XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Chỉ Vì Phút Giây Được Gặp Em

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341770

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1770 lượt.

hắm mắt, khẽ nói:
- Trần Lạc, anh buông tôi ra.
Trần Lạc không có phản ứng gì, thế là cô quay mặt lại nhìn anh ta, hỏi:
- Anh yêu tôi sao? Trần Lạc, anh yêu tôi sao? Anh dám lấy tôi không? Nếu bây giờ anh dám nói yêu tôi, dám vứt bỏ mọi thứ anh có, dám nắm tay tôi rời khỏi Tập đoàn Hồng Viễn, dám đối mặt với những chèn ép của bố tôi, dám nói bất kể sau này giàu có hay nghèo hèn đều sẽ không oán thán, không hối hận. Vậy thì tôi sẽ đi với anh. Tôi không làm con gái của Hạ Hồng Viễn nữa. Tôi sẽ cùng anh chịu khổ. Tôi dám, nhưng Trần Lạc, anh dám không?
Ánh mắt cô sáng bừng như ngọn lửa. Ngọn lửa đó phản chiếu vào mắt Trần Lạc, đốt nóng đồng tử của anh ta khiến nó co lại. Những lời nói giống như dao cứa, từng nhát từng nhát cứa vào trái tim Trần Lạc. Nhiễm Nhiễm nói, cô dám đi cùng anh ta, cô sẽ không làm con gái của Hạ Hồng Viễn nữa. Cô hỏi anh ta có dám không… Anh ta dám không? Anh ta thật sự dám không? Anh ta đã vất vả khổ sở mười mấy năm, mưu tính trăm phương nghìn kế mới có được ngày hôm nay, có được sự tín nhiệm của ông Hạ Hồng Viễn, có được cơ hội hô phong hoán vũ. Thật sự anh ta có thể từ bỏ tất cả không? Thật sự có thể không?
Trần Lạc quay đầu đi. Cô nhìn theo ánh mắt của anh ta. Ánh mắt đó hướng về phía khung ảnh đặt đầu giường. Đó là ảnh một đôi nam nữ, hai người đứng sánh vai vô cùng thân mật. Cô bị cận nhẹ nên nheo mắt lại mới nhìn rõ đó là ảnh của Trần Lạc với một cô gái trẻ.
Trần Lạc trong bức ảnh vẫn còn non trẻ, mặt nở nụ cười hạnh phúc, nụ cười có phần ngây ngô. Còn cô gái kia, lông mày thanh tú, khí chất thanh tao, xinh đẹp như một đóa sen mới vươn mình lên khỏi mặt nước.
Thực ra, Trần Lạc cũng đáng có người bạn gái thanh mai trúc mã xinh đẹp như thế chứ. Cô nhất thời không nói nổi cảm giác trong lòng. Rõ ràng là nên thở phào nhẹ nhõm nhưng lại không thể nào làm được.
Trần Lạc vẫn thất thần nhìn bức ảnh đó. Tại sao sự việc lại đến mức này? Tại sao anh ta lại yêu cô? Khi chữ “Yêu” bỗng nhảy lên trong tim thì anh ta lại giật mình hoảng sợ. Anh ta quay đầu lại không dám tự tin nhìn vào cô. Tại sao anh ta yêu cô? Cô có gì đáng để yêu chứ?
Nhiễm Nhiễm im lặng nhìn sự mâu thuẫn và đấu tranh, sửng sốt và lưỡng lự trong ánh mắt Trần Lạc, mãi tới khi anh ta từ từ nhắm mắt. Nhiễm Nhiễm biết, cuối cùng anh ta đã đưa ra lựa chọn giữa tiền đồ và cô.
Cô bỗng bật cười, cố sức đẩy Trần Lạc rồi xoay người bước ra ngoài.
- Đừng yêu Thiệu Minh Trạch. - Trần Lạc bỗng cất tiếng từ phía sau.
Bóng lưng sững lại, cô không quay đầu, nói:
- Cảm ơn anh đã nhắc nhở. Nhưng đây là chuyện riêng của tôi.
***
Ra khỏi tòa nhà, sắc trời đã lờ mờ sáng. Nhiễm Nhiễm không vẫy xe, một mình đi bộ men theo con đường. Trên đường dần có người, đa số là người đi tập thể dục buổi sáng, cũng có người mặc đồ vest vội vã đi như thể vừa làm ca đêm về.
Đầu óc Nhiễm Nhiễm còn chìm trong tình cảnh lúc trước, có chút hỗn loạn. Rất nhiều tình cảm khó hiểu cứ chất chồng lên nhau. Tuy cô rất muốn hiểu rõ tất cả nhưng nhất thời không biết nên bắt đầu từ đâu.
Trước khi đến Hồng Viễn, thế giới của cô rất đơn giản. Cô từng rất yêu Lâm Hướng An, cũng đã rất lâu rồi, nhưng bây giờ không còn yêu nữa. Cô thích sự chín chắn và thận trọng của Thiệu Minh Trạch, càng cảm kích trước sự giúp đỡ và bao dung của anh. Cô đang thử yêu anh. Cô thỏa hiệp với bà Hàn, lấy lòng ông Hạ Hồng Viễn, dù điều này có phải do cô tự nguyện không thì cô đều hiểu và vạch ra mục tiêu rõ ràng.
Còn Trần Lạc thì sao? Ban đầu anh ta không hề xuất hiện trong cuộc sống của cô, không biết từ lúc nào mà anh ta lại có ảnh hưởng đến cô, cho đến cuối cùng cô không biết đặt anh ta ở vị trí gì. Trần Lạc bắt đầu khiến cô lúng túng, khiến cô bối rối, khiến cô không biết phải làm sao.
May mà, cuối cùng Trần Lạc cũng sắp đi rồi.
***
Thiệu Minh Trạch nhận chức xong, mấy ngày liền phải tăng ca, tối về rất muộn. Nhiễm Nhiễm tỏ vẻ mình là người vợ hiền quan tâm lo lắng. Ngày nào cô cũng đợi anh về, làm chút điểm tâm cho anh hoặc là nói với anh vài câu chuyện phiếm rồi mới đi ngủ.
Sau vài lần như vậy, Thiệu Minh Trạch nói:
- Nhiễm Nhiễm, tối em không cần đợi anh đâu. Em cứ ngủ trước đi. Em cũng phải đi làm, không cần thức đêm cùng anh.
Nhiễm Nhiễm mỉm cười, bê cốc sữa nóng cho anh:
- Cũng không phải là cố tình đợi đâu. Dù sao em cũng không ngủ được.
Nét mặt Thiệu Minh Trạch không giấu nổi vẻ mệt mỏi. Anh ngước lên nhìn cô, ánh mắt có chút do dự, nhìn cô rất lâu mới buột miệng hỏi:
- Nhiễm Nhiễm, mấy công việc tiếp tục sau khi đấu thầu được dự án ngoại ô phía nam giao cho Công ty Dịch Mỹ cũng là ý của chú Hạ à?
Nhiễm Nhiễm có chút bất ngờ khi anh bỗng nhắc đến điều này. Có điều, nghĩ lại Thiệu Minh Trạch đang tiếp quản lĩnh vực bất động sản của Thiệu Thị, sau này anh sẽ phụ trách dự án khai thác ngoại ô phía nam cùng Tập đoàn Hồng Viễn nên hỏi điều này cũng có thể coi là bình thường. Ban đầu, ông Hạ Hồng Viễn và Công ty Dịch Mỹ, cũng có thể nói là ông Hạ Hồng Viễn và Tô Mạch đã ngầm giao hẹn với nhau, Dịch Mỹ giúp ông Hạ