứ gì cũng từng làm; kể rằng, cô đã vì một bạn nam mà chuyển trường, chưa đầy nửa năm sau, bạn nam đó thi vào Đại học A, thế là để theo đuổi anh ấy, cô đã thi vào Đại Học A; kể rằng, cuối cùng cô trở thành bạn gái của anh ấy, nhưng anh ấy luôn chê cô lúc nào cũng đeo bám mình, chê cô ít bạn bè, chê cô không có cuộc sống của riêng mình.
Nhưng Lâm Hướng An không biết rằng, trước khi quen anh, cô chỉ có đám bạn lưu manh; sau khi quen anh, trong thế giới của cô chỉ còn lại một mình anh, đám bạn lưu manh đó cũng không còn.
Thiệu Minh Trạch im lặng, nhưng cô cũng không cần anh đáp lại, chỉ muốn kể, kể hết những thứ đang dồn nén trong lòng để bản thân dễ chịu một chút. Ý thức mông lung, cô lẩm bẩm hỏi:
- Minh Trạch, anh đã từng yêu sâu sắc một ai đó chưa?
Thiệu Minh Trạch im lặng rất lâu không trả lời, cô tưởng anh đã ngủ nên khẽ kề bên anh, nói một cách mập mờ:
- Minh Trạch, cảm ơn anh.
Rất lâu sau, Thiệu Minh Trạch mới từ từ mở mắt trong bóng tối, lặng lẽ nhìn lên trần nhà như kẻ mất hồn. Anh đã từng yêu sâu sắc một ai đó chưa ư? Thế nào mới gọi là yêu sâu sắc?
Từng coi một người là báu vật, đặt ở trong lòng, nâng niu trên tay, hận là không thể đem tất cả những gì tốt đẹp nhất của thế giới này tặng cho cô ấy chỉ để đổi lấy một nụ cười của cô ấy. Như vậy có phải là yêu sâu sắc không? Từng dành trọn trái tim mình cho cô ấy, vui, buồn, giận, khổ đau cùng cô ấy. Như vậy có phải là yêu sâu sắc không?
Nhưng cho dù yêu sâu sắc thì có thể thế nào chứ? Cuối cùng chẳng phải vẫn thất lạc trong biển người sao? Có bao nhiêu đôi yêu sâu sắc có thể kiên trì nắm tay nhau, không xa không rời, cùng vinh cùng nhục đến tận lúc đầu bạc răng long, cùng nhau đi đến hết cuộc đời chứ?
Anh cười tự giễu, quay lại nhìn cô đang ngủ ngon lành trong bóng đêm.
Cô bé ngốc, sao anh có thể chưa từng yêu sâu sắc m