Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341757

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1757 lượt.

heo kế hoạch. Cuối cùng, đúng là chị đã cướp Trần Lạc ra khỏi tay mọi người rồi đẩy vào xe của Nhiễm Nhiễm. Nhiễm Nhiễm nhìn Trần Lạc ngồi sau xe mình, quay đầu hỏi chị Lý lúc này vừa lên xe:
- Chị ơi, chị biết Trần Lạc sống ở đâu không?
Chị Lý ngẫm nghĩ nói:
- Đại khái là biết. Chúng ta cứ đi trước, gần đến nơi thì hỏi cậu ta sau.
Nhiễm Nhiễm thầm nghĩ: Lần này thì phiền phức rồi. Ngộ nhỡ không hỏi được địa chỉ, chị nói xem, phải đưa con sâu rượu này về nhà chị hay nhà tôi đây? Nhưng chuyện đã đến nước này, không thể bỏ mặc Trần Lạc ở ngoài đường được, đành phải nổ máy lái xe theo hướng mà chị Lý bảo thôi.
Xe đi được nửa đường, Trần Lạc ngồi phía sau đã tỉnh lại. Chí Lý nghe thấy tiếng động liền quay người nhìn và thốt lên kinh ngạc:
- Tiểu Trần, cậu tỉnh rồi à? Sao rồi? Khó chịu lắm không? Mấy người bên Dịch Mỹ thật quá quắt. Học đâu cái thói chuốc rượu người ta thế chứ?
Trần Lạc không trả lời câu hỏi của chị Lý mà cố ngồi thẳng dậy, dùng tay day huyệt thái dương, hỏi Nhiễm Nhiễm:
- Đây là đâu?
- Đưa anh về nhà. – Nhiễm Nhiễm trả lời.
Chị Lý cũng hỏi:
- Tiểu Trần, cậu sống ở đâu?
Đầu óc Trần Lạc đã dần tỉnh táo, nghe vậy, anh ta nói với Nhiễm Nhiễm:
- Không cần đưa tôi về trước đâu. Cứ đưa chị Lý về trước đi. Chị ấy còn có con nhỏ.
Chị Lý vẫn khách sáo nhưng Trần Lạc khá kiên quyết, lại nói:
- Tôi không sao. Lát nữa cũng không cần Nhiễm Nhiễm đưa về. Tôi đưa cô ấy về nhà rồi tự lái xe về cũng được. Buổi tối, con gái lái xe một mình không an toàn đâu.
Anh ta đã nói như vậy, chị Lý cũng chẳng biết nói gì. Thế là hai người đưa chị ấy về nhà trước. Nhiễm Nhiễm lái xe đến trước tòa nhà chị Lý ở. Trần Lạc xuống xe đưa chị Lý tới tận cổng nhà. Không biết hai người nói với nhau mấy câu gì nữa, chỉ thấy Trần Lạc mỉm cười, chị Lý cũng cười, xua tay liên hồi.
Hình như Trần Lạc đang cảm ơn chị Lý?
Nhiễm Nhiễm đang lấy làm lạ thì Trần Lạc đã quay người bước tới, mở cánh cửa bên ghế phụ rồi ngồi vào xe. Động tác của anh ta rất nhanh nhẹn. Trừ việc trên người vẫn còn hơi rượu ra thì dáng vẻ anh ta chẳng có chút nào của kẻ say nữa. Nhiễm Nhiễm cười nói:
- Anh tỉnh rượu nhanh thật đấy!
Trần Lạc hơi sững người, sau đó mỉm cười, nói:
- Đi thôi. Tôi đưa cô về.
Nhiễm Nhiễm biết tính của Trần Lạc nên cũng chẳng khách sáo, cô xoay vô lăng vòng đầu xe về hướng nhà mình. Đi được một đoạn, cô nhìn lơ đãng, hỏi anh ta: - Có khát không? – Sau đó, không đợi Trần Lạc trả lời, cô đã từ từ táp xe vào lề đường, nói: - Anh uống nhiều rượu như vậy chắc là khát lắm. Trong cốp xe tôi có nước. Anh đợi một chút để tôi đi lấy hai chai.
Cô nói xong liền xuống xe đi lấy nước cho Trần Lạc. Trần Lạc mỉm cười, mở cửa bước xuống:
- Để tôi đi lấy cho.
Cô nhắc:
- Nước ở trong cùng. Anh lật đồ lên một chút.
Trần Lạc “ừ” một tiếng rồi mở cốp xe. Đồ bên trong rất nhiều, bừa bãi cả ra. Ngoại trừ chiếc hộp đặt ngay ngắn bên ngoài, còn cả mấy bộ đồ. Dưới ánh đèn đường, Trần Lạc có thể nhìn rõ đó là đồ nam. Mấy bộ đồ ấy đều là hàng hiệu, có cả nội y. Anh ta hơi sững người, lòng bỗng có cảm giác buồn man mác.
Nhiễm Nhiễm ở trong xe gọi:
- Có tìm thấy không?
Cuối cùng Trần Lạc cũng lấy được chai nước ra, rồi quay lại xe, im lặng rất lâu. Nhiễm Nhiễm nhìn anh ta có vẻ khó hiểu, hỏi:
- Sao thế? Anh đau đầu à?
Trần Lạc lắc đầu, nhắm mắt tựa vào ghế, không nói gì. Một lát sau, anh ta bỗng hỏi:
- Cô và Thiệu Minh Trạch sống cùng nhau à?
Trái tim Nhiễm Nhiễm thắt lại, cô vô thức nắm chặt vô lăng nhưng miệng vẫn thản nhiên nói:
- Vâng. Chúng tôi định sống thử trước khi cưới một thời gian. Ngộ nhỡ cuộc sống có mâu thuẫn gì không thể điều chỉnh thì có thể phát hiện và giải quyết sớm.
Trần Lạc im lặng rất lâu.
Nhiễm Nhiễm không hiểu tâm tư của Trần Lạc, nhất thời cũng không dám nói, chỉ lặng lẽ lái xe. Tới cổng khu chung cư Nhiễm Nhiễm sống, cô dừng xe, nói với anh ta:
- Tôi đến nơi rồi. Anh không cần đưa tôi vào đâu. Anh mau vẫy xe về nghỉ sớm đi.
Trần Lạc không xuống xe, yên lặng ngồi đó một lát, bỗng thấp giọng nhưng nói rất rõ ràng:
- Nhiễm Nhiễm, cô luôn muốn làm mọi chuyện cho rõ ràng. Thực ra không cần thiết đâu.
Nhiễm Nhiễm sững người, không biết nên nói gì.
Không sai, cô cố ý như vậy đấy. Trong xe có nước, nhưng cô vẫn bảo Trần Lạc tìm ở cốp xe. Chẳng phải là để anh ta trông thấy cô cất giữ quần áo của Thiệu Minh Trạch sao? Nếu như trước đây, Nhiễm Nhiễm có thể cho rằng Trần Lạc quan tâm tới cô bởi cô là con gái của Hạ Hồng Viễn. Nhưng ngày hôm đó, khi anh ta nói: “Nhiễm Nhiễm, đây là cách duy nhất tôi có thể nghĩ ra để Tổng giám đốc Hạ không đề nghị cô làm việc đó nữa”, cô còn có thể tiếp tục giả vờ ngây ngô được sao?
Tình cảm giữa nam và nữ, vừa mẫn cảm vừa mơ hồ, không biết khi nào sẽ thình lình thay đổi hương vị. Nếu bây giờ còn độc thân, cô hoàn toàn có thể thoải mái tận hưởng phần nhập nhằng trong tình yêu ấy. Nhưng cô và Thiệu Minh Trạch đã đính hôn. Nếu không có gì thay đổi, sang năm hai người sẽ làm đám cưới. Lúc đó, sao cô có