Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341765
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1765 lượt.
iễm ậm ừ một tiếng rồi co người lại, vùi cả mặt vào trong áo, mơ hồ nghe anh nói:
- Nếu đã mệt như vậy, chúng ta về nhà ăn cơm nhé. Anh sẽ nấu gì đó cho em ăn.
Nhiễm Nhiễm quên là mình đã trả lời thế nào. Khi thức dậy, cô thấy mình nằm trên giường và đau đầu khủng khiếp. Thiệu Minh Trạch vẫn mặc áo sơ mi, mở cúc cổ, tay áo xắn lên tới khuỷu. Anh đỡ cô ngồi dậy, dịu dàng nói:
- Nhiễm Nhiễm, dậy đi. Em bị sốt rồi. Anh đã nấu cháo, em chịu khó ăn một chút. Ăn xong còn uống thuốc.
Cô ăn hết nửa bát cháo, rồi uống thuốc anh đưa, sau đó lại co người trên giường ngủ tiếp. Thiệu Minh Trạch ôm máy tính ngồi bên, lặng lẽ làm việc, thi thoảng lại đưa tay sờ trán cô, tới khi trán cô bớt nóng, anh mới thay đồ ngủ, nằm xuống giường.
Nhiễm Nhiễm ngủ đến nửa đêm thì thức dậy, không tài nào ngủ tiếp được. Cô lặng lẽ nằm trên giường. Lát sau, Thiệu Minh Trạch đang mơ màng ngủ mà còn đưa tay sờ trán cô. Cô sững người giây lát, đưa tay nắm lấy tay anh đặt lên mắt mình.
Có dòng lệ lặng lẽ tuôn trào nơi khóe mắt, làm ướt bàn tay anh.
Thiệu Minh Trạch tỉnh hẳn, hơi chổng người nhìn cô, khẽ hỏi:
- Sao thế?
Cô không nói nhưng nước mắt trào ra càng lúc càng nhiều. Cô vùi đầu vào ngực anh mà khóc nức nở. Tiếng khóc áp sát nơi trái tim anh, khiến tim anh đập mạnh theo từng tiếng nấc nghẹn. Người anh cứng đờ, anh đưa tay ra vuốt tóc cô, dở khóc dở cười nói:
- Cô bé ngốc, lại sao thế?
Cô khóc không thành tiếng, chẳng thốt nổi một câu. Cô thầm yêu Lâm Hướng An một năm rưỡi, theo đuổi hai năm rưỡi, làm bạn gái của anh ấy nửa năm, sau đó là năm năm căm hận… Cô không biết rốt cuộc đó là yêu sâu sắc hay nỗi ám ảnh nữa. Cô từng rất sợ, sợ mình cứ phải sống trong nỗi oán hận, sợ cả đời mình sẽ bị hủy hoại vì Lâm Hướng An.
Nhiễm Nhiễm nức nở rồi chìm vào giấc ngủ. Giữa đêm tỉnh dậy, cô đưa tay quờ quạng nhưng không thấy Thiệu Minh Trạch đâu. Cô dậy tìm thì thấy anh đang hút thuốc ngoài ban công.
Phòng không bật đèn, bên ngoài có chút ánh sáng, nhìn xuyên qua cửa sổ bóng dáng Thiệu Minh Trạch trở nên mơ hồ, như thể sắp hòa vào màn đêm vô tận, cô chỉ nhìn rõ đốm đỏ khi mờ khi tỏ.
Nhiễm Nhiễm nghĩ, chẳng có người đàn ông nào muốn thấy vợ sắp cưới của mình nhớ nhung bạn trai cũ. Hành động của anh quá cao thượng. Cô nên cảm kích Thiệu Minh Trạch, cảm kích anh đã bao dung cô, cảm kích anh chịu ở bên cô, cảm kích anh rõ ràng biết tất cả mà vẫn nguyện nắm tay cô cùng bước về phía trước.
***
Sau đó, Lâm Hướng An lại đến công ty tìm Nhiễm Nhiễm hai lần nhưng cô đã dặn lễ tân nên hai người không gặp nhau. Sau này, Lâm Hướng An cũng không đến nữa.
Nhiễm Nhiễm nghĩ người được giải thoát không chỉ có cô, mà cả Lâm Hướng An nữa. Tình yêu thời niên thiếu, cho dù có yêu sâu sắc không, cho dù ai yêu ai nhiều hơn, thì cũng đã có một ký ức không thể nhạt phai, một đầu ký ức ở tay cô, một đầu ở tay anh, chỉ khi hai người cùng buông tay thì đoạn ký ức này mới có thể là hạt bụi và trở thành quá khứ.
Hồ sơ được đệ trình, công việc của cô đã bớt căng thẳng đi nhiều, còn ông Hạ Hồng Viễn và Trần Lạc càng bận rộn hơn. Họ đang xây mấy nhà hàng sang trọng nhất của thành phố này. Ngày nào cũng ăn cơm khách, quan hệ với biết bao nhiêu nhân viên của hội đồng đấu thầu.
Nhiễm Nhiễm bị ông Hạ Hồng Viễn lôi đi hai lần, có lần còn gặp Tô Mạch. Cô ấy cũng tham gia buổi tiệc của ông Hạ Hồng Viễn và có vẻ rất quen thân với mấy vị khách cùng bàn, gọi chú chú bác bác rất thân tình. Khi buổi tiệc kết thúc, Nhiễm Nhiễm ra ngoài lại tình cờ gặp Lâm Hướng An, anh đến đón Tô Mạch. Nhìn thấy ông Hạ Hồng Viễn, anh mỉm cười chào.
Ông Hạ Hồng Viễn mừng rỡ, còn đặc biệt lôi Nhiễm Nhiễm đến đó, giới thiệu để cô làm quen với Lâm Hướng An:
- Đây là Nhiễm Nhiễm, con gái tôi. Nó còn là bạn học cùng trường của cậu Lâm đấy.
Nụ cười trên khuôn mặt Lâm Hướng An hơi đông cứng, giọng anh bất giác nhẹ nhàng chào cô:
- Nhiễm Nhiễm!
Nhiễm Nhiễm vẫn nở nụ cười, đưa tay về phía anh:
- Chào Lâm sư huynh.
Sau đó, cô lại cười, quay lại nũng nịu ông Hạ Hồng Viễn:
- Bố, con và Lâm sư huynh quen nhau lâu rồi. Hồi đại học, chúng con đã rất thân. Bố việc gì phải giới thiệu chứ.
Sau phút sững người, ông Hạ Hồng Viễn phá lên cười, đưa tay vỗ lưng Nhiễm Nhiễm: - Con bé này! - Giọng ông ngập tràn sự cưng chiều và đắc ý.
Linh cảm
Nhiễm Nhiễm bỗng có linh cảm, dường như có chuyện gì đó đang lặng lẽ xảy ra mà cô không hề hay biết, giống như con quái thú ẩn mình dưới nước, tuy không nhìn thấy nhưng nó đang âm thầm tới gần cô, sau đó sẽ đột ngột xuất hiện vào lúc cô không ngờ đến.
Thời gian trôi qua thật nhanh, thấm thoắt đã vào tháng Mười mùa thu. Đây là tháng ông Hạ Hồng Viễn gặt hái được nhiều niềm vui nhất. Đầu tiên là Tập đoàn Hồng Viễn đã giành được mấy dự án khu vực ngoại ô phía nam; sau đó là cô người tình hai mươi mốt tuổi của ông báo tin vui có thai. Thương trường và tình trường đều thuận lợi. Mặt ông Hạ Hồng Viễn rạng ngời như trẻ lại cả chục tuổi.
Tin vui