Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341760
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1760 lượt.
hiễm bỗng đanh lại, cô gần như quên mất cơn đau dạ dày của mình, đứng bật dậy nhìn thẳng Lâm Hướng An: - Nhưng anh biết vì sao tôi thôi học không? Tại khi đó tôi quá ngu ngốc, vì một người con trai mà chẳng thiết sống nữa, biến mình thành kẻ người không ra người, quỷ chẳng ra quỷ, bị đưa đến bệnh viện chữa trị. Năm đó, tôi phải thôi học. Tôi không thôi học thì có thể làm gì chứ? Hả? Anh nói xem tôi có thể làm gì?
Sau tiếng gào đó, giọng cô khản đặc, hận là không thể trút hết oán hận và căm giận tích tụ bao nhiêu năm nay ra. Không sai. Cô oán giận Lâm Hướng An. Cô hận anh. Cô oán anh chẳng nói lời nào đã bỏ đi như vậy. Cô hận anh đã gọi cho cô cú điện thoại ấy. Lúc đó, cô yêu anh như thế, sao anh có thể đối xử với cô như vậy? Sao anh có thể chứ?
Căn phòng chìm trong im lặng, chỉ có thể nghe thấy tiếng thở gấp gáp của Nhiễm Nhiễm.
Lâm Hướng An đứng sững ở đó, đầu ngón tay hơi run. Anh từ từ nhìn xuống, mãi sau mới khàn giọng, nói:
- Anh xin lỗi. Nhiễm Nhiễm, xin lỗi em. Anh không biết những điều này.
Nhiễm Nhiễm đã bình tĩnh trở lại, lặng lẽ nhìn anh.
Không biết đã bao nhiêu lần trong giấc mơ lúc nửa đêm, cô mơ có ngày Lâm Hướng An hối hận và quay đầu lại. Khi đó, cô nghĩ nhất định mình sẽ nói cho anh biết những đau khổ mà mình phải chịu, khiến anh đau lòng, khiến anh áy náy, khiến anh hối hận. Nhưng khi tất cả đã xảy ra trước mắt, cô lại chẳng hề vui vẻ, chỉ cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Đã đến nước này, anh có hối hận hay không thì có liên quan gì tới cô chứ?
Nhiễm Nhiễm chán nản ngồi xuống ghế, khẽ nói:
- Anh đi đi. Lâm Hướng An, bây giờ tôi không cần lời xin lỗi của anh. Nó đã chẳng còn ý nghĩa gì với tôi nữa.
Lâm Hướng An không có động tĩnh gì, vẫn đứng trước mặt cô.
Nhiễm Nhiễm cười tự giễu, cô cầm túi xách đứng lên:
- Được thôi. Anh không đi thì tôi đi.
Khi Nhiễm Nhiễm đi qua Lâm Hướng An, anh bỗng đưa tay kéo cô lại, khẩn thiết nói:
- Hãy cho anh một cơ hội, được không? Nhiễm Nhiễm, hãy cho anh một cơ hội bù đắp cho em.
Nhiễm Nhiễm cứng đờ sống lưng, mỉm cười quay lại nhìn anh khẽ hỏi:
- Lâm Hướng An, anh biết lúc đó tại sao tôi lại muốn tự sát không?
Anh không thốt nên lời.
Cô nói tiếp:
- Vì tôi nghĩ, nếu tôi chết như vậy, liệu anh có hối hận không? Liệu anh có nhớ là tôi đã từng tồn tại không?
Tay Lâm Hướng An bóp mạnh khiến cổ tay cô đau nhói. Cô vẫn nở nụ cười bình thản:
- Nhưng bây giờ, anh hối hận hay không, tôi không còn quan tâm nữa rồi. Tôi chỉ biết mình đã rất hối hận. Mỗi lần gặp anh, sự hối hận ấy càng thêm sâu sắc. Nó nhắc nhở tôi rằng, năm đó tôi đã làm điều ngốc nghếch gì? Thế nên, sau này xin anh đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, được không?
Sắc mặt Lâm Hướng An bỗng chốc tái nhợt. Nhiễm Nhiễm cúi xuống gạt tay anh ra, chẳng hề do dự quay người bỏ đi.
Hành lang sớm đã không còn ai đi lại, Nhiễm Nhiễm ít nhiều cảm thấy may mắn. Nhưng không ngờ ra đến thang máy cô lại gặp Trần Lạc. Anh ta đút tay túi quần, đang đứng đợi thang máy, thấy phía sau có tiếng bước chân vội vã liền quay lại.
Khóe mắt cô còn hơi đỏ, vì không muốn để Trần Lạc nhìn thấy bộ dạng lúc này của mình, cô vội cúi đầu xuống nhưng ai ngờ nước mắt không kìm được lại tuôn trào.
Ánh mắt Trần Lạc thoáng tia nhìn hoài nghi, anh ta sững người một lát, sau đó lặng lẽ đưa khăn tay của mình cho cô. Nhiễm Nhiễm không nhận, quay đầu đi, vờ như không nhìn thấy. Tay Trần Lạc dừng lại giữa không trung rồi từ từ rút về.
Thang máy đã tới, Nhiễm Nhiễm tranh bước vào trước, sau đó không đợi Trần Lạc bước vào cô đã đưa tay ấn nút đóng cửa thang máy lại. Trần Lạc đứng ngoài không khỏi kinh ngạc, ngẩng đầu lên thấy Lâm Hướng An từ hành lang bước vội đến, anh ta bỗng hiểu ra mọi chuyện.
Nhiễm Nhiễm vẫn cúi đầu, hận là cánh cửa đó không đóng lại ngay lập tức, ngón tay không ngừng ấn nút đóng cửa thang máy nhưng cô đã quên ấn số tầng. Trần Lạc chần chừ giây lát rồi bước vào ấn nút.
Cuối cùng thang máy đã chạy, Nhiễm Nhiễm thở phào nhẹ nhõm rồi dần ngả người dựa vào thành thang máy. Trần Lạc lặng lẽ đứng bên không hỏi cô câu nào. Từ lúc đưa khăn tay cho cô, anh ta giống như người tàng hình vậy. Nhiễm Nhiễm bỗng có chút cảm kích, không kìm được khẽ nói:
- Cảm ơn anh.
Trần Lạc cười, hỏi cô như hỏi một đồng nghiệp bình thường:
- Vẫn chưa đi ăn à? Cùng đi nhé?
Nhiễm Nhiễm đã bình tĩnh hơn nhiều, nghe vậy cô khách sáo từ chối:
- Không cần đâu.
Trần Lạc chỉ khẽ “ờ” một tiếng.
Cô bắt xe đến tìm Thiệu Minh Trạch. Tới công ty anh, cô không lên mà ở ngoài đợi anh đến tám giờ mới gọi điện. Thiệu Minh Trạch ngạc nhiên, lập tức thu dọn đồ, lái xe ra, hỏi cô:
- Chẳng phải đã nói là anh sẽ đến đón em sao?
Cô lên xe, gượng cười:
- Dù sao em cũng không có việc gì làm, nên không muốn anh phải vòng sang đón.
Tiếng nhạc nhẹ nhàng trong xe, cô tựa vào ghế, nhắm mắt dưỡng thần, cảm giác mệt mỏi lại ùn ùn kéo đến vây lấy cô. Đang lúc Nhiễm Nhiễm mơ màng ngủ, Thiệu Minh Trạch đắp chiếc áo vest lên người cho cô.
- Đắp vào rồi ngủ tiếp đi. - Anh nói.
Nhiễm Nh